Chương 227 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

“Đủ rồi.” Cốc Lương Đồng không thể chịu đựng được nữa, lạnh lùng chắn trước mặt Liễu Doanh Doanh, đồng thời che chắn cho cô ấy khỏi ống kính: “Về chuyện này, tôi sẽ cho mọi người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lời giải thích thỏa đáng. Nhưng đồng thời, tôi hy vọng hai vị hãy mời các phóng viên mà hai vị đưa đến rời đi, để cho con bé có không gian nghỉ ngơi.”

Gương mặt lạnh lùng khiến cả căn phòng im bặt. Giây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếp theo, bố Liễu làm ra vẻ giận dữ.

“Chị Đồng...” Đột nhiên, một bàn tay nhỏ bé từ phía sau thò ra, nắm lấy tay Cốc Lương Đồng: “Nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố mẹ muốn giải thích, vậy thì để em giải thích cho.” Cốc Lương Đồng sững người, nhìn cô ấy.

Liễu Doanh Doanh mở chăn, khó nhọc ngồi dậy rồi bước ra từ phía sau Cốc Lương Đồng. Dù cơ thể sưng phù, khó coi vì dị ứng nhưng cô ấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứng rất thẳng, còn đẹp hơn bất kỳ lúc nào trên sân khấu. Liễu Doanh Doanh ngẩng cao đầu, như một con thiên nga đang cố gắng vươn mình.

“Các chú phóng viên cũng không cần đi đâu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả, cứ tiếp tục quay đi ạ.”

Mẹ Liễu cảm thấy có gì đó không ổn, chưa kịp ngăn cản thì đã nghe Liễu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh Doanh nói: “Con ra nông nỗi này, hoàn toàn là do bố mẹ con.”

Lời này vừa thốt ra, gây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên một trận xôn xao.

[Doanh Doanh nói câu này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là ý gì?]

[Cái gì mà do bố mẹ con? Ngứa hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả đầu, sắp mọc não đến nơi rồi.]

[Không nói đến chuyện này, tôi thật sự không thích bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ con bé, thực dụng quá, ai hiểu cho không.]

[Huhu, nhìn Doanh Doanh thật sự rất đáng thương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người mẹ già này đau lòng quá.]

“...”

Phóng viên liếc nhìn màn hình bình luận, tiếp lời cô bé: “Nhưng không phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con gặp sự cố ở trên đảo sao? Vì bố mẹ con là...?”

Liễu Doanh Doanh khẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chớp mắt: “Họ...”

“Doanh Doanh!” Mẹ Liễu đột nhiên lớn tiếng ngắt lời, hai mắt đỏ ngầu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khuôn mặt trở nên dữ tợn, méo mó vì kích động: “Con dám!!”

Liễu Doanh Doanh nhắm mắt lại. Đây không phải là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ của cô ấy. Đây căn bản không phải.

Cô ấy hít sâu một hơi, khi mở mắt ra thì trong veo: “Họ ép con.”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô ấy nói: “Tất cả những chuyện này, đều là do họ ép con.”

“Doanh Doanh! Con đừng có nói lung tung, cái gì mà mẹ ép con!” Đối mặt với người mẹ đang kích động, Liễu Doanh Doanh chỉ bình tĩnh nói: “Họ đưa cho con một gói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ, bảo con dùng nó lên người Minh Ương, như vậy Minh Ương sẽ phải rời khỏi chương trình, sau đó con vẫn như trước đây, sẽ được nhiều người yêu thích hơn.”

Cô ấy nói: “Kể cả trước đây, cũng là do họ bảo con luôn đi theo Hứa Vân An, cái hình tượng con ngoan trò giỏi, đều là do bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ bắt con phải tạo dựng.” Mục đích của bố mẹ rất rõ ràng, chính là muốn lợi dụng con gái để leo cao, nhằm đạt được mục đích.

Ánh đèn máy ảnh nhấp nháy, tất cả mọi người đều nhìn cô ấy này, như muốn tìm thấy một chút dối trá trong ánh mắt cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé. Nhưng ánh mắt cô ấy như một cái giếng khô cạn, ngay cả một chút thất vọng hay đau khổ cũng không thể nhìn thấy.

“Đây là thứ họ đưa cho con.” Liễu Doanh Doanh không quan tâm lựa chọn tiếp theo của mình sẽ mang đến hậu quả gì, cô ấy không do dự lấy ra nửa gói thuốc còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại trong túi, nói với các phóng viên: “Họ nói loại thuốc này có thể gây ra phản ứng dị ứng, con không biết bên trong là gì, có thể nhờ bác sĩ kiểm định.”

Gói bột thuốc trên tay cô ấy rất dễ thấy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố mẹ nhà họ Liễu lập tức tái mặt.

[?? Lừa người đấy à! Làm gì có loại thuốc nào chuyên gây dị ứng? Không phải là cố tình mang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến để hại người đấy chứ? Lại còn lợi dụng cả con gái mình, đúng là lòng dạ độc ác!]

[Có thể là loại thuốc thử nghiệm phá hủy hệ miễn dịch, tình trạng của Liễu Doanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh có vẻ đúng là dị ứng nhưng cũng không giống, giống trúng độc hơn.]

[Bố mẹ gì thế này!! Cho trẻ con uống thuốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ độc chẳng phải là hại người ta sao!]

[Chỉ là mấy tập trước không thích Liễu Doanh Doanh lắm, cứ thấy đứa trẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này giả tạo quá, nói ra thế này thì cũng hiểu rồi, đáng thương...]