Vợ chồng già cho rằng bên ngoài rất nguy hiểm, sẽ làm tổn thương Nguyệt Lượng. Vì vậy, họ đã dùng loại gỗ chắc chắn nhất để xây cho Nguyệt Lượng một căn nhà cây xinh đẹp, nói với cô bé rằng chỉ có nơi này mới có thể bảo vệ cô.
Tuy nhiên, vợ chồng già nhanh chóng qua đời vì bệnh tật, chỉ còn lại Nguyệt Lượng sống ở đây một mình. Một ngày nọ, Nguyệt Lượng nhìn thấy ánh lửa bên ngoài cửa sổ, nhớ đến lời dặn dò của cha mẹ trước khi qua đời, cô bé sợ hãi đóng cửa sổ lại.
Chú chim nhỏ bay ngang qua nói với cô, [Ở đó đang tổ chức tiệc lửa trại, tiểu thư, có muốn tham gia cùng không?]
[Không.] Nguyệt Lượng nói, [Lửa lớn sẽ thiêu chết ta.]
Chú chim nhỏ bất lực bay đi.”
Liễu Doanh Doanh kể rất chậm: “Cô bé lại nghe thấy tiếng nổ trên xà nhà, Nguyệt Lượng sợ hãi lại dùng số gỗ còn lại đóng kín xà nhà nhưng chú chuột trong ống khói lại nói với cô, [Pháo hoa trong rừng rất đẹp, cô có muốn đi xem cùng tôi không?]
Nguyệt Lượng cảm thấy chuột không đáng tin, nên đã từ chối nó, chú chuột lắc đầu, rồi cũng bỏ đi...
Một năm sau, bên ngoài cửa đột nhiên có tiếng gấu con gõ cửa, gấu con lo lắng nói với Nguyệt Lượng bên trong, khu rừng sắp bị tuyết lở nhấn chìm, bảo cô cùng nhau lánh nạn. Gấu con tốt bụng còn nói, cô có thể trốn sau lưng tôi.
Gấu là loài động vật hung dữ, nghĩ đến lời cha mẹ, Nguyệt Lượng cho rằng gấu con nhất định là đang lừa cô, vì vậy lại đóng kín khung cửa, nói với gấu con rằng trong phòng mới là an toàn. Gấu con cũng bất lực bỏ đi.
Nhưng rất nhanh, tuyết lở ập đến, nhanh chóng nhấn chìm mọi thứ trong rừng.”
Minh Ương nghe đến đây thì trợn to mắt: “Nguyệt Lượng chết rồi sao?”
Liễu Doanh Doanh lắc đầu: “Câu chuyện đến đây là kết thúc, có lẽ vậy.”
Minh Ương không hài lòng với cái kết này, phồng má lên: “Em đoán là chú chuột nhỏ sẽ chui từ dưới đất lên nói cho cô ấy biết sự thật, chú chim nhỏ cũng sẽ giúp đẩy cửa sổ ra, cuối cùng cô ấy chắc chắn sẽ ra ngoài, sau đó tìm được rất nhiều bạn tốt.”
Liễu Doanh Doanh bất lực cười cười, chỉ có đứa trẻ như Ương Ương mới nghiêm túc với truyện cổ tích như vậy.
Đúng lúc đến lượt Thẩm Gia Thước kể chuyện, Liễu Doanh Doanh đột nhiên giơ tay: “Đạo diễn, em có thể đi vệ sinh một lát được không ạ?”
Đạo diễn: “Đi đi, chị sẽ cho người đi cùng em.”
Liễu Doanh Doanh khéo léo từ chối: “Không cần đâu ạ, em đi một mình cũng được.”
Nhà vệ sinh được xây ở phía sau, cũng an toàn, Cốc Lương Đồng liền đồng ý.
Liễu Doanh Doanh đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Cô ấy không vội đi vệ sinh, mà quay về căn phòng bằng tôn để lấy ba lô của mình.
Trong ngăn kẹp của ba lô có chứa một túi nhỏ thuốc dạng bột.
Thứ này là do bố mẹ cô ép cô ấy mang theo trước khi đến đây, thành phần chứa trong đó không có hại cho người lớn nhưng nếu trẻ nhỏ có sức đề kháng kém ăn phải, sẽ gây ra phản ứng dị ứng nhẹ, tương tự như sốt, phù nề, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng phải mất vài ngày mới khỏi.
Liễu Doanh Doanh cúi đầu nắm chặt túi thuốc bột đó, ánh mắt trở nên thâm trầm.
Cô ấy lấy giấy bút từ trong ba lô ra để lại một bức thư, cuối cùng quay người, nắm chặt túi đồ đó, không ngoảnh đầu lại mà đi vào rừng.
—
Thẩm Gia Thước kể chuyện con quạ uống nước cũ rích, trừ người kể ra thì đám bạn đều ngáp ngắn ngáp dài, dù buồn ngủ díu cả mắt nhưng vẫn cố vỗ tay hưởng ứng.
Minh Ương giả vờ lắng nghe nhưng tâm trí đã bay đến tận chín tầng mây.
Cô chống hai tay lên cằm, lắc lắc đầu, không khỏi nhìn về phía chỗ trống của Liễu Doanh Doanh, càng nghĩ càng thấy hôm nay Liễu Doanh Doanh có gì đó là lạ.
Từ sáng đến tối, cả câu chuyện kia nữa, đều không giống phong cách thường ngày của cô ấy.
Trông có vẻ như...
Liên tưởng đến hoàn cảnh gia đình và kết cục trong nguyên tác, Minh Ương không khỏi đề phòng, quyết định đi theo xem sao.