Chương 218 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Quả nhiên, cậu thiếu niên vốn tính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình không tốt hơi nhíu mày.

Cô ấy cười nói: “Không cần đâu, Ương Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi dắt anh trai của em đi.”

Hai người từ lúc ghi hình đến giờ không nói với nhau câu nào, chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là đang giận dỗi, Liễu Doanh Doanh rất sẵn lòng làm người hòa giải.

Minh Ương liếc nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Linh Nhất.

Cậu cứ như hũ nút, lẽo đẽo theo sau đội, nhìn cái mặt đó là thấy bực, cô bé không thèm đi tìm cậu. Cô bé vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn giận chuyện trước đó, tự mình nắm lấy tay Liễu Doanh Doanh: “Không sao, em dắt chị Doanh Doanh, em bảo vệ chị Doanh Doanh.”

Câu nói này là thật lòng, vẻ mặt chính khí ngút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trời của cô bé khiến Liễu Doanh Doanh bật cười.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến hoàn cảnh của mình, nụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười trên mặt Liễu Doanh Doanh chợt tắt ngấm.

Minh Ương cảm nhận được tâm trạng sa sút của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô: “Chị Doanh Doanh, chị không vui ạ?”

Liễu Doanh Doanh lắc đầu: “Không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì, chúng ta mau đi thôi.”

Cô ấy tránh ánh mắt của Minh Ương, chủ động​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nắm tay cô bé leo l*n đ*nh núi.

Dù sao cũng là trẻ con, thể lực có hạn, đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được nơi ở thì ai nấy đều đã mệt lả.

Trong nhà tôn có sẵn nước khoáng, Thẩm Gia Thước chủ động lấy nước chia cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mọi người, Linh Nhất không nhận, lẳng lặng ngồi nghỉ ở chỗ râm mát.

Thẩm Gia Thước càng nhìn càng thấy không ổn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ương Ương, cậu ta lại lên cơn à?”

“Ừ.” Minh Ương nói:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Kệ anh ta.”

Lạ thật.

Cố Ngôn Thu vậy mà không được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lòng Minh Ương nữa rồi!!

Thẩm Gia Thước rất đắc ý: “Ương Ương không sao, anh cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể làm anh trai của em, nào, uống nước.”

Nước của cậu nhóc còn chưa kịp đưa đến tay Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương đã bị Hứa Vân An nhanh chân giành trước.

Sư tử con không vui phồng má, quay đầu hét về phía tổ đạo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diễn: “Đói rồi! Không lẽ không cho chúng em ăn gì chứ?”

Nhìn mặt trời thì bây giờ khoảng hơn mười giờ, trẻ con vốn nhanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đói, huống hồ còn tiêu hao nhiều năng lượng trên đường đi.

Cốc Lương Đồng không nuông chiều: “Muốn ăn cũng được nhưng các em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải đi tìm củi trước, có lửa mới nấu cơm được.”

Trên đảo có một trạm phát điện nhưng để phù hợp với chủ đề “Sinh Tồn Trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đảo Hoang”, Cốc Lương Đồng vẫn quyết định tăng thêm chút khó khăn cho các bé.

Quả nhiên, vừa nghe đến hai chữ nhóm lửa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ mặt hai anh em liền xịu xuống.

“Thôi được rồi, em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi tìm củi...”

Dù thất vọng nhưng vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải nghe lời.

Thẩm Gia Thước vừa định chấp nhận số phận đi vào rừng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương đột nhiên gọi cậu lại: “Gia Thước chờ đã.”

Sư tử con quay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu lại.

Minh Ương đuổi theo: “Em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi cùng anh.”

Cô nhớ lại trong cốt truyện gốc có một đoạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai anh em họ bị lạc trong rừng.

Dù sự xuất hiện của cô đã tạo ra hiệu ứng cánh bướm, khiến cốt truyện khác xa so với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nguyên tác nhưng khu rừng này rậm rạp, không chắc có thể hoàn toàn tránh được tình tiết đó.

Để đảm bảo an toàn, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương quyết định đi theo.

Thẩm Gia Thước hơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngạc nhiên.

Cậu nhóc biết mình không đáng tin, mỗi lần chia đội Minh Ương đều đi theo Hứa Vân An hoặc Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu, không thì cũng là Liễu Doanh Doanh, đây là lần đầu tiên cô chủ động tìm cậu nhóc.

Đôi mắt của chú sư tử nhỏ ánh lên vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vui mừng: “Em muốn đi theo anh à?”

“Ừ.” Minh Ương gật đầu: “Nếu không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em sợ anh bị lạc.”

Thẩm Gia Thước phì cười: “Anh không ngốc, không bị lạc đâu.” Rồi nói: “Được thôi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vậy hai chúng ta đi, để Tiểu Nãi Tích đi theo Doanh Doanh vậy.”

Liễu Doanh Doanh cũng không phản đối, chủ động​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận trách nhiệm chăm sóc Tiểu Nãi Tích.

Sau khi phân công nhiệm vụ xong, Minh Ương và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thẩm Gia Thước cùng nhau đi vào rừng.

Trên đảo nóng bức, Thẩm Gia Thước đi được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vài bước đã đổ mồ hôi trán.

Cậu còn phải để ý đến Minh Ương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thỉnh thoảng lại dừng lại, nhìn cô.

“Ương Ương, em có mệt không?” Thẩm Gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thước nhíu mày, ân cần hỏi han.

Gương mặt cô bé ửng hồng, không biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là do mệt hay do nóng.

Cậu nhóc nhớ ra vừa nãy Minh Ương hình như không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ uống nước mấy, trong lòng có chút lo lắng.