Minh Ương nghiêm túc nói: “Ở nhà anh trai bị đánh, cổ tay bị thương, không có bác sĩ, anh trai dạy em, sau đó rắc một cái là nắn lại được.”
Anh trai là một viên gạch, cần ở đâu thì chuyển đến đó.
Ở một khía cạnh nào đó, cô bé không hề nói dối, Triệu Nhã Tình có một lần kéo tay Cố Ngôn Thu đến trật khớp, cậu bé cắn răng chịu đựng suốt một đêm, cuối cùng vẫn là Triệu Nhã Tình sợ xảy ra chuyện, tìm bác sĩ gia đình đến xử lý kín.
Những lời nói này mang vẻ ngây thơ, non nớt nhưng lại khiến người nghe rùng mình.
Cô bé nói là bị đánh ở nhà, vậy thì... bị người giúp việc bắt nạt? Hay là vợ chồng nhà họ Cố ngược đãi?
“Anh tốt nhất là nên cố định lại, đến bệnh viện chụp X-quang kiểm tra ạ.” Minh Ương không yên tâm dặn dò một lượt.
Thời mạt thế, cơ thể của họ đều đã trải qua cải tạo đặc biệt, dù có bị gãy ở đâu, cứ sửa sửa chữa chữa như thế này là vẫn có thể dùng tiếp. Hứa Thính Cảnh là người bình thường, để an toàn thì vẫn nên đi chụp chiếu xác nhận lại.
Hứa Thính Cảnh vẫn còn đang chìm trong kinh ngạc, chưa hoàn hồn.
“Rồi để em xuống ven đường, em tự về nhà ạ.” Minh Ương chú ý đến tấm biển phía sau, viết mấy chữ “Trung tâm giáo dục”, không biết Cố Ngôn Thu có đang học ở đây không.
Thay vì đến nhà Minh Nghiên chuốc bực vào người, cô thà ở cùng Cố Ngôn Thu còn hơn.
Minh Nghiên cau mày từ chối: “Nếu em mà lạc thì tính là lỗi của ai?”
Minh Ương quay lưng đi không thèm để ý, chỉ để lại cho anh một cái gáy đầy đặn: “Dù sao cũng không phải lỗi của anh.”
Minh Nghiên nghẹn lời, suýt chút nữa thì nổi nóng.
Thấy hai người sắp cãi nhau, Hứa Thính Cảnh vội vàng đứng ra hòa giải: “Thôi nào, thôi nào, nhà anh Minh Nghiên ở ngay phía trước rồi, chúng ta qua đó nghỉ ngơi một chút được không?”
Minh Ương cau mày phản bác: “Anh ta không phải anh trai em, em không gọi anh ta là anh Minh Nghiên.”
Câu nói này khiến Minh Nghiên khó chịu, con nhóc này...
Hứa Thính Cảnh thuận theo lời cô: “Được rồi, được rồi, không gọi cậu ta là anh, vậy Ương Ương có thể nghe lời anh không?”
Minh Ương im lặng, không quậy phá nữa.
Xe rẽ vào gara ngầm của khu chung cư.
Đến nơi, Minh Nghiên mặt mày sa sầm xuống xe.
Anh ta sống ở tầng cao nhất, thang máy riêng vào thẳng căn hộ, sau khi vào nhà, Minh Nghiên lạnh nhạt nói: “Không cần thay dép, nước ở trong tủ lạnh nhưng toàn là nước đá, muốn uống thì tự lấy.”
Minh Ương đứng ở cửa căn bản không muốn bước vào.
Sàn nhà màu xám, tường cũng một màu đen trắng xen kẽ, từ đèn chùm đến bàn ghế đều giống như kim loại lạnh lẽo, không có một chút hơi ấm gia đình.
Cô lẽo đẽo theo sau Hứa Vân An, rụt rè ngồi xuống sofa cùng cậu ta.
Minh Nghiên ném cho Hứa Thính Cảnh một túi đá, bảo anh chườm lạnh cổ tay.
“Làm phiền cậu rồi, tôi vừa gọi cho Adrian rồi, chắc chú ấy sắp đến.”
Minh Nghiên không nói gì nhiều: “Tôi đi tẩy trang.” Sau đó liếc nhìn Minh Ương: “Hình như trong tủ lạnh còn ít đồ ăn vặt, nếu bọn họ đói thì cậu lấy cho họ ăn.”
Đồ ăn vặt là do trợ lý sinh hoạt mua để ở đây, Minh Nghiên không ham ăn uống, phần lớn đều để quá hạn, hoặc là vào bụng nhân viên hết.
Anh ta quay người vào phòng tắm rửa mặt, trong phòng khách nhất thời chỉ còn lại ba người.
Minh Ương ngoan ngoãn không đi lung tung, bất động như một con rùa.
“An An, em gọi điện cho Adrian xem, hỏi xem chú ấy đến đâu rồi.”
Điện thoại của Hứa Thính Cảnh để quên trên xe Minh Nghiên, Minh Nghiên không có ở đây, anh cũng không tiện tự đi lấy.
Hứa Vân An nhìn điện thoại của mình: “Hết pin rồi.”
Hết cách, Hứa Thính Cảnh quyết định mượn điện thoại bàn của Minh Nghiên.
Anh đi đến trước bàn làm việc, ấn số rồi chờ kết nối, đột nhiên chú ý đến khung ảnh đặt trên bàn.
Đó là một bức ảnh chụp chung, không biết có phải ảo giác của Hứa Thính Cảnh không, anh cứ cảm thấy... ánh mắt của cậu bé trong ảnh có vài phần quen thuộc.