Chương 205 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

“Được.”

Cúp điện thoại, sảnh lớn lại trở nên ngột ngạt như cũ, Hứa Vân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ An nắm tay Minh Ương bước ra khỏi cửa hàng đồ chơi.

Cả hai đứa trẻ đều bị cảnh tượng vừa rồi dọa sợ, suốt dọc đường đi lén lút cẩn thận, cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng cũng rời khỏi trung tâm thương mại, không khí trong lành lập tức khiến chúng hít thở sâu.

Cảm giác như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sống lại.

Logo của BMW rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dễ nhận ra.

Người trong xe cũng phát hiện ra họ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hạ cửa sổ xuống vẫy tay nhẹ.

Hứa Vân An hiểu, với tình hình hiện tại, Hứa Thính Cảnh chắc chắn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể xuống đón họ, vì vậy hai người nắm tay nhau chạy lên xe.

Rộng rãi, sạch sẽ, giống như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một căn phòng thu nhỏ.

Minh Ương vừa lên xe đã chú ý đến Hứa Thính Cảnh, sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó là… Minh Nghiên đang gác chân ở phía đối diện.

Tóc của đối phương nhuộm một lọn màu tím khói, trên mặt dán vài miếng kim tuyến lốm đốm khá khoa trương, chất liệu áo sơ mi màu bạc giống như vảy cá,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo sự thay đổi của ánh sáng, màu sắc phản chiếu cũng có chút thay đổi. Ngực áo mở rộng, để lộ một hình xăm kỳ lạ không rõ hình thù.

Minh Ương chưa từng thấy kiểu ăn mặc này, không kìm được nhìn chằm chằm một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc lâu, ánh mắt quá lộ liễu khiến Minh Nghiên muốn phớt lờ cũng khó.

Anh ta ngồi lên phía trước, kéo rèm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống, sột soạt thay quần áo.

Minh Ương lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “…Anh Cảnh, sao anh lại ở trên xe của anh ta vậy?”

Hứa Thính Cảnh giải thích: “Anh bị đuổi đến tầng hầm, Minh Nghiên vừa hay đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chụp ảnh quảng cáo ở gần đó, nên anh nhờ cậu ấy đến tiếp ứng.”

Cũng là may​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắn.

Nếu không phải Minh Nghiên vừa hay ở studio bên cạnh chụp ảnh hoạt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ động thì không biết có thể thuận lợi chạy thoát hay không.

Minh Ương bừng tỉnh, cùng Hứa Vân An​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi xuống bên cạnh Hứa Thính Cảnh.

“Hai đứa có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao không?”

Anh hỏi, giọng nói có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút yếu ớt.

Hứa Vân An không nhận ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự khác thường này.

Bây giờ cả ba đều bình an, nỗi sợ hãi vừa xảy ra cũng ập đến. Biết rõ đây là một tai nạn, không thể trách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Thính Cảnh nhưng sự xa cách với anh trai trong nhiều năm vẫn khiến cậu ta không nhịn được trút giận lên anh—

“Chưa chết.” Thiếu niên đáp với giọng khó chịu, ánh mắt lơ đãng lướt qua, thấy anh bình yên ngồi đó, trong lòng bỗng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dâng lên một ngọn lửa vô danh, lời nói ra càng thêm châm chọc: “Không giống anh, bình chân như vại ngồi đây.”

Hứa Thính Cảnh bất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lực: “An An…”

Chưa kịp dỗ dành, xung quanh đã vang lên giọng nói non​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nớt của Minh Ương: “Anh Cảnh, tay anh sao thế ạ?”

Hứa Thính Cảnh nghe vậy, sắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt chợt thay đổi.

Tay anh giấu dưới áo khoác, vậy mà Minh Ương nhờ sự quan sát tinh tế, lập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức nhận ra biên độ cử động ngón tay anh có gì đó không ổn.

Hứa Thính Cảnh khẽ rụt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay lại: “Không sao.”

“Còn bảo không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao?”

Rèm cửa bị kéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạnh một tiếng.

Minh Nghiên đã thay đồ thường, giọng nói sắc lạnh: “Cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta vì tìm hai đứa mà trật khớp tay rồi.”

Hứa Vân An​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sững người.

Anh kín đáo quan sát sắc mặt Hứa Vân An,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói: “Đông người, bị thương là khó tránh.”

Hứa Thính Cảnh trước đây cũng từng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trải qua tình huống tương tự.

Nhưng khi đó đều có người chuyên trách duy trì trật tự, chuyện như hôm nay hoàn toàn là một tai nạn không lường trước được. Cũng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ do anh không tốt, không tính đến lượng khách vào ngày hội của trung tâm thương mại, càng không ngờ lại bị người ta nhận ra.

“Hai đứa không sao là tốt rồi.” Hứa Thính Cảnh dùng bàn tay còn lành lặn xoa nhẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ má Minh Ương: “Xin lỗi Ương Ương nhé, anh định đưa em đi gắp thú bông cơ.”

Minh Ương lắc đầu, lại nhìn tay anh, đôi mắt to tròn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tràn đầy lo lắng: “Anh Cảnh, có đau không ạ?”

“Không đau.”

“Để em thổi cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh nhé.”

Trên TV hay chiếu thế mà, thổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cái là hết đau ngay.

Minh Ương ghé sát lại thổi, hai má phồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên, trông y hệt con cá nóc.

Hứa Thính Cảnh đột nhiên cảm thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình như đỡ đau thật.

Minh Nghiên khinh khỉnh bĩu môi: “Thổi mà có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tác dụng thì cần gì bác sĩ?”