Nói được một nửa lại bỏ lửng một nửa, đủ để người nghe tha hồ tưởng tượng.
Nhưng Minh Nghiên đâu phải loại người dễ bị lừa, anh ta hơi nhướng mày: “Vậy thì đơn giản thôi, có cố ý hay không, xem lại camera là biết ngay ấy mà.”
Sầm Tiếu giật thót tim, ra mắt bao lâu nay, chưa từng thấy ai lại bắt người ta xem lại camera ngay trên sóng truyền hình cả.
Cũng may cô ta không ngốc, làm sao có thể để camera quay lại mấy trò vặt vãnh của mình được. Lúc giở trò, cô ta đã cố tình quay lưng lại với ống kính, tránh ánh mắt của Hứa Thính Cảnh, đợi lúc camera quay toàn cảnh mới làm bộ bị bỏng.
May mà cô ta nhanh trí, nếu không...
“Camera không có nhưng tôi có.”
Sầm Tiếu còn chưa kịp mừng thầm, đã thấy Cố Ngôn Thu cầm trên tay một chiếc điện thoại.
Con ngươi cô ta co rút lại, không phải điện thoại đều bị tổ đạo diễn thu hết rồi sao? Vậy thứ này ở đâu ra??
Cố Ngôn Thu lắc lắc chiếc smartphone: “Tôi phải nộp bài tập, nên đạo diễn tạm thời trả điện thoại cho tôi, có vấn đề gì sao?” Bên lớp lập trình quả thực có giao bài tập, Cố Ngôn Thu cần trao đổi với giáo viên, mọi chuyện đều hợp tình hợp lý.
Sắc mặt Sầm Tiếu trắng bệch.
“Nào, để xem xem chị có cố ý không nhé.” Thiếu niên cười nhếch mép, đôi mắt vốn dĩ luôn tĩnh lặng như mặt hồ nay lại ánh lên vài phần tinh nghịch, chẳng khác nào một tiểu ác ma xấu tính và cay nghiệt.
Cố Ngôn Thu thật sự mở đoạn video vừa quay được ra trước mặt mọi người.
Cậu tua chậm video lại còn 0.5 lần, từng động tác của Sầm Tiếu bị bóc tách ra từng chút một.
Đầu tiên là cầm xẻng, sau đó hơi khựng lại, tiếp theo ngón tay trượt xuống một cách rất không tự nhiên để chạm vào mép chảo. Từ động tác có thể phân tích ra, với cách cầm ban đầu của cô thì căn bản không thể nào chạm vào chảo được.
Cố Ngôn Thu lại tua lại một lần nữa với tốc độ bình thường, nhàn nhã nhìn Sầm Tiếu mặt mày tái mét: “Tôi cũng thật sự không hiểu nổi, chẳng lẽ tự ngược đãi bản thân là sở thích của chị à?”
Nhân viên tổ đạo diễn, đám trẻ con, những khách mời còn lại, hàng chục ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ta.
Hơi thở của Sầm Tiếu trở nên gấp gáp.
Ra mắt nhiều năm như vậy, cô ta chưa từng trải qua tình huống này bao giờ, đầu óc nhất thời trống rỗng, chỉ hận không thể tìm ngay một cái lỗ để chui xuống.
Trong bếp im lặng, không ai nói gì.
Đột nhiên, một cơn lốc xoáy nhỏ ào ào chạy vào.
Minh Ương đến rồi, tay còn xách theo một thứ gì đó, xám xịt, nhìn không rõ lắm.
Cô bé vội vàng chạy đến, căn bản không có thời gian quan sát tình hình hiện tại, đi thẳng đến chỗ Sầm Tiếu, thở hổn hển nói, đồng thời đưa thứ kia ra cho cô ta xem: “Chị Tiếu Tiếu, em tìm được một con Đại Khả Ái còn to hơn cả Tiểu Khả Ái rồi, chị trả nó cho Tiểu Nãi Tích đi, chắc chắn cậu ấy sẽ tha thứ cho chị đó.”
Sầm Tiếu ngẩng đầu lên, nhìn thấy con chuột béo núc ních như mèo con đang ngọ nguậy ngay trước mắt, thậm chí còn có thể thấy rõ cả mớ râu xám run rẩy trên móng vuốt của nó.
Con ngươi co rút, mặt mày xanh mét, môi run rẩy dữ dội, nỗi sợ hãi không thể kiềm chế, tiếng hét thất thanh vang lên——
“Chuột!!!!”
Sầm Tiếu chạy rồi.
Ngồi xe riêng chạy trốn trong đêm.
Cô ta ở trong tổ chương trình này mới có một ngày, đã trải qua sỉ nhục, dọa nạt cộng thêm đủ loại kinh hãi, đổi lại là ai cũng không thể ở lại được.
Cô ta là tiểu công chúa được fan và tư bản nâng niu trong lòng bàn tay, làm sao có thể nuốt trôi cục tức này, về đến nơi liền đăng một bài Weibo đầy ẩn ý.
[Sầm Tiếu Tiếu V: Nghĩ là chương trình mới, tiện tay giúp đỡ nên mới đến. Nhưng mà hình như không giống như tôi tưởng tượng, sau này sẽ không tốt bụng như vậy nữa... (Uất ức)]
Mặc dù không trực tiếp chỉ trích hay oán trách nhưng vẫn gây ra sự chú ý trong cộng đồng fan.