Minh Ương dừng lại ở phía xa, ánh mắt không biết đang tính toán điều gì.
Trong tay cô ước chừng chỉ còn lại một nắm rau dại nhỏ, dù có đổi cũng không đổi được thứ gì tốt, Minh Nghiên nhíu mày, cố ý trêu chọc: “Tiếp tục đổi đồ à?”
“Không.” Cô bé nhìn thẳng về phía trước, nghiêm túc nói: “Phải biến ưu thế của bản thân thành tiền.”
“?”
Cái gì cơ?
Biến thành tiền kiểu gì??
Minh Nghiên vẫn còn đang ngơ ngác thì các cô chú đang tán gẫu ở quầy hàng đã nhanh chóng phát hiện ra sự hiện diện của hai người.
Không thể trách họ, vì quá nổi bật.
Minh Ương đứng dưới bầu trời xanh biếc tựa như một búp bê sứ; Minh Nghiên dáng người cao ráo, dù mặc một bộ đồ thể thao màu đen không có gì nổi bật, cũng là sự hiện diện chói sáng nhất ở thị trấn nhỏ này.
Một người phụ nữ trong số đó nhổ vỏ hạt dưa, nói nhỏ với người bên cạnh: “Cô Triệu, cô xem người đàn ông kia có giống ngôi sao trên poster của cô không.”
Minh Nghiên lúc này mới chú ý đến tấm poster mà họ nhắc tới.
Nó được dán ngay trên giá bán oden, một tấm vải nhờn mỡ, khuôn mặt đẹp trai của anh ta bị in lậu lên đó, do tấm vải hình chữ nhật nên khuôn mặt anh ta in ra cũng dài ngoằng, trông chẳng khác nào một quả cà tím dài.
Quá xấu.
Xấu đến mức Minh Nghiên không thể chấp nhận được.
Sao cái nơi khỉ ho cò gáy này cũng có kẻ xâm phạm quyền hình ảnh của anh vậy?
Muốn báo cảnh sát.
Cô Triệu nhìn poster rồi lại nhìn Minh Nghiên, vỗ đùi một cái: “Đúng thật!”
Cô ấy lập tức đi về phía hai người, nhìn trái nhìn phải: “Hai người đến đây để quay chương trình à?” Nói xong lại phát hiện ra người quay phim đi theo sau, lập tức vui mừng ra mặt: “Ôi mọi người xem, tôi được lên TV rồi này!”
Minh Nghiên mặt không cảm xúc.
Bức ảnh xấu xí bị in lậu của anh ta cũng được lên TV.
“Các con đến đây để quay về phong tục tập quán? Hay là quay phim điện ảnh?” Cô Triệu rất xởi lởi bắt chuyện: “Muộn thế này rồi, các con đã ăn cơm chưa?”
Minh Ương lắc đầu, đưa nắm rau dại cuối cùng trong tay ra, tận dụng ưu thế của bản thân, nũng nịu với đối phương: “Cô ơi, Ương Ương có thể dùng rau dại đổi lấy một ít đồ của cô không ạ?” Nói xong lại kéo vạt áo của Minh Nghiên: “Anh ấy là ngôi sao lớn, con có thể bảo anh ấy giúp cô chụp một tấm poster mới.”
Cô Triệu đương nhiên biết anh ta là ngôi sao lớn: “Tôi biết, tôi nhận ra, cậu tên là Minh Kiến đúng không!”
Minh Kiến...
Minh Nghiên nghiến răng sửa lại: “Minh Nghiên, Nghiên trong bút mực giấy nghiên.”
Cô Triệu choáng váng nhưng vẫn qua loa: “Ồ ồ ồ xin lỗi, Minh Yên.” (Minh Yên: tên một loại thuốc lá)
Minh Nghiên...
“Rau dại thì không cần, cô cho không các con.” Cô Triệu sợ tổ chương trình chạy mất, vội vàng bảo chồng mình mang ra hai túi bánh bao nhân rau từ trong nhà.
Trong bánh bao có khoai tây, rau, thịt ba chỉ, đầy đủ cả.
Minh Nghiên sĩ diện, không dám nhận không.
Kết quả chưa kịp từ chối, cô Triệu đã xoa xoa tay, ngượng ngùng hỏi: “Đồ thì các con cứ lấy thoải mái, chỉ là, chỉ là có thể chụp ảnh chung và ký tên cho chúng tôi được không? Con gái tôi là fan của cậu, trong phòng dán đầy poster của cậu, nếu cậu đồng ý để lại một bức ảnh, con bé chắc chắn sẽ rất vui.”
Nhắc đến con gái, đôi mắt của người phụ nữ ấy ánh lên vẻ dịu dàng và rạng rỡ khác thường.
Minh Nghiên khẽ rung động trong lòng, đột nhiên nhớ đến người mẹ đã qua đời từ lâu của mình.
So với người cha nghiêm khắc thì mẹ anh ta dịu dàng hơn nhiều, tuy hồi nhỏ ít được gặp nhưng mỗi lần gặp đều ôm anh ta, kể chuyện cho anh ta nghe.
Sau này lại có Minh Ương...
Minh Nghiên không muốn nhớ lại, ánh mắt dao động: “Được.”
Nghe anh ta đồng ý, những người xung quanh cũng vội vàng về nhà tìm giấy bút và máy ảnh.
Minh Ương cũng không bị bỏ rơi.
Cô Triệu về nhà lấy ra một chiếc ghế đẩu nhỏ, múc cho cô một bát oden nóng hổi.