So với khu nhà mới mà họ vừa đi qua, khu cũ quả thực đổ nát không chịu nổi.
Từng ngôi nhà trống không bỏ hoang nằm dọc hai bên đường, cỏ dại mọc um tùm, đường đi gập ghềnh, vì thiếu hơi người, ngay cả ban ngày cũng mang một vẻ âm u rợn người, khiến người ta không khỏi dựng tóc gáy.
Phó đạo diễn càng đi càng thấy bất an, không nhịn được hỏi Cốc Lương Đồng đang lái xe: “Chỗ này có thể ở được không?”
Cốc Lương Đồng mắt không nhìn ngang: “Một tuần trước khi khởi quay, tôi đã đích thân khảo sát thực địa và đã tìm người gia cố lại nhà cửa, không cần lo lắng về vấn đề an toàn.”
“Không, không phải, ý tôi không phải vậy, ý tôi là...”
“Sợ ma à?” Cốc Lương Đồng liếc xéo.
Phó đạo diễn bị nhìn thấu, gãi mũi ngượng ngùng.
Cốc Lương Đồng: “Nhiều người thế này, nếu thật sự có ma cũng không đến lượt anh.”
Phó đạo diễn: “...”
Đừng nói nữa, lời an ủi này, ông thật sự đừng nói nữa.
Đi thêm một đoạn đường, xe dừng lại trước một ngôi nhà.
Đây là một ngôi nhà gỗ ba tầng cũ kỹ, tầng ba là gác xép không thể ở được, tầng hai và tầng một cũng có rất nhiều phòng chứa đồ, số phòng có thể ở được ước chừng chỉ có vài phòng.
Toàn bộ nhân viên đã đến đông đủ, Cốc Lương Đồng gọi tất cả khách mời ra sân.
“Ngôi nhà này hiện tại chỉ có ba phòng, có tốt có xấu, chúng ta sẽ dựa vào kết quả của vòng chơi trước để phân chia quyền ở. Minh Ương, em chọn đi.”
Trên bàn đặt ba tấm thẻ số, mỗi tấm ghi một số tương ứng.
Nhìn số cũng không thể biết được gì, cô bé giữ lại số ba cho mình, số một và số hai lần lượt đưa cho đội của Sầm Tiếu và đội của Minh Nghiên.
Đạo diễn phát chìa khóa, ba người lớn dẫn theo sáu đứa trẻ đi đến nơi ở trong một tuần tới.
Bên trong căn nhà không đổ nát như tưởng tượng.
Chỉ là vì lâu ngày không có người ở nên có vẻ âm u và ẩm thấp, phòng số ba và phòng số hai đều ở trên tầng hai, lại còn đối diện nhau.
Minh Nghiên mở cửa trước họ một bước.
Chưa kịp đẩy cửa ra hết, một con nhện khổng lồ treo trên mạng nhện rơi thẳng xuống, khoảng cách gần gũi khiến Minh Nghiên hít một hơi khí lạnh, cú sốc lớn từ thị giác đến tâm lý khiến lỗ chân lông trên toàn thân anh ta lập tức mở ra.
“Đệ...”
Nghĩ đến bên cạnh còn có trẻ con và ống kính, Minh Nghiên gắng gượng nuốt chữ “Đệt” xuống, đổi thành: “Trời ơi...”
“...”
Mọi người im lặng.
Không ngờ một ngôi sao hàng đầu lại có thể yếu đuối như vậy.
Ánh mắt xung quanh khiến Minh Nghiên cảm thấy mất mặt.
Là một người sợ hãi tất cả các loài côn trùng từ trong bụng mẹ, Minh Nghiên cũng thực sự không dám dùng tay không bắt con nhện đó xuống.
Khoan hãy nói đến chuyện con vật kia sống hay chết, chỉ riêng kích thước to bằng bàn tay của nó thôi đã khiến anh ta sợ chết khiếp.
Suy đi tính lại, Minh Nghiên lùi lại một bước, níu lấy tay áo Hứa Thính Cảnh: “Cậu đi xử lý đi.”
Hứa Thính Cảnh: “?”
Anh ta cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Trước đây tôi cũng từng giúp cậu rồi mà.”
Minh Nghiên thực sự rất sợ.
Nếu không phải sợ hãi, anh ta đã chẳng mất mặt cầu xin người khác trước ống kính thế này.
Hứa Thính Cảnh lặng lẽ nhìn con nhện đen to lớn đang xà xuống, thành thật lắc đầu từ chối: “Tôi cũng không dám đâu.”
Từ nhỏ anh đã sợ những con vật nhiều chân hoặc không chân và nhện chính là một trong số đó.
Minh Nghiên cứng họng, quay sang nhìn Thẩm Gia Thước.
Thằng nhóc kia rõ ràng là đã sợ đến đơ người, trốn thẳng xuống gầm cầu thang, chắc là trước khi xử lý xong chuyện này thì đừng hòng cậu ta quay lại.
Anh ta lại nhìn sang Cố Ngôn Thu, không cần nhìn cũng biết người này càng không thể trông cậy được, vậy thì chỉ có thể...
“Anh bế em lên đi.”
Ngay lúc hai người đàn ông to xác đang bó tay chịu trói, một giọng nói non nớt, ngọt ngào vang lên từ phía dưới họ.