Chương 160 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Liễu Doanh Doanh và Tiểu Nãi Tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng nhìn về phía Sầm Tiếu.

Cô ta nắm chặt phi tiêu, đợi đến khi quả bóng bay hoàn toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiện ra trong tầm mắt, mới gắng gượng phóng phi tiêu đi.

Bụp.

Phi tiêu c*m v** tấm chắn, đáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếc mất đi một điểm.

Trong phòng đồ chơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ im phăng phắc.

Sầm Tiếu ném liên tiếp năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần, đều thất bại.

Trong đám đông có tiếng xì xào: “Chẳng giống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người từng học bắn súng gì cả...”

Tiếng bàn tán hơi lớn, Sầm Tiếu không giữ được thể diện, cố nặn ra nụ cười nói với hai đứa trẻ: “Doanh Doanh, Tiểu Nãi Tích, chị có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mượn lượt của các em một chút được không? Hai lần thôi, chị nắm được quy luật di chuyển của tấm chắn rồi, chắc chắn sẽ không sao đâu.”

Còn chưa dứt lời, bên cạnh đã vang lên một tiếng cười khẩy: “Mượn lượt của trẻ con làm gì? Có thời gian thì cô trực tiếp đi mượn Đơn Kỳ Gia đôi tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ấy. Người ta là quán quân hào phóng lại rộng rãi, cô thành khẩn một chút chắc chắn người ta sẽ đồng ý, đâu cần phải dỗ dành trẻ con ở đây.”

Đơn Kỳ Gia là quán quân Olympic bộ môn bắn súng, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nghiên rõ ràng đang mỉa mai cô ta chơi quá tệ!

Anh ta uể oải dựa vào ghế, dáng vẻ lười biếng kết hợp với lời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ châm chọc kia, suýt chút nữa khiến Sầm Tiếu mất hết mặt mũi.

Bầu không khí trở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên gượng gạo.

Liễu Doanh Doanh vội vàng đứng ra hòa giải: “Em cũng không biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chơi, chị Tiếu Tiếu cứ dùng hết lượt của em đi ạ.”

Sắc mặt Sầm Tiếu lúc này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới dịu đi một chút.

May mắn là trong hai lượt ném, cô ta cũng trúng được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lần, không đến nỗi bị người khác chê cười.

Khoảnh khắc quả bóng nổ tung, cô ta còn cố ý nhướn mày khiêu khích về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía Minh Nghiên nhưng người ta căn bản không thèm để ý đến cô ta.

Tiếp theo đến lượt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tiểu Nãi Tích.

Cô nhóc không có khái niệm thắng thua, chỉ nghĩ đến việc vui chơi, lúc Sầm Tiếu chỉ bảo kỹ thuật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng chỉ hiểu lơ mơ. Đến khi chính thức lên sân đã sớm quên sạch những gì Sầm Tiếu nói.

Hai lần phóng phi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiêu đều trượt.

Cô nhóc cũng chẳng buồn, thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn có chút chưa đã thèm.

Ngược lại, Sầm Tiếu lại hơi trách móc: “Nếu Tiểu Nãi Tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm theo lời chị nói thì chắc chắn sẽ trúng rồi.”

Tiểu Nãi Tích đang hưng phấn, nghe vậy liền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngây ra, không biết phải làm sao.

Thấy đứa trẻ sắp khóc, Sầm Tiếu lại cười an ủi: “Không sao,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng ta thua cũng không sao, không trách Tiểu Nãi Tích.”

Nói thế này, chẳng khác nào đổ hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lỗi thua cuộc lên đầu cô nhóc.

Tiểu Nãi Tích không lên tiếng, rũ đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nép vào bên cạnh Liễu Doanh Doanh.

Liễu Doanh Doanh nhíu mày, vỗ nhẹ sau gáy cô nhóc an ủi, đang định lên tiếng bênh vực thì Thẩm Gia Thước ở bên kia đã không nhịn được nữa, lập tức phản pháo: “Một mình chị dùng tận tám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lượt, Tiểu Nãi Tích chỉ dùng có hai lượt. Dù có thua thì cũng là do chị, chẳng lẽ chị học toán dốt giống em à? Rõ ràng chị ném trượt nhiều nhất, trách em gái em làm gì?”

Trẻ con ngây thơ nhưng Sầm Tiếu vẫn bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “quạt” cho mặt lúc xanh lúc đỏ.

Cô ta đỏ hoe mắt: “Gia Thước, chị không có ý đó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị lo Tiểu Nãi Tích tự trách, nên mới nói vậy...”

Thẩm Gia Thước không phục: “Em thấy rõ ràng chị có ý đó, nếu chị chê Tiểu Nãi Tích thì trả Tiểu Nãi Tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại đây.” Cậu nhóc không giữ mồm giữ miệng, nói thẳng: “Dù sao em cũng không muốn em gái em chơi cùng chị.”

Cậu nhóc nhớ lại trước đây Minh Ương từng chung đội với cô ta, khi đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn chê Minh Ương giật tóc mình, giờ nghĩ lại, chắc chắn có vấn đề!

Cô ta trông chẳng giống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người tốt lành gì.

Thẩm Gia Thước không nghĩ ngợi nhiều, vẫy tay gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tiểu Nãi Tích: “Tiểu Nãi Tích, qua đây.”

Tiểu Nãi Tích nắm tay Liễu Doanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh, có chút dao động.

Nghĩ ngợi một lát vẫn lắc đầu: “Không, không qua đâu.” Cô nhóc ôm chặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy Liễu Doanh Doanh: “Em không thể bỏ chị Doanh Doanh một mình được.”

Cô nhóc rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩa khí.

Dù ấm ức không muốn chung đội với Sầm Tiếu, cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không muốn bỏ Liễu Doanh Doanh lại một mình.