Thẩm Gia Thước ngẩng đầu lên đầy vẻ khó hiểu.
“Chúng ta đổi đi.”
Bốn chữ, non nớt mà mạnh mẽ.
Tấm thẻ trên tay cô là Mao Quái.
Lúc này Thẩm Gia Thước mới để ý đến con quái vật lông xanh bên cạnh hai người.
Mắt Thẩm Gia Thước bỗng trợn to, liều mạng lắc đầu: “Không được, không được. Em đưa cho anh thì em phải đi tìm Sói Đầu Trọc nhưng khu vui chơi lớn như vậy, rất khó tìm.”
Ương Ương mới năm tuổi.
Cậu ta là học sinh tiểu học, sao có thể để một bạn nhỏ mẫu giáo giúp mình!
Không được, tuyệt đối không được!
“Dù sao em cũng không mệt, hơn nữa em có cách tìm nó.” Minh Ương cố ý nhét tấm thẻ vào tay Thẩm Gia Thước, cười hì hì nói với cậu ta: “Còn Gia Thước, anh mà không nghỉ ngơi một lát, sẽ bị say nắng đó.”
Thẩm Gia Thước nuốt một ngụm nước bọt, cán cân trong lòng bắt đầu nghiêng: “Nhưng mà...”
“Không sao, anh tin em đi.”
Sợ Thẩm Gia Thước còn dây dưa với mình, Minh Ương giật luôn tấm thẻ trên tay cậu ta, vẫy tay với hai người rồi lon ton chạy đi tìm mục tiêu nhiệm vụ.
Minh Ương giúp Thẩm Gia Thước không hoàn toàn là vì lòng thương hại.
Chỉ là Mao Quái cho cô cảm giác không tốt lắm, không phải kiểu ác ý đơn thuần của Tiền Nguyên Kiệt hay nhà họ Cố, mà là một cảm giác bài xích khó diễn tả, để tránh rắc rối không cần thiết, phòng tránh nguy hiểm trước mới là đúng đắn nhất.
Còn Linh Nhất?
Dù sao cậu cũng không thích cô lẽo đẽo theo, vậy mấy ngày này cô cũng không thèm quan tâm cậu nữa.
— Cô đi tìm người khác chơi.
Minh Ương nhanh chóng chạy đi xa.
Thẩm Gia Thước nhìn tấm thẻ, rồi lại nhìn Mao Quái, cuối cùng mới để ý đến Cố Ngôn Thu im lặng nãy giờ bên cạnh.
Cậu ta chớp chớp mắt, đột nhiên hiểu ra: “Tấm thẻ cậu lấy là...?”
Cố Ngôn Thu không trả lời, chỉ im lặng đặt tấm thẻ lên tay Mao Quái, đáp án đã quá rõ ràng.
Thẩm Gia Thước hít một hơi, tấm thẻ Minh Ương đổi cho vì lòng tốt bỗng chốc biến thành củ khoai nóng bỏng tay.
— Ương Ương em mau quay lại đi!!
— Cậu ta cũng không muốn ở cùng một chỗ với Cố Ngôn Thu!!!
Khu vui chơi tuy lớn nhưng mục tiêu nhiệm vụ cũng rất dễ thấy, muốn tìm cũng không khó.
Cô sẽ không giống như Thẩm Gia Thước, chạy loạn như ruồi mất đầu.
Minh Ương quyết định đi đến đài quan sát cao nhất của khu vui chơi trước, từ trên đó có thể nhìn bao quát toàn cảnh bên trong.
Chỉ còn cách đài quan sát vài bước chân, một bóng lưng quen thuộc đã thu hút sự chú ý của Minh Ương.
Nhanh chóng nhận ra đối phương là ai, Minh Ương lập tức chạy tới.
“Anh Vân An —!”
Giọng nói lanh lảnh của cô bé lập tức khiến thiếu niên dừng bước.
Thiếu niên ở phía xa quay đầu lại, ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, ngay sau đó gọi tên cô: “Ương Ương?”
Có thể tình cờ gặp được bạn nhỏ ở đây, Minh Ương vô cùng vui vẻ.
Cô kéo chặt chiếc ba lô hình con hổ trên người, ba bước thành hai bước chạy đến bên cạnh cậu: “Anh Vân An, anh cũng đang tìm người mặc đồ thú nhồi bông sao?”
“Ừm.” Hứa Vân An gật đầu: “Anh vừa mới đến không lâu, Ương Ương cũng vậy à?”
“Em phải tìm Sói Đầu Trọc.” Cô đưa tấm thẻ của mình qua: “Nghĩ rằng ở trên cao chắc có thể nhìn thấy, nên mới đến đây.”
Hứa Vân An càng thêm bất ngờ, cũng đưa tấm thẻ của mình ra: “Trùng hợp thật, anh cũng vậy.” Trên tấm thẻ, hình ảnh Sói Đầu Trọc đang cầm rìu.
Minh Ương không ngờ lại có duyên như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Vẻ mặt ngốc nghếch của cô khiến Hứa Vân An không khỏi bật cười: “Vậy tiếp theo chúng ta là một đội rồi.”
Lần này chia đội không còn cố định nữa, mỗi kỳ sẽ luân phiên ngẫu nhiên.
Hứa Vân An không quan tâm lắm đến việc mình chung đội với ai nhưng kỳ đầu tiên có thể được chia cùng với Ương Ương, cậu ta rất vui.
Hai người cùng nhau lên thang máy đến đỉnh đài quan sát.
Hai đứa trẻ nhỏ nhoài người ra ngoài quan sát một hồi nhưng không phát hiện ra bóng dáng của Sói Đầu Trọc.