Chương 154 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Linh Nhất bây giờ căn bản không hiểu được tầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan trọng của nó nhưng Minh Ương thì nhớ.

Lúc này, cô bé đang vô cùng mãn nguyện, tâm trạng vui​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ nên không muốn so đo với người máy sinh học.

“Đi thôi, chúng ta đi tìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quái vật lông xù.”

Con bạch tuộc nhỏ đã về tay, tiếp theo cũng phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn thành nhiệm vụ mà tổ chương trình giao.

Vừa quay người lại, Minh Ương liền chú ý đến con Quái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vật lông xù màu xanh lam đang đứng dưới bóng cây.

May mắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ghê!

Mắt cô bé sáng lên, túm chặt lấy tay áo Cố Ngôn Thu: “Anh xem, là Quái vật lông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xù kìa!” Cô bé vui vẻ nói: “Tốt quá, chúng ta không phải mất công đi tìm nữa.”

Vừa rồi giúp ông chủ kéo khách đã mệt lắm rồi, trời nắng thế này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nếu còn phải chạy đi chạy lại thì chắc chắn sẽ kiệt sức.

Thời thế thay đổi rồi, cơ thể trẻ con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể “quậy” như trước được nữa.

Minh Ương lôi Cố Ngôn Thu đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước mặt Quái vật lông xù.

Con quái vật này rất cao lớn, ngoại hình còn hung dữ hơn cả trên ảnh. Cô bé ngẩng đầu, nghĩ đến việc người đóng vai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quái vật lông xù chắc hẳn rất nóng và mệt mỏi trong thời tiết này, bèn nở một nụ cười rạng rỡ với anh ta.

Minh Ương khi cười có lúm đồng tiền, đôi mắt cong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cong, tựa như hai vầng trăng đen láy, trong veo.

Minh Nghiên vốn đang bực bội, chưa kịp nổi giận thì nụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười bất ngờ kia đã khiến tim anh ta khựng lại.

Cười gì?

Con bé có vẻ đắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý lắm à?

Minh Ương không biết anh ta đang khó chịu, vẫn lễ phép hỏi:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh có phải đợi chúng em lâu lắm rồi không ạ?”

Minh Nghiên: “...” Biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế là tốt.

Anh ta lẩm bẩm trong lòng, nghĩ đến việc cả tuần tới phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở chung nhóm với hai đứa nhóc này, lại thấy bực bội.

Mặc dù có lớp áo thú bông che chắn, Minh Ương vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhạy cảm nhận ra cảm xúc của người bên trong.

——Anh ta không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thích mình.

Minh Ương nhìn vào bên trong qua cái miệng há to của Quái vật lông xù,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một màu đen kịt, hoàn toàn không nhìn rõ được diện mạo của anh ta.

Nguyên chủ quen biết rất ít người, từ khi cô xuyên đến đây cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không đắc tội với ai, vậy tại sao anh ta lại ghét cô?

Minh Ương không đoán ra được, cũng không muốn vì thế mà lãng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phí thời gian, kẻo lại khiến người ta khó chịu thêm.

Đang định đưa tấm thẻ ra để ghép đôi thì sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lưng đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc——

“Ương Ương!”

Cô bé quay đầu lại, người đang chạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tới chính là Thẩm Gia Thước.

Chú sư tử nhỏ chạy đến mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đỏ bừng, thở hổn hển.

Minh Ương ngạc nhiên: “Anh Gia Thước?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sao anh lại ở đây?”

Thẩm Gia Thước quệt mồ hôi trên trán, thở mấy hơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới trả lời: “Anh, anh đang tìm Sói Đầu Trọc.”

Sói Đầu Trọc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là gì?

Thú bông trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thẻ à?

Chú ý thấy cậu nhóc chỉ có một mình, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương không khỏi hỏi: “Thế còn Tiểu Nãi Tích?”

Nhắc đến đây, Thẩm Gia Thước rõ ràng là có cảm xúc, bĩu môi, tủi thân than thở: “...Tiểu Nãi Tích không chọn cùng thẻ với anh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em ấy rút được Sóc Nhỏ. Anh sợ Tiểu Nãi Tích bị lạc, nên giúp em ấy tìm Sóc Nhỏ trước, sau đó... sau đó anh...”

Minh Ương hiểu ra: “Sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó anh bị lạc.”

Thẩm Gia Thước mếu máo gật đầu lia lịa, nước mắt lưng tròng: “Tổ chương trình nói chỉ những người chọn cùng thẻ mới có thể ghép đội, anh chọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sói Đầu Trọc, Tiểu Nãi Tích chọn Sóc Nhỏ, bây giờ anh không thể ở cùng đội với Sóc Nhỏ nhưng anh cũng không tìm thấy Sói Đầu Trọc.”

Cậu nhóc một mình lang thang khắp khu vui chơi, chạy đi chạy lại,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa nóng vừa khát, quan trọng nhất là vô cùng cô đơn!

Phải biết rằng trước đây cậu nhóc chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từng rời xa Tiểu Nãi Tích.

“Ương Ương...” Thẩm Gia Thước sụt sịt mũi: “Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy không nổi nữa, anh muốn uống Coca...”

Cậu nhóc chạy một tiếng đồng hồ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rốt cuộc không chạy nổi nữa.

Thẩm Gia Thước nắm chặt tấm thẻ vẽ hình Sói Đầu Trọc, đầu đầy mồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hôi rũ xuống, vẻ mặt viết đầy vẻ bất lực và lạc lõng.

Minh Ương nhìn tấm thẻ trên tay mình, rồi lại nhìn Thẩm Gia Thước thảm thương tội nghiệp,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngẫm nghĩ vài giây, không chút do dự đưa tấm thẻ của mình qua: “Cho anh.”