Chương 152 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Cố Ngôn Thu sa sầm mặt, kéo tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương từ phía sau: “Đi thôi.”

Minh Ương không chịu đi, giãy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giụa: “...Nhưng mà em muốn.”

Cố Ngôn Thu lại nhìn con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạch tuộc kia một cái.

Màu sắc lòe loẹt, đường nét lộn xộn, cả người chẳng đâu vào đâu, giá sỉ chắc cùng lắm năm tệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là hết cỡ, xấu xí không chịu được, không hiểu sao lại lọt vào mắt xanh của cô bé.

“Em đừng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quậy.”

Minh Ương ủ rũ cúi đầu: “Em không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có quậy.” Cô bé nói: “Em thích.”

Vẻ mặt cô bé lộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ vẻ cố chấp.

Cố Ngôn Thu còn nhìn thấy thứ khác trong sự bướng bỉnh của cô bé,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một từ ngữ bật ra trong đầu cậu đã cho câu trả lời –

[Buồn]

Nhưng cô bé buồn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vì cái gì?

Không phải chỉ là một con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thú bông thôi sao?

Cố Ngôn Thu không hiểu nổi nhưng cũng hiểu rõ, nếu không đạt được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mục đích thì sẽ phải đối mặt với sự dây dưa dai dẳng.

Cố Ngôn Thu thỏa hiệp, quay sang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn ông chủ: “Thưa chú.”

Tuy dùng kính ngữ nhưng vẻ mặt cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại chẳng có mấy phần kính trọng.

“Con xem bảng giá của chú rồi, con thú bông đắt nhất là 150 tệ; rẻ thì 80 tệ, chúng con kéo cho chú mười khách, cứ tính trung bình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là một trăm tệ, chú cũng kiếm được một nghìn tệ, vậy mà chỉ cho chúng con con bạch tuộc này chẳng phải chúng con chịu thiệt sao?”

Cậu nói ngắn gọn, súc tích, mạch lạc, khiến chủ quầy đồ chơi nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xong ngây ra, không nhịn được hỏi theo: “Vậy ý cậu là...?”

“Ngoài con bạch tuộc này thì chia thêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho chúng con ba trăm tệ nữa.”

Chủ quầy đồ chơi rõ ràng không ngờ một đứa trẻ con lại trực tiếp đòi tiền, nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời cứng họng, ngay cả PD cũng run tay, ống kính theo đó mà rung theo.

Đang yên đang lành, sao hai đứa trẻ này từ mua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thú bông lại chuyển thành bán thú bông thế này?

Ông chủ là dân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ buôn bán.

Tốt xấu thế nào vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phân biệt được.

Đoàn người này vừa nhìn đã biết là tổ chế tác đến quay chương trình, huống chi hai đứa trẻ đều đáng yêu, tướng mạo như minh tinh, không chừng còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là con trai con gái của ngôi sao lớn nào đó, nếu giữ chân được đám người này, đừng nói mười khách, có khi còn nhiều hơn ấy chứ.

Có ba trăm tệ thôi mà, ông chủ đồng ý ngay: “Được! Các con chỉ cần kéo khách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho chú, chú sẽ trả tiền và con bạch tuộc này cho các con theo yêu cầu.”

Ông chủ đồng ý nhanh chóng, Minh Ương không giấu được vẻ vui mừng, ghé sát tai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu thì thầm: “Chú ấy đồng ý rồi, Linh Nhất anh giỏi thật.”

Đối mặt với lời khen của cô bé, Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ hừ nhẹ một tiếng, quay người đi kéo khách.

Minh Ương cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rảnh rỗi.

Mục tiêu của cô bé là những cặp đôi trẻ tuổi và các cặp vợ chồng có con nhỏ, hai nhóm người này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có khả năng nhận ra cô bé cao hơn, cho dù không nhận ra thì cũng thường sẽ không từ chối.

—— Cô bé rất tự tin vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự đáng yêu của mình.

Minh Ương nhỏ bé len lỏi giữa đám đông, chẳng mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chốc đã tìm được mấy đối tượng phù hợp.

Trong lúc hai anh em bận rộn kéo khách kiếm tiền thì một kẻ xui xẻo đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặc bộ đồ nặng mấy chục cân đứng dưới trời nắng chang chang chịu khổ.

Ngoại hình của Mao Quái rất đáng sợ, đối với những đứa trẻ chưa xem “Lò Đào Tạo Quái Vật” thì đều tránh xa anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta, điều này giúp cho người đang trốn bên trong vốn đã nóng nực bực bội có được sự yên tĩnh tạm thời.

Vốn đã bực bội trong lòng, nếu lại có đứa trẻ nào đến kéo hay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quấy rối thì chắc chắn oán khí của anh ta có thể giết người.

Vậy sao vẫn chưa có ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến tìm anh ta?

Bộ đồ thú bông này chẳng khác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào một cái lồng hấp.

Lỗ thoát khí duy nhất là phần miệng nhưng vẫn rất nóng, khí hít vào như luồng khí nóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xích đạo, đốt cháy cổ họng, không gian kín mít càng khiến người ta thêm bực bội.

Không lâu trước đây, Đàm Tranh nhận cho anh ta thông báo của chương trình “Bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ vắng nhà”, chỉ cần quay một tập nên Minh Nghiên miễn cưỡng đồng ý.