– Cậu bảo cô đừng khóc.
Nhưng Minh Ương không bao giờ đợi được ngày lời hứa đó được thực hiện.
Tiếp theo đó là tai họa, là ly biệt, là người máy mất trái tim.
“Linh Nhất.” Minh Ương không quan tâm cậu có còn nhớ hay không, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo cậu kéo kéo, chỉ về phía vật thể khổng lồ phát sáng phía trước để cậu nhìn, trong giọng nói có vui mừng, cũng có một chút tiếc nuối không nói nên lời được che giấu rất kỹ –
“Nhìn kìa, là vòng đu quay.”
Cố Ngôn Thu chỉ liếc nhìn thoáng qua, rồi bước về phía trước.
Trong đám đông ồn ào này, bóng lưng của cậu vẫn cô độc. Minh Ương mím chặt môi, bỏ qua cơn đau gần như xé rách lồng ngực, chạy theo, không nói hai lời nắm lấy tay cậu.
“Nóng.”
Cố Ngôn Thu không thích cảm giác đổ mồ hôi, khó chịu muốn hất ra.
“Kéo một chút thôi mà.” Minh Ương giữ chặt tay cậu: “Người đông thế này, em lạc mất thì sao?”
Mặc dù là thứ hai, công viên giải trí vẫn có rất đông khách, có cặp đôi, có người lớn, cũng có trẻ nhỏ chưa vào mẫu giáo.
Ánh mắt Cố Ngôn Thu chợt lóe lên, cuối cùng nhượng bộ một bước: “Kéo tay áo.”
Minh Ương lập tức kéo tay áo cậu, như cái đuôi nhỏ đi theo sau cậu.
Hai đứa trẻ tránh người, dưới sự dàn xếp của đoàn làm phim thuận lợi vào công viên giải trí.
Cảnh tượng bên trong náo nhiệt hơn nhiều.
Đu quay ngựa gỗ, tàu lượn siêu tốc, nhà ma la hét và đoàn xiếc di động.
Cảnh tượng này ai đã từng thấy chứ?
Minh Ương hoa cả mắt, sớm đã ném nhiệm vụ ra sau đầu.
Đột nhiên, một bóng xanh lướt qua tầm mắt.
Cố Ngôn Thu phát hiện ra đối phương đầu tiên, đối phương hiển nhiên cũng nhìn thấy họ, như thể sợ bị tìm thấy, người mặc đồ thú nhồi bông quái vật lông lá đó vèo một cái chui vào đám đông.
“Đi thôi.” Cố Ngôn Thu không chịu nổi ánh nắng chói chang, muốn nhanh chóng kết thúc, cậu kéo Minh Ương nhưng thấy cô vẫn đang ngẩn ngơ nhìn quầy hàng đồ chơi muôn màu muôn vẻ.
“Này.” Cố Ngôn Thu cảm thấy mất kiên nhẫn: “Em muốn chơi hay muốn tìm người?”
Minh Ương cuối cùng cũng hoàn hồn, hớn hở chỉ vào quầy hàng nói: “Anh có thể mua cho em con thú bông đó không?”
Trên quầy hàng bày một con thú bông bạch tuộc nhỏ bằng bàn tay.
Rất nhỏ, màu sắc rực rỡ, hình dáng hơi xấu, có lẽ chủ quầy hàng cũng không thích, cứ thế treo ở góc tường.
Minh Ương muốn nhưng tiền tiêu vặt dì Triệu đưa đều gửi ở chỗ Cố Ngôn Thu.
Cậu nhìn theo ngón tay Minh Ương, đánh giá một giây, đưa ra nhận xét –
“Xấu.”
Nghe cậu nói vậy, Minh Ương lập tức tức giận dậm chân: “Không xấu! Anh mua cho em!” Nghĩ đến việc Cố Ngôn Thu có thể không đồng ý, lập tức đổi giọng: “Coi như em mượn anh, sau này em trả tiền lại cho anh.”
Cố Ngôn Thu bị làm ồn đến phiền lòng, đến hỏi giá –
Một trăm, giảm giá còn tám mươi.
Dì Triệu chỉ đưa họ năm mươi.
Cố Ngôn Thu: “…”
Minh Ương: “…”
Mẹ nó, cướp tiền à!
Cô bực bội nắm chặt tay, Cố Ngôn Thu thấy buồn cười: “Còn mua không?”
Con bạch tuộc hồng chu môi nhìn cô bé, Minh Ương nghiến răng, muốn sống tốt ở cái thế giới này, cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn.
Cô bé bám chặt lấy quầy đồ chơi, ngẩng đầu lên nhìn ông chủ bằng ánh mắt đáng thương và ngây thơ nhất: “Chú ơi, chú bán rẻ cho con một chút được không ạ?”
Chủ quầy đồ chơi thấy cô bé xinh xắn đang nói chuyện với mình, lại để ý thấy camera đi theo phía sau, đầu óc nảy số, lập tức nhận ra đây là đang quay chương trình.
Ông ta cũng không khách sáo, cúi xuống nói với Minh Ương: “Rẻ thì không rẻ được. Như này nhé, con giúp chú kéo mười khách đến, chỉ cần có mười khách đến mua đồ chơi của chú, chú sẽ tặng miễn phí con bạch tuộc này cho con, được không?”
Được lên sóng miễn phí, tội gì không tận dụng.
Chủ quầy đồ chơi rất tinh ranh.
Chứ đừng nói là Cố Ngôn Thu, ngay cả Minh Ương cũng biết thừa ông ta đang tính toán điều gì.