“Trong này có ba tấm thẻ bài, các con phải dựa theo gợi ý trên thẻ bài để tìm bạn đồng hành rồi ghép cặp, sau đó cùng nhau đến địa điểm nhiệm vụ. Các con muốn chọn tấm nào?”
Hoa văn của ba tấm thẻ bài hoàn toàn giống nhau, Minh Ương theo cảm giác chọn tấm ở giữa.
PD quay sang hỏi Cố Ngôn Thu: “Còn Tiểu Thu?”
Cố Ngôn Thu hoàn toàn là bị ép buộc, liếc mắt cũng không thèm, nhàn nhạt nói: “Giống vậy.”
Mở ra, trên đó là một con quái vật khổng lồ lông màu xanh dương, nhe răng múa vuốt.
Quen mắt.
Minh Ương nhớ là đã thấy ở nhà Thẩm Gia Thước, hình như là nhân vật chính trong một bộ phim hoạt hình.
“Chắc chắn chưa?”
Minh Ương gật đầu: “Chắc chắn rồi ạ.”
PD: “Tốt, các con đều chọn Quái vật lông lá. Chúc mừng các con đã trở thành bạn đồng hành, bây giờ các con có thể cùng nhau đi tìm đồng đội rồi.”
Hai người thu dọn đồ đạc rồi lên xe.
PD không tiết lộ địa điểm đến, Minh Ương cẩn thận liếc nhìn ống kính, biết rõ không nên hỏi nhưng khi nhìn thấy PD, nỗi lo lắng vẫn không thể ngăn cản mà tuôn trào.
Cô mím môi: “Chú ơi.”
PD nhìn cô.
“Chị Điền Tinh vẫn còn ở đây ạ?”
Dường như không ngờ cô sẽ hỏi câu này, trong xe lập tức im lặng.
PD liền phản ứng lại, cười nói: “Cô ấy nghỉ việc rồi.”
Minh Ương nhíu mày.
Chưa kịp cảm xúc dâng trào, PD lại nói: “Nhưng con đừng lo, cô ấy đã nhận được thư giới thiệu, có được một công việc nhẹ nhàng hơn mà cô ấy yêu thích.”
Sự kiện lúc đó lan rộng quá lớn.
Chúng Tinh đã đưa ra một loạt phương án bồi thường cho nạn nhân, một số ít người chấp nhận, cũng có người từ chối. Thư giới thiệu là do cấp trên viết, những người nhận được thư giới thiệu đều rời khỏi Chúng Tinh, mỗi người đi đến công ty mình yêu thích để phát triển.
Như vậy cũng tốt.
Mặc dù sau này có thể không gặp lại nhưng Minh Ương tin rằng, Tinh Tinh sẽ tỏa sáng trên bầu trời đêm thuộc về cô ấy.
Minh Ương lại ngẩng đầu: “Vậy đoạn đối thoại này…”
PD biết cô muốn nói gì: “Yên tâm, chú sẽ bảo bộ phận hậu kỳ cắt bỏ.”
Cô lúc này mới yên tâm, cả người thả lỏng.
Cố Ngôn Thu bên cạnh liếc nhìn cô, không hiểu sao cô cứ mãi quan tâm đến người khác, đối với cậu thì việc lãng phí tâm tư vào những người và việc không quan trọng, chẳng khác nào lãng phí cuộc đời.
Xe xuyên qua dòng xe, cuối cùng dừng lại ở công viên giải trí.
Thứ đầu tiên Minh Ương chú ý là vòng đu quay màu hồng khổng lồ sừng sững trên nền trời cao.
Vòng đu quay xoay tròn gần như chiếm trọn tầm mắt cô, trong mắt không còn thứ gì khác.
Khi còn sống dưới lòng đất, cô chỉ đọc về công viên giải trí và vòng đu quay trong truyện tranh.
Cô từng tưởng tượng về vẻ đẹp của nó nhưng trí tưởng tượng nghèo nàn khiến cô không thể hình dung ra toàn bộ dáng vẻ của nó trong đầu. Nhớ ngày sinh nhật nọ, Linh Nhất đã dùng năng lực lén đưa cô lẻn vào chủ thành.
Chủ thành thời mạt thế từ lâu đã là lãnh địa của thú biến dị và tang thi.
Để hoàn thành tâm nguyện nhìn thấy vòng đu quay của cô, Linh Nhất cẩn thận đưa cô vượt qua rừng rậm và khu vực nguy hiểm, cuối cùng đến được công viên giải trí mà Minh Ương mong nhớ.
Chỉ tiếc rằng, công viên giải trí đã hoang tàn đổ nát, vòng đu quay cũng bị sụp đổ vì chiến tranh, biến thành một đống phế tích.
Linh Nhất không ngờ sẽ là tình cảnh này, ngây người tại chỗ hồi lâu không nói nên lời, Minh Ương bé nhỏ lại khóc rất lâu, không phải vì không được nhìn thấy vòng đu quay, mà là đau lòng vì những vết thương mà cậu chịu đựng vì mình, đau lòng vì tâm ý của cậu tan thành bọt biển.
Việc hai người bỏ trốn nhanh chóng bị người quản lý phát hiện.
Để răn đe những Adam và Eva khác, Linh Nhất bị tra tấn bằng điện hình trước mặt mọi người.
Sau khi kết thúc hình phạt, Linh Nhất đầy thương tích vẫn hứa với Minh Ương, sau này nhất định nhất định sẽ tìm cho cô một vòng đu quay có thể xoay tròn.