Chương 144 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Lời động viên của thiếu niên lập tức khiến Minh Ương dâng trào một nguồn động lực to lớn, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé gật đầu lia lịa và cam đoan: “Vâng! Sau này em sẽ mời anh đến nhà chơi.”

Hứa Vân An khẽ cười: “Vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì làm phiền em rồi.”

“Không phiền đâu ạ.” Minh Ương lắc lắc đầu, nắm chặt chiếc túi hình con hổ rồi bước xuống bậc thang, vừa nhìn đường vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm ơn: “Hôm nay anh đã giúp em rất nhiều, nếu không em còn không biết có thể làm được con dấu này.”

Nếu không có Hứa Vân An, không biết chừng ngày nào đó tiền của cô bé sẽ bị gia đình người bác cả lòng dạ hiểm độc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia lấy mất. May mắn thay, nhờ có sự nhắc nhở của Hứa Vân An mà hai triệu tệ của cô đã an toàn hơn nhiều.

Hứa Vân An liếc nhìn Triệu Nhã Tình ở phía xa, nhớ đến cuộc điện thoại tối hôm qua, cậu ta không cố gắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giành lấy công lao không thuộc về mình, thành thật khai báo: “Thật ra là anh trai em đã nói với anh.”

Anh trai?

Linh Nhất?

Minh Ương khựng bước chân, vô cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kinh ngạc: “Anh trai em ạ?”

“Ừ.” Hứa Vân An nói: “Em vừa cúp máy không lâu thì cậu ấy gọi điện cho anh, đặc biệt nhắc anh dẫn em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi làm một con dấu cá nhân, còn dặn dò khi làm thủ tục thì phải dùng ấn giám để rút tiền.”

Cố Ngôn Thu nói không nhiều, một phút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn nói những điểm mấu chốt.

Nhưng mà...

Hứa Vân An không thể diễn tả được, chỉ cảm thấy người này tuy lạnh lùng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được lòng người nhưng lại rất tỉ mỉ, không hề hời hợt như vẻ bề ngoài.

Nói tóm lại, Hứa Vân An đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thay đổi cách nhìn về cậu.

Minh Ương ngây ngốc đứng tại chỗ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mãi vẫn chưa hoàn hồn.

Hứa Vân An nhận ra vấn đề, nghiêng đầu nhìn cô bé:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Nhưng mà hai người có phải đang cãi nhau không?”

Minh Ương nghi hoặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghiêng đầu.

Hứa Vân An nói: “Anh trai em đặc biệt dặn anh không được nói chuyện này cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em biết nhưng anh cảm thấy như vậy không tốt nên vẫn nói với em.”

Trước đây ở phim trường, hai anh em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ lúc nào cũng dính lấy nhau.

Bởi vì cậu ta và anh trai ruột không hòa thuận, nên đặc biệt ngưỡng mộ tình cảm giữa họ. Mặc dù rất ghét cái tính cách cứng nhắc chết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiệt của Cố Ngôn Thu nhưng không thể không thừa nhận Cố Ngôn Thu đúng là một người anh tốt, ít nhất là tốt hơn anh trai cậu ta.

Minh Ương cúi đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nói gì.

Mái tóc xoăn tít của cô bé dưới ánh nắng mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trời lấp lánh khiến người ta hoa cả mắt.

Xe đã ở ngay trước mặt, Hứa Vân An không thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếp tục trò chuyện với cô bé được nữa.

Thiếu niên dịu dàng xoa xoa mái tóc vàng óng, mềm mại bồng bềnh kia, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Nếu em có lỗi thì hãy xin lỗi anh trai đàng hoàng; nếu anh trai em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có lỗi thì em hãy rộng lượng tha thứ cho cậu ấy, Ương Ương là một em bé rộng lượng, nhất định sẽ chủ động làm hòa với anh ấy, có phải không?”

Minh Ương biết cậu ta đã hiểu lầm nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn cảm động trước những lời này.

Cô bé không giải thích, để tránh làm Hứa Vân An mất mặt vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lòng tốt của mình, gật đầu đồng ý: “Em biết rồi ạ.”

“Tốt, vậy anh đi đây,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hẹn gặp lại.”

Hứa Vân An vẫy tay tạm biệt, Minh Ương suy nghĩ một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút, rồi lại đuổi theo gọi cậu ta: “Anh Vân An.”

Hứa Vân An đang chuẩn bị lên xe, động​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tác chợt dừng lại: “Sao vậy em?”

Minh Ương ngại ngùng nói: “Em có thể mượn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh một ít tiền được không ạ?”

Hứa Vân An khựng lại một chút, sau đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền hiểu ý đồ của cô bé.

Nghĩ đến việc Triệu Nhã Tình có thể sẽ không đồng ý yêu cầu của cô bé, cậu ta liền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bảo Adrian sang xe đối phương nói một tiếng, sau đó trực tiếp mời Minh Ương lên xe.

“Đi thôi.”

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “?”

Hứa Vân An: “Đưa em đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mua quà cho anh trai.”

Minh Ương ngượng ngùng cười, chạy qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng cậu ta ngồi lên xe.

Thật ra cô bé cũng không biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu thích gì.

Tên này có h*m m**n vật chất thấp, h*m m**n ăn uống cũng thấp, bình thường ít nói lại không thích chơi đùa, ngay cả điện thoại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ di động hấp dẫn như vậy mà cũng có thể kiềm chế không nghiện, ngoài những thứ này ra, hình như cậu chỉ thích đọc sách.