Chương 143 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Hứa Vân An không nói rõ là đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đâu, trên đường cũng không lái xe.

Đi bộ qua đường thêm năm phút nữa, mấy người dừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại trước một tiệm khắc dấu: “Đến nơi rồi.”

Triệu Nhã Tình không hiểu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi: “Đây là...?”

Hứa Vân An liếc sang, đáp: “Khắc cho Ương Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con dấu, để làm bằng chứng rút tiền.”

Triệu Nhã Tình nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra ý tứ.

Hóa ra cậu nhóc này sợ bà ta nuốt tài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sản, cố tình đề phòng bà ta đây mà!

Bà ta tức đến muốn thổ huyết, hận không thể xé xác hai người họ ra nhưng giữa thanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiên bạch nhật cũng không tiện nổi nóng, cuối cùng đành hậm hực bước vào tiệm khắc dấu.

Khắc dấu chỉ mất vài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phút là xong.

Với đứa trẻ nhỏ như Minh Ương, việc khắc dấu phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có người giám hộ đi cùng mới được làm.

Minh Ương không hiểu khắc dấu là gì nhưng Hứa Vân An chắc chắn sẽ không lừa cô bé, thế là ngoan ngoãn làm theo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hướng dẫn của chủ tiệm vài phút sau, một con dấu nhỏ xíu có khắc tên cô bé đã nằm gọn trong tay.

Cô bé nâng niu con dấu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tò mò nhìn ngắm.

Hứa Vân An cúi xuống nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, dặn dò từng chữ: “Nhớ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỹ, con dấu này chỉ có con được giữ, không được đưa cho ai, biết chưa?”

Minh Ương gật đầu lia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lịa: “Biết ạ.”

“Ngoan.” Hứa Vân An xoa xoa mái tóc xoăn của cô bé,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi nắm tay cô: “Đi thôi, đi gửi tiền nào.”

Hai người không để ý đến Triệu Nhã Tình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi thẳng ra khỏi tiệm khắc dấu.

Nhìn theo bóng lưng một lớn một nhỏ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Triệu Nhã Tình nghiến răng ken két.

Không hiểu sao con bé này lại may mắn thế,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ai cũng muốn giúp nó, đúng là xui xẻo.

Hứa Vân An là khách hàng VIP của ngân hàng, có lối đi riêng nên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương không mất quá nhiều thời gian để hoàn thành các thủ tục.

Việc gửi tiền cho trẻ vị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành niên khá phức tạp.

Minh Ương tham gia chương trình tiết kiệm dành cho trẻ em mới ra mắt của ngân hàng, gửi định kỳ, rút gốc từng phần, ba tháng tất toán một lần, tiền lãi sẽ được chuyển​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào tài khoản tiết kiệm không kỳ hạn, có thể dùng làm tiền tiêu vặt, vì vậy cô bé còn được nhân viên ngân hàng hỗ trợ làm một chiếc thẻ dành cho trẻ em.

Khi ký hợp đồng, đồng thời ghi rõ yêu cầu: bất kể là rút tiền hay thay đổi nghiệp vụ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều cần chính chủ và giấy chứng nhận có đóng dấu, thiếu một trong hai đều không được.

Đề phòng hai lớp, chính là để phòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những kẻ có ý đồ xấu.

Rời khỏi ngân hàng, Minh Ương không chỉ có thêm một con dấu nhỏ của riêng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình, mà còn có thêm một chiếc thẻ tiết kiệm in hình gấu hoạt hình.

Thu hoạch đầy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ắp.

Cô bé mân mê chiếc thẻ nhỏ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thích thú không rời tay.

“Tiền trong này sau này sẽ là của em ạ?” Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương ngước nhìn cậu ta, đôi mắt lấp lánh.

Hứa Vân An từ nhỏ đã không thiếu tiền, cậu ta không ngờ chút tiền lãi nhỏ nhoi này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại có thể khiến cô bé vui đến thế, không khỏi xúc động: “Ừ, đều là của em.”

Minh Ương nghe xong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ càng vui hơn.

Cô bé cất chiếc thẻ vào chiếc túi hình con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hổ như bảo bối: “Vậy em sẽ để dành.”

Hứa Vân An nghe vậy, tò mò hỏi: “Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương để dành tiền để mua gì thế?”

Cứ tưởng cô bé ham ăn như vậy, chắc chắn sẽ trả lời là mua đủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thứ đồ ăn ngon, ai ngờ lại nghe cô bé nói: “Mua nhà ạ.”

Vẻ mặt cô bé nghiêm túc: “Nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho em và anh trai.”

Trước khi xuyên không, ngày nào cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải dãi nắng dầm mưa.

Đối với Minh Ương lúc đó, chỉ cần an toàn, dù là hang đá cũng có thể ở được.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hai chữ “gia đình” chỉ tồn tại trong sách vở, đến tưởng tượng cũng không dám tưởng tượng.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày bản thân mình có thể mơ ước rất nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều trước đây không dám vọng tưởng, rồi lại có thể từng bước, từng bước thực hiện chúng.

Thật sự rất vui, xen lẫn một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm giác mong chờ khó tả.

Lông mi của Hứa Vân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ An khẽ rung động.

Cậu ta không hề cười nhạo, cũng không đề nghị giúp đỡ, chỉ cúi xuống vỗ nhẹ đầu cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé: “Đây là một giấc mơ rất lớn đó, Ương Ương phải cố gắng nhiều mới được.”