Cố Ngôn Thu lật sang trang tiếp theo nhưng phát hiện tâm trí không yên, chữ nghĩa không thể in vào đầu.
Cậu bỗng dưng cảm thấy bực bội.
Bực bội vì hoàn cảnh hiện tại của bản thân; bực bội vì tính cách vui vẻ bất chấp của cô, càng bực bội hơn vì cơ thể non nớt vô dụng này của mình.
Cố Ngôn Thu cầm điện thoại trên giường lên, đầu tiên là kiểm tra tin nhắn, sau đó mở nhật ký cuộc gọi, phát hiện có một cuộc gọi vài phút trước.
Cậu khẽ mím môi, gọi lại.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói không quá xa lạ: “Ương Ương?”
Thảo nào không tìm cậu.
Cố Ngôn Thu cụp mắt, ngón tay khẽ ấn nhẹ lên bìa sách.
—
Sáng sớm hôm sau, tài xế lái xe đưa họ đến ngân hàng.
Vốn dĩ Triệu Nhã Tình định đến ngân hàng quen thuộc để giao dịch nhưng Minh Ương lo sợ họ thông đồng với nhau lừa gạt người nên kiên quyết không đồng ý, cuối cùng chọn một ngân hàng nằm ở trung tâm thành phố.
So với ngân hàng tư nhân thì các ngân hàng lớn uy tín hơn nhiều.
Triệu Nhã Tình ngồi ở ghế phụ, Minh Ương thoải mái ngồi ở ghế sau.
Rất nhanh sau đó, họ đến nơi. Triệu Nhã Tình xuống xe với vẻ mặt không vui, Minh Ương không để ý đến vẻ mặt khó chịu của bà ta, cô nhanh nhẹn trèo xuống xe, đi lên phía trước.
Từ khoảng cách không xa, Minh Ương nhìn thấy Hứa Vân An đang đứng đợi ở cửa.
Trước cổng lớn đông người qua lại, cậu thiếu niên mặc bộ đồ thể thao màu xám trông rất nổi bật. Adrian trung thành đứng sau cậu ta, mái tóc vàng và đôi mắt xanh xám thu hút mọi ánh nhìn.
Hai người đứng cạnh nhau như một bức tranh cổ châu Âu, quý phái và tao nhã, ngay cả người đi đường cũng vô tình tránh xa.
“Anh Vân An—!”
Minh Ương vẫy tay với cậu ta, đợi Hứa Vân An nhìn sang, cô bé liền nở một nụ cười rạng rỡ, sau đó ba chân bốn cẳng chạy lên bậc thềm.
Hôm nay dì Triệu mặc cho cô bé một chiếc áo phông có mũ trùm đầu, chiếc mũ có hình con thỏ nhìn từ phía sau, còn có một đôi tai thỏ màu hồng dài ngoẵng và mềm mại, khi chạy thì rung rinh, trông rất đáng yêu.
Hứa Vân An vẫy tay đáp lại.
“Cảm ơn anh và chú Adrian đã đến.” Minh Ương ngẩng đầu cảm ơn, không quên cảm ơn Adrian.
Vị quản gia người Pháp điềm đạm thường ngày mỉm cười hiền hòa: “Phục vụ cho cô bé là vinh hạnh của tôi.”
Minh Ương nóng lòng nắm lấy tay Hứa Vân An: “Đi thôi đi thôi, chúng ta vào xếp hàng nhanh lên.”
Vì là ngày nghỉ nên có rất nhiều người đến làm thủ tục trong sảnh, họ sẽ tan làm lúc mười hai giờ, Minh Ương sợ không kịp nên vội vàng kéo cậu ta đi vào.
Hứa Vân An bị cô bé kéo tay nhưng bước chân không hề nhúc nhích.
Ánh mắt cậu ta vô tình lướt qua Triệu Nhã Tình đang đi tới: “Không vội.”
Minh Ương dừng lại.
Lúc này, Triệu Nhã Tình cũng bước lên bậc thềm.
Sự xuất hiện của Hứa Vân An khiến bà ta ngạc nhiên: “Vân An sao lại đến đây?”
“Nghe nói Ương Ương đến làm sổ tiết kiệm, sợ em ấy không biết nên con đến xem.” Hứa Vân An chậm rãi nói, thái độ đứng đắn không có gì đáng trách nhưng ánh mắt lạnh lùng khiến Triệu Nhã Tình cảm nhận được sự bài xích và xa cách.
Sắc mặt bà ta thay đổi liên tục, làm sao bà ta không hiểu được ý tứ trong lời nói của đứa trẻ.
“Có bác ở đây, Vân An có thể yên tâm.” Triệu Nhã Tình cười tươi: “Nhưng đã đến rồi thì vào cùng đi. Sau khi làm xong sổ tiết kiệm, bác mời các con ăn cơm.”
Hứa Vân An vẫn không nhúc nhích: “Trước khi làm sổ tiết kiệm thì con muốn làm một việc.” Cậu ta nhìn Minh Ương: “Được không?”
Minh Ương nhìn Hứa Vân An rồi lại nhìn Triệu Nhã Tình, không chút do dự gật đầu.
Cậu ta lại nói: “Phiền bác Triệu đi cùng một chuyến, chỉ mất vài phút, không mất nhiều thời gian đâu ạ.”
Triệu Nhã Tình tất nhiên là không muốn nhưng cũng ngại làm mất mặt cậu chủ nhỏ, cuối cùng đành miễn cưỡng đi theo sau cậu ta.