Chương 140 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Nếu là đứa trẻ bình thường thì chắc chắn sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin nhưng Minh Ương không phải kẻ ngốc.

“Không được.” Cô bé lập tức từ chối: “Phải làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thẻ trước, sau đó mới ký hợp đồng.”

Triệu Nhã Tình nghẹn lời, bà ta cố nén cơn giận, nhỏ giọng thương lượng: “Ương Ương, trẻ vị thành niên không mở được thẻ. Như vầy đi, chúng ta ký hợp đồng trước,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đợi chuyển đến đây, bác sẽ đưa con đi làm sổ tiết kiệm, sau đó giao sổ tiết kiệm cho con giữ, như vậy cũng giống như thẻ, con thấy có được không?”

Nội dung quá sâu xa, Minh Ương không hiểu, cô cau mày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi lại thả lỏng, cuối cùng cũng không quyết định được.

Đúng lúc này, Cố Ngôn Thu mở miệng: “Sổ tiết kiệm không tiện. Dù sao bây giờ chúng con cũng không cần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dùng đến tiền, hay là làm một sổ tiết kiệm có kỳ hạn năm năm đi, bác thấy thế nào?”

Ánh mắt cậu nhìn Triệu Nhã Tình mang theo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ đùa cợt và mỉa mai rõ ràng.

Bây giờ hai anh em đều là trẻ con, ở trên đất nước Hoa Hạ này, làm gì cũng bị hạn chế. Dù cho tên người đứng tên sổ tiết kiệm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là Minh Ương, chỉ cần người giám hộ có thông tin cá nhân thì vẫn có thể rút tiền ra, biến sổ tiết kiệm thành một tờ giấy lộn.

Sổ tiết kiệm có kỳ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hạn thì khác.

Cho dù cậu và Minh Ương không tiêu được thì Triệu Nhã Tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không lấy ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Minh Ương liếc nhìn sắc mặt xám xịt của Triệu Nhã Tình, hùa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo: “Được, vậy chúng ta làm sổ tiết kiệm có kỳ hạn.”

“Ương Ương nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà...”

Triệu Nhã Tình còn muốn khuyên nhưng Minh Ương không muốn nghe nữa, vẫn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu nói cũ: “Không làm sổ tiết kiệm thì không ký hợp đồng.”

Cốc Lương Đồng vẫn còn đang ở bên cạnh, dù Triệu Nhã Tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có tức giận đến mấy cũng không thể trực tiếp nổi nóng.

Bây giờ nhà họ Cố là người giám hộ, cứ để cho chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó làm, đến lúc đó không tin là không rút ra được!

Triệu Nhã Tình miễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cưỡng gật đầu.

Ngày hôm sau khi ký hợp đồng, tổ chương trình đã chuyển cho Minh Ương một tấm séc trị giá hai triệu tệ. Vì thủ tục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần sổ hộ khẩu và người giám hộ, nên dù Minh Ương không muốn thì cô bé vẫn phải đi cùng Triệu Nhã Tình.

Thực ra cô bé muốn Cố Ngôn Thu đi cùng, dù sao cậu cũng thông minh, nhanh nhạy, lại hiểu biết nhiều hơn cô bé nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngày mai Cố Ngôn Thu phải tham gia buổi học trực tuyến đầu tiên, chắc chắn cậu sẽ không đồng ý yêu cầu của cô.

Suy đi tính lại, Minh Ương quyết định tìm cho mình một “vệ sĩ” đáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin cậy, để tránh việc không hiểu gì mà bị bác gái lừa.

Nhưng mà tìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ai đây?

Ở thế giới này cô bé chỉ quen biết vài đứa trẻ, Thẩm Minh Châu cũng được nhưng bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất bận, hơn nữa cũng chỉ mới gặp một lần, Minh Ương không muốn làm phiền quá nhiều.

Liễu Doanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh?

Bố mẹ Doanh Doanh quản rất nghiêm, càng không thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng ý với yêu cầu vô lý này.

Vậy thì chỉ còn...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Vân An.

Hứa Vân An tuy cũng là trẻ con nhưng quản gia của cậu ta rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đáng tin, có quản gia đi cùng chắc chắn sẽ không bị lừa.

Chiếc điện thoại mà Minh Ương cho Hứa Vân An trước đây đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị hỏng, may mà cô bé vẫn còn nhớ số điện thoại.

Minh Ương không dám dùng điện thoại ở phòng khách, sợ bị nhà họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố nghe thấy, vậy thì chỉ có thể tìm Cố Ngôn Thu.

Cô bé đến phòng cậu, do dự một lúc trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra một khe nhỏ.

Vốn định thừa lúc cậu không chú ý lén lấy điện thoại ra, ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngờ vừa mở cửa đã bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình.

“Lén la lén lút, em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định ăn trộm à?”

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Sự thật là vậy nhưng nghe anh nói thẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thừng như vậy vẫn thấy không thoải mái.

Đã bị phát hiện rồi thì không cần phải che giấu nữa, cô bé đường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàng bước vào: “Anh, em muốn mượn điện thoại của anh gọi một cuộc.”

Cố Ngôn Thu nhìn cô một lúc, ném​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điện thoại qua: “Năm phút trả lại.”

Dứt khoát, không hỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý do.

Minh Ương cũng không muốn bị cậu hỏi vặn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẹo, cầm điện thoại chạy về phòng mình.