Chương 135 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

“Tất nhiên là chúng ta rồi.” Minh Ương không nhận ra vẻ khác thường của thiếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ niên, gật đầu nói một cách đương nhiên: “Em không thể bỏ anh lại được.”

Cố Ngôn Thu là một “robot” đầu óc trống rỗng, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có cô thì chắc chắn chỉ sống được vài ngày.

Họ đã trải qua cùng một thời đại, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đương nhiên sẽ không nhẫn tâm bỏ mặc cậu.

Nhưng mà...

Minh Ương ngẩng đầu lên, nói với cậu một cách nghiêm túc: “Khi nào em mua được nhà đẹp rồi, phòng đẹp nhất, to nhất là của em, không được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tranh với em đâu đấy nhé? Với lại anh ở nhà em, em muốn làm gì thì làm, muốn ăn ở đâu thì ăn, anh không được quản em.”

Minh Ương cảm thấy mình sắp mua được nhà trả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ góp rồi, giọng điệu đặc biệt cứng rắn.

Cố Ngôn Thu nhìn khuôn mặt có chút kiêu ngạo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước mắt, không hiểu sao lại thấy buồn cười.

Cậu cong môi cười, đưa tay kéo nhẹ lọn tóc xoăn nhỏ bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thái dương của cô, không nói gì, quay người vào nhà.

Minh Ương hoàn toàn không ngờ Cố Ngôn Thu lại kéo tóc xoăn của mình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngẩn người một lúc, giận tím người: “Cũng không được kéo tóc em!”

Người hiện đại hói đầu nhanh như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vậy, tóc rất quý giá đấy.

Cô còn nhỏ, lỡ bị cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kéo hói thì sao?

---

Buổi tối, Cố Tử Duệ run rẩy nói với bố mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện muốn đăng ký học thêm trên bàn ăn.

Hắn biết rõ năng lực của mình, căn bản không hy vọng bố mẹ tin vào mấy lời ma quỷ này, càng không hy vọng bố mẹ thực sự đồng ý cho hắn đăng ký lớp học trực tuyến gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó, kết quả là sau khi ông Cố xem xong tờ đăng ký và mấy cuốn sách lập trình có đầy ghi chú mà Cố Ngôn Thu đưa cho, ông ta vui mừng khôn xiết, lập tức đồng ý.

Ba vạn tệ đối với nhà họ Cố chỉ là hạt cát, chỉ cần Cố Tử Duệ có ý định​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ học tập, đừng nói là ba vạn, ba mươi vạn hay ba triệu họ cũng sẵn lòng chi.

Hai vợ chồng đều không có ý kiến gì, Cố Tử Duệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thở phào nhẹ nhõm, lén nhìn Cố Ngôn Thu đối diện.

Hắn nuốt cơm trong miệng xuống, lẩm bẩm đề nghị: “Bố ơi, đây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là khóa học trực tuyến, phải... phải dùng máy tính ạ.”

Cố Hoa Diệp khoát tay: “Ngày mai bố bảo thư ký mang đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cái nhưng ngoài giờ học thì không được xem, biết chưa?”

Cố Tử Duệ gật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu: “Biết ạ.”

Triệu Nhã Tình cũng hỏi theo: “Đăng ký trực tuyến à? Có giấy phép​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giáo dục không? Con đừng bị mấy quảng cáo vớ vẩn lừa đấy.”

Bây giờ nhiều kẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lừa đảo lắm.

Con cái có hứng thú là tốt nhưng nó còn nhỏ, ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết nó xem được quảng cáo tuyển sinh từ đâu.

Cố Ngôn Thu đã dạy hắn trước rồi, Cố Tử Duệ ấp úng trả lời: “Có, có giấy phép, cơ sở giáo dục ở ngay địa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phương mình, mẹ không yên tâm thì có thể đến xem, đăng ký thì có cả trực tuyến và trực tiếp, đều được ạ.”

Triệu Nhã Tình vẫn không yên tâm: “Vậy thì đợi đi xem rồi nói sau.” Bà ta hơi tò​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mò: “Bình thường con chỉ biết chơi, sao bây giờ lại đột nhiên muốn học máy tính vậy?”

Giọng Triệu Nhã Tình có phần nghiêm khắc hơn: “Cố Tử Duệ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đừng nói với mẹ là con chỉ muốn chơi đấy nhé?”

Cố Tử Duệ cuống lên: “Con, con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có, con không phải...”

Cố Tử Duệ làm sao trả lời được, lòng nóng như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lửa đốt, lại nhìn sắc mặt Cố Ngôn Thu.

Cậu không nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến Cố Tử Duệ ngồi không yên.

Kết quả là ông Cố tìm cho hắn một cái cớ: “Bọn trẻ bây giờ đều thích máy tính điện thoại, miễn là không chơi game thì cứ học, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thêm một nghề còn hơn sau này ngồi không ăn bám. Sợ nó chơi thì lúc nào ngoài giờ học cứ khóa cửa phòng sách lại là xong.”

Triệu Nhã Tình nghĩ cũng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý, không hỏi thêm nữa.

Ngày hôm sau, Triệu Nhã Tình đưa Cố Tử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Duệ đến cơ sở để khảo sát.

Đây là một cơ sở giáo dục hợp pháp và chuyên nghiệp, chủ yếu dạy thanh thiếu niên học mạng và lập trình điện tử, trên tường treo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầy những giấy khen lớn nhỏ mà người ta nhìn không hiểu, chọn ngẫu nhiên một tờ cũng khiến Triệu Nhã Tình thèm thuồng không thôi.