Chương 133 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Cô tắt trang web, không tiếp tục theo dõi nữa, quyết định tìm vài việc mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trẻ con nên làm, ví dụ như học Thẩm Gia Thước xem phim hoạt hình.

Trong thời mạt thế, sách vở là một trong số ít những thú vui, đến cổ địa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cầu đến nay, cô còn chưa xem trọn vẹn một bộ phim hoạt hình nào.

Minh Ương chọn lựa một hồi, mở bộ phim “Đại Náo Thiên Cung”, vì trước đây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa từng xem qua, chỉ xem được vài phút đã hoàn toàn im lặng.

“Đừng xem​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa.”

Đang cao hứng thì điện thoại trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay bỗng bị giật mất.

Chưa kịp giật lại, Cố Ngôn Thu đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóa máy cất vào tủ bàn.

Minh Ương đang xem đến đoạn cao trào, cảm giác hụt hẫng khiến cô khó chịu vô cùng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lập tức dẹp hết mặt mũi mà nài nỉ: “Cho em xem hết tập này đi mà~”

Cố Ngôn Thu không nhúc nhích: “Hết giờ rồi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với cả xem nhiều hại mắt lắm.”

Điện thoại vốn là của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu.

Cô phải mè nheo cả tiếng đồng hồ, cậu mới đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý cho cô chơi ba mươi phút mỗi ngày.

Tức thật!

Đợi có tiền rồi cô cũng phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mua điện thoại mới được!!

Minh Ương giận dỗi: “Không cho thì thôi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đợi em có tiền em tự mua.”

Ai thèm dùng đồ cậu đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “nẫng” của người khác chứ!

Cố Ngôn Thu chẳng thèm để ý, cầm tờ đơn trên bàn định ra ngoài. Thấy cậu không đọc sách nữa, Minh Ương lập tức quên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ béng chuyện vừa rồi, nhảy xuống giường lon ton chạy theo: “Linh Nhất, anh đi chơi hả? Hai đứa mình chơi trốn tìm đi!”

Nhà rộng, không lo có xác sống, cũng chẳng sợ bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bác khóa cửa nữa, hai người chơi cũng vui chán.

Mắt cô sáng lấp lánh, chỉ thiếu nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhào vào lòng cậu nài nỉ.

Cố Ngôn Thu vẫn dửng dưng, ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt lướt qua vai cô.

Chiếc giường vốn đã được dọn dẹp phẳng phiu, sau một hồi cô lăn qua lộn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại đã trở nên nhàu nhĩ, trên đó còn lấm tấm vụn đồ ăn.

Cố Ngôn Thu cau mày: “Em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn trên giường à?”

Minh Ương thấy tình hình không ổn, nụ cười cứng đờ, vội vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đánh trống lảng: “Ờ... hôm khác chơi trốn tìm cũng được.”

Cố Ngôn Thu không vạch trần, giọng nói tuy lạnh nhạt nhưng không lộ rõ vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó chịu: “Đi dọn dẹp đi. Sau này không được ăn trên giường của anh.”

Minh Ương bĩu môi không vui, miễn cưỡng đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dọn đống lộn xộn mình vừa bày ra.

Cùng là người từ thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạt thế đến.

Sao cậu lại lắm chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế không biết?

Cố Ngôn Thu không nói thêm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi thẳng ra khỏi phòng.

Cô tò mò không biết cậu đi đâu, vội vàng dọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sạch vụn kẹo, ba chân bốn cẳng đuổi theo.

Không ngờ, Cố Ngôn Thu lại đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng của Cố Tử Duệ.

Cậu gõ cửa hai tiếng lấy lệ, không đợi người trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng đồng ý đã vặn tay nắm cửa bước vào.

Cố Tử Duệ đang ngồi trước bàn học chơi game, nghe thấy tiếng động tưởng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố mẹ, vội vàng giấu điện thoại xuống dưới sách vở, giả vờ đọc sách.

Minh Ương hơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ buồn cười.

“Này.”

Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên tiếng.

Cố Tử Duệ vừa căng thẳng vừa thở phào, căng thẳng vì người đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là Cố Ngôn Thu; lại thở phào vì không phải bố mẹ về.

“Mấy người đến đây làm gì?” Mắt Cố Tử Duệ láo liên như chuột, rõ ràng là đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chột dạ: “Tao không có gây sự với các mày đâu nhé, đừng có kiếm chuyện.”

Hắn mới được sống sung sướng hai ngày ở trường, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn lại bị hai anh em này hành hạ.

Cố Ngôn Thu lười nói nhảm, tiến lên vài bước đặt tờ giấy trước mặt hắn: “Đợi bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ mày về thì bảo với họ, bảo là muốn đăng ký tham gia cái này.”

Cố Tử Duệ vừa nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nội dung, ngớ người.

《Khóa đào tạo lập trình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho thanh thiếu niên》

“???”

Cái quái gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế này??

Minh Ương cũng tò mò, cầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tờ đơn lên xem.

Đây là tờ đăng ký tham gia một khóa đào tạo lập trình, mỗi tuần hai buổi vào cuối tuần, học trực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tuyến, mỗi buổi hai tiếng, có điều học phí rất đắt, con số năm chữ số khiến Minh Ương líu lưỡi.

Cố Tử Duệ rất kháng cự: “Tao, tao có biết mấy cái này đâu! Tao không nói đâu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày có giỏi thì tự đi mà nói với họ, dù sao tao cũng không đi!”

Hắn còn chẳng biết lập trình là gì,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ai thèm đăng ký linh tinh.