Sau khi bọn trẻ rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại vài người.
Hứa Thính Cảnh giống như một ngọn núi cao sừng sững đứng trước mặt, vô hình trung mang đến cho cả căn phòng một áp lực cực lớn.
Miêu Hải Thành không ngốc.
Nếu chỉ là đón người, cần gì đến vị đại phật này, nói đi nói lại vẫn là có mục đích khác, tám chín phần mười không phải chuyện tốt lành gì.
“Hứa tổng đây là...”
“Đạo diễn Miêu quen Cao Khai chứ.”
Không phải nghi vấn, mà là khẳng định.
Vừa nghe đến cái tên này, Miêu Hải Thành lập tức sững sờ, thậm chí còn không để ý đến đám phóng viên và nhiếp ảnh gia đang lén lút chụp ảnh bên ngoài.
Giọng điệu của Hứa Thính Cảnh không nhanh không chậm, tựa như đang tán gẫu chuyện thường ngày: “Giám đốc Cao là giám đốc tài chính của công ty tôi, đồng thời cũng là một trong những cổ đông. Gần đây kiểm tra sổ sách, phát hiện có nhiều khoản chi bị bỏ sót trong một năm qua, mà mỗi khoản tiền đều trùng khớp với tài khoản cá nhân của giám đốc Cao.”
Miêu Hải Thành nuốt nước bọt, giọng nói căng thẳng: “Hứa tổng nói những lời này là có ý gì? Chuyện này... hình như không liên quan gì đến tôi?”
Hứa Thính Cảnh cười, trời sinh có đôi mắt đa tình, cười lên càng thêm gần gũi, ôn hòa.
Anh đẩy gọng kính: “Đúng là không liên quan gì đến đạo diễn Miêu. Chỉ là...” Anh cố ý dừng lại, ý cười không hề giảm bớt nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén khác thường: “Trong quá trình điều tra, tôi tình cờ phát hiện giám đốc Cao và đạo diễn Miêu cùng nhau nắm giữ cổ phần của một công ty, trong đó đạo diễn Miêu còn là người đại diện pháp luật của công ty đó. Nhưng ông nói xem có kỳ lạ không, công ty mang danh nghĩa ngoại thương, nửa năm nay hàng hóa ra vào đều là những đồ dùng gia đình không đáng kể.”
“Giám đốc Cao tốn bao tâm cơ biển thủ công quỹ chỉ để kinh doanh một công ty đồ gia dụng thua lỗ? Không đáng chứ?”
Từng chữ trong những lời này, nếu tách riêng ra đều là tin tức bùng nổ.
Cây bút ghi âm trong túi phóng viên ghi lại toàn bộ nội dung không sót một chữ.
Da đầu Miêu Hải Thành căng cứng, khí lạnh cứ thế xộc thẳng lên sau gáy.
Ông ta mở to đôi mắt cá chết, vì làm chuyện trái lương tâm, nhịp tim cũng đập nhanh hơn nhiều. Cuối cùng, Miêu Hải Thành cũng chú ý đến đám phóng viên đang lén lút ghi hình phía sau.
Tìm được chỗ trút giận, ông ta lập tức xông ra muốn lý luận: “Ai cho các người quay phim?!” Ông ta chỉ thẳng vào mặt đối phương gào lên: “Các người vào đây bằng cách nào!! Xóa đi! Xóa ngay cho tôi, có nghe thấy không!!”
Tuy nhiên, còn chưa kịp đến gần, vai áo ông ta đã bị một bàn tay giữ chặt.
Hứa Thính Cảnh cao hơn ông ta cả một cái đầu, Miêu Hải Thành phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn rõ mặt anh. Qua cặp kính mỏng, đôi lông mày cụp xuống càng lộ vẻ lạnh lùng.
Khí thế của Miêu Hải Thành tan biến.
Sống đến nửa đời người, ông ta vậy mà lại cảm nhận được mùi vị sợ hãi trên người một thanh niên kém mình cả một thế hệ.
Hứa Thính Cảnh dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy được nói——
“Tức giận như vậy làm gì.” Anh nói: “Dù sao ông cũng sắp chết rồi, xóa hay không xóa có gì quan trọng?”
Hứa Thính Cảnh buông ông ta ra, tiếng cười nhạo mỉa mai thấp thoáng khiến ông ta mặt xám như tro tàn.
Tiếp theo đó là mấy người mặc đồng phục tư pháp, đi vòng qua đám phóng viên và Hứa Thính Cảnh, trực tiếp đến trước mặt ông ta, xuất trình giấy tờ: “Nhận được tin báo, ông bị tình nghi kinh doanh trái phép và môi giới m** d*m, mời ông đi theo chúng tôi.”
Chiếc còng tay bạc lạnh lẽo khóa chặt cổ tay ông ta, Miêu Hải Thành hoàn toàn ngây người.
Ông ta vẫn muốn giãy giụa, không còn màng đến mặt mũi, gào thét điên cuồng trước ống kính máy quay: “Tôi không có! Các người dựa vào đâu mà bắt tôi!!”
“Tôi không phạm tội!! Cẩn thận tôi kiện các người!”
“Tôi cảnh cáo các người, các người không có quyền bắt tôi!!”