Chương 115 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Nói xong, cô bé thu dọn khay rồi chạy vội ra ngoài, người quay phim vẫn luôn đợi ở cửa lập tức hướng ống kính về phía cô,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau khi nhận thấy bát đĩa đã trống không, màn hình vốn im ắng nãy giờ lại được bao phủ bởi một lớp bình luận dày đặc.

[Vậy là mang đồ ăn cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh trai rồi sao?]

[Q.Q hình như chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn gì cả.]

[Haha, cách gọi Q.Q​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đáng yêu quá.]

Minh Ương chạy một mạch đến nhà bếp, đặt khay xuống rồi lại chạy đến chỗ hậu cần,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tìm chị gái hậu cần xinh đẹp tốt bụng xin cồn i-ốt và băng cá nhân.

[Ương Ương xin mấy thứ này làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì vậy? Bị thương rồi sao?]

[Chẳng lẽ là anh trai bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thương khi nấu ăn à?]

Không ít người trong phần bình luận tỏ ra lo lắng, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy Minh Ương đã mang đồ quay trở lại phòng.

Lần này cô bé không khóa cửa nữa, ống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kính đã có thể bắt được toàn cảnh.

Đối với sự xuất hiện của máy quay, Cố Ngôn Thu không hề tỏ ra khó chịu, cũng không hề bố thí thêm ánh mắt nào. Cậu cứ ngồi yên bất động ở vị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trí cũ, vẻ mặt bình thản, dưới ánh sáng, đôi mắt màu hổ phách phủ một lớp màu cực nhạt, trông rất đẹp nhưng cũng có chút gì đó không chân thực.

Minh Ương nhanh chóng đi đến trước mặt cậu, nắm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy tay cậu, thành thạo khử trùng vết thương.

“Có đau không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh?”

Cố Ngôn Thu rũ mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn, “ừm” một tiếng.

Thấy vậy, cô bé cố tình ấn mạnh một cái, cơn đau nhói truyền đến, cậu vẫn không hề rên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rỉ, ngược lại còn cảm thấy hành vi của cô bé thật trẻ con, khinh thường bĩu môi.

Ống kính đặc biệt zoom cận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảnh vào vết thương.

Vì da trẻ con vốn non nớt, vết bỏng trên đó càng trở nên đáng sợ, cộng thêm việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu không khóc không nháo, khiến cho các cô dì chú bác đang xem không khỏi xót xa.

[Thu Thu hiểu chuyện quá!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Mẹ già rơi lệ.]

[Hai anh em thật ra luôn rất ngoan ngoãn và kiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cường, không hiểu sao lại có người ghét họ.]

[Đúng vậy, đứa trẻ thật sự rất đáng thương, sau này ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắng chúng nó tôi sẽ liều mạng với người đó.]

[Chỉ có tôi để ý thấy động tác bôi thuốc của Ương Ương rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành thạo không? Chẳng lẽ hai anh em thường xuyên bị thương?]

[Chết tiệt, chắc chắn là người giúp việc thường xuyên ngược đãi chúng, nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến cảnh chúng lén lút bôi thuốc sau lưng mà tôi tức quá.]

“...”

Phần bình luận một nửa là xót xa, một nửa là phẫn nộ, không ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá để ý đến những việc mà hai anh em đã làm trước đây.

Minh Ương nhanh chóng xử lý xong vết thương cho cậu, cuối cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dán một miếng băng cá nhân hình vịt vàng, hoàn thành.

Cố Ngôn Thu co duỗi ngón tay,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không quen, có chút muốn xé.

“Không được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xé.”

Chưa kịp thực hiện, đã bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương nhìn thấu.

Cậu bé bỏ cuộc, tuy không tình nguyện nhưng vẫn rất ngoan ngoãn không đụng vào miếng băng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cá nhân, đồng thời cố gắng hết sức để phớt lờ cảm giác khó chịu đó.

Tin Cố Ngôn Thu bị thương nhanh chóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến tai những người bạn nhỏ khác.

Trẻ con ở độ tuổi này thường yêu ghét rõ ràng, không thù dai. Ngay cả Thẩm Gia Thước,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người vốn luôn không ưa cậu, sau khi biết tin này cũng tỏ ra vô cùng đồng cảm.

Đêm xuống rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh.

Tuy buổi phát sóng trực tiếp đã kết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thúc nhưng ống kính vẫn đang quay.

Xét thấy ngón tay của Cố Ngôn Thu bị thương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên cạnh luôn cần có người chăm sóc.

Suy nghĩ một hồi, Thẩm Gia Thước, người bằng tuổi với cậu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chủ động đi đến bên cạnh Cố Ngôn Thu: “Này.”

Cách xưng hô không được lịch sự lắm nhưng thái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ độ thì có thể coi là ôn hòa.

Cố Ngôn Thu liếc nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu ta một cái.

Thấy cậu nhìn sang, Thẩm Gia Thước bấu chặt vạt áo,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngượng ngùng nói: “Lát nữa... tôi giúp cậu tắm nhé.”

Thẩm Gia Thước quả thực không thích Cố Ngôn Thu nhưng dù sao cậu cũng là vì nấu cơm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho cả nhà mà bị thương, nếu cậu ta còn so đo thì thật là nhỏ mọn.

Nghe thấy câu này, đám trẻ đang nô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đùa trong phòng đồng loạt nhìn sang.

Cố Ngôn Thu không nói gì, Thẩm Gia Thước bị mọi người nhìn chằm chằm, mặt nóng bừng, giọng nói cũng trở nên ngập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngừng: “Kh-Không muốn thì thôi, tôi thấy tay cậu không tiện, không phải cố ý giúp cậu đâu, cậu đừng hiểu lầm.”