Chương 114 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Thẳng thắn, th* t*c, khiến mí mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu giật nảy lên.

Không đợi Cố Ngôn Thu lên tiếng, Minh Ương đã nói: “Em sớm đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn ra rồi, anh chắc chắn là vì muốn ra vẻ ngầu.”

Cố Ngôn Thu cố gắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biện minh: “Anh không...”

“Nhưng chúng ta là con người, chẳng lẽ xì hơi, hắt hơi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngủ ngáy, những thứ đó anh đều phải kiểm soát sao?”

Lời nói của cô bé ngây thơ, đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên khiến Cố Ngôn Thu im lặng.

Đúng như lời cô bé nói, dù cậu không có thất tình lục dục của con người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bình thường nhưng những phản ứng sinh lý của con người thì không thể tránh khỏi.

Minh Ương cẩn thận quan sát sắc mặt của cậu, cảm thấy cậu đã nghe lọt, mới tiếp tục: “Trẻ con thì phải có dáng vẻ của trẻ con,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn cơm đầy đủ, ngủ đủ giấc.” Cô bé khuyên nhủ cậu: “Không ăn cơm thì sau này sẽ không thể trở thành người lớn được đâu.”

Cố Ngôn Thu không có mong đợi gì về việc trở thành người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lớn, thậm chí sống ở đây cũng không có mong đợi gì.

Tuy nhiên, ánh mắt của cô bé sáng lấp lánh, tràn đầy sự tìm tòi và khao khát đối với tương lai,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những lời mỉa mai vốn định thốt ra đột nhiên không thể phát ra, hóa thành sự im lặng vô tận.

Minh Ương không nói tiếp nữa, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đẩy khay cơm về phía trước.

Cơm đã hơi nguội, màu sắc cũng không còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đẹp như lúc mới ra khỏi nồi.

Cố Ngôn Thu đều làm theo đúng công thức nấu ăn, đương nhiên cũng không nếm thử độ mặn nhạt, lúc này cậu nhìn thành quả của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình, hàng mi rủ xuống như cánh quạt che khuất đồng tử, vẻ mặt không mặn không nhạt, lại như đang trầm tư suy nghĩ.

Sự im lặng của cậu khiến Minh Ương cảm thấy thất vọng, lời nói hờn dỗi còn chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kịp thốt ra, đã thấy thiếu niên chậm rãi nhận lấy đũa, bỏ viên tôm vào miệng.

Đôi mắt Minh Ương trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nháy mắt sáng lên.

Cậu ăn rất chậm, nhai cũng rất chậm, hương vị của thức ăn lan tỏa trên đầu lưỡi, từng chút một được khoang miệng và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dạ dày tiếp nhận, quá trình này không hề đau khổ như trước, cũng không khó chấp nhận như Cố Ngôn Thu nghĩ.

“Có ngon không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ạ?”

Đợi cậu nuốt xuống, Minh Ương vội vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi cảm nhận của đối phương.

“Tạm được.” Cố Ngôn Thu lại tiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tục thử mấy món khác.

Minh Ương hưng phấn nói: “Chúng ta đều cảm thấy cơm Linh Nhất làm rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngon, đợi anh lớn lên biết đâu có thể làm đầu bếp đấy.”

“Đầu bếp?”

“Đúng vậy.” Minh Ương gật đầu, không khỏi có chút mong chờ: “Nếu anh đi làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu bếp, có thể mỗi ngày làm đồ ăn ngon miễn phí cho em.”

Xì xụp.

Mỗi ngày đều được ăn ngon, nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôi đã thấy hạnh phúc.

Cố Ngôn Thu khẽ “hừ” một tiếng, lạnh lùng dập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tắt ảo tưởng của cô bé: “Mơ đẹp đấy.”

Dù có làm đầu bếp, cậu cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm đầu bếp riêng cho cô.

Cố Ngôn Thu ăn xong bát cơm nhỏ, tuy vẫn còn hơi không quen nhưng cảm giác buồn nôn đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biến mất. Cậu vừa định dọn dẹp thì cổ tay đã bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy.

Cố Ngôn Thu nhìn theo, phát hiện cô bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang chăm chú nhìn ngón tay cậu.

“Sao chỗ này của anh lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị thương thế này?”

Ngón trỏ của cậu có một vết phồng rộp nhỏ rất rõ ràng, chắc chắn là do lúc nấu ăn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cẩn thận bị dầu nóng bắn vào. Lâu như vậy rồi mà Cố Ngôn Thu lại không hề hay biết.

Được nhắc nhở, cậu mới chú ý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến vết thương nhỏ xíu đó.

Cố Ngôn Thu chỉ liếc qua một cái rồi dời mắt đi, trong lòng hoàn toàn không để tâm: “Không sao đâu.” Trước khi xuyên không, cậu là người máy cải tạo,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng thời bị tách rời dây thần kinh cảm giác, cho dù bây giờ có một cơ thể bình thường, cậu cũng không quá chú trọng đến cơn đau nhỏ này.

Minh Ương lại không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ như vậy.

Bất kỳ vết thương nào cũng có thể dẫn đến viêm nhiễm, sau đó gây ra hậu quả nghiêm trọng, trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây đồng đội của cô đã chết vì biến chứng do một loại viêm nhiễm nào đó gây ra.

“Anh xem anh kìa. Con người phải biết yêu thương bản thân mình trước thì mới có thể chăm sóc người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác.” Minh Ương không vui dạy dỗ vài câu: “Anh ngoan ngoãn đợi em nhé, em quay lại ngay.”