Chương 110 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Ánh mắt sau cặp kính của hắn ta liếc về phía Minh Ương, cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng không nói gì, sải bước rời khỏi khu vực quay phim.

Đàm Tiểu Á vừa định đi, vạt áo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đột nhiên bị Minh Ương kéo lại.

Đôi mắt to tròn kia nhìn cô ấy không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chớp, rõ ràng là có chuyện muốn nói.

Đàm Tiểu Á cảm thấy cô bé hôm nay có gì đó khác thường,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền ngồi xổm xuống trước mặt cô bé: “Sao thế, Ương Ương?”

Minh Ương chớp chớp hàng mi, từ từ ghé sát tai cô ấy, nói nhỏ đủ để hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người nghe thấy: “Hắn ta là người xấu, chị Tiểu Á tránh xa hắn ta ra.”

Giọng nói rất khẽ nhưng vẫn lọt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào tai cô ấy rõ ràng.

Trong mắt Đàm Tiểu Á thoáng qua vẻ kinh ngạc, đang định mở miệng hỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỹ thì thấy cô bé xách xô nước đi vào nhà vệ sinh.

Phó đạo diễn bên kia đã bắt đầu thúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giục, giọng điệu có vẻ mất kiên nhẫn.

Cô ấy nhìn Minh Ương lần cuối,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi ôm đồ bước nhanh đi.

Minh Ương thay nước sạch, lau khô chỗ sàn bị ướt, dọn dẹp mọi thứ sạch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ xong, cô bé mới lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm.

Hơi khát.

Muốn uống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước.

Minh Ương l**m môi, cảm nhận được một ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không mấy thiện cảm từ phía góc phòng.

Cô bé nhìn theo, chỉ thấy Tiền Nguyên Kiệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang cười nói vui vẻ với đạo diễn.

Minh Ương chớp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chớp mắt.

Trong nguyên tác, những nhân vật phản diện nhỏ bé như thế này không được miêu tả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiều nhưng cũng có thể ngửi thấy mùi bất thường từ hành vi của hắn ta.

Trong thời mạt thế, những kẻ như vậy rất nhiều,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải cặn bã thì cũng là b**n th**.

Nếu cô bé nhớ không lầm, hắn ta có chút quan hệ họ hàng với đạo diễn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bình thường cũng hay nịnh bợ, nên cũng có chút địa vị trong đoàn làm phim.

Minh Ương quay lại ghế sofa, cầm cốc nước của mình lên uống ừng ực,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đảo mắt, chú ý đến chiếc túi hình con hổ để bên cạnh.

Nghĩ đến chiếc điện thoại giấu bên trong, cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trái tim cô bé liền yên tâm hẳn.

Chỉ cần cô bé tìm được cơ hội thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đám người này đều có thể cút hết!

Cốc nước hình như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã hết rồi.

Minh Ương cầm cốc nước lắc lắc, xác định bên trong không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có gì rồi nhảy xuống ghế sofa vào bếp lấy nước.

Vừa vào bếp đã thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một bàn bừa bộn.

Còn có hai cậu bé đứng cạnh nhau, anh nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi, tôi nhìn anh, mắt to trừng mắt nhỏ.

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “?”

Ơ??

Trên mặt bàn bếp chất đống rau và thịt, hai người rõ ràng là không biết bắt đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ đâu, rau thì thái lung tung, thịt thì lăn bột, dính nhớp nháp khó nhìn.

Cả căn bếp trông như một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiến trường thảm khốc.

Minh Ương phải mất một lúc mới hoàn hồn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại từ cái cảnh tượng thảm khốc này.

Đầu tiên là xót xa cho đống thức ăn bị lãng phí một giây, sau đó đặt cốc nước xuống đi đến trước mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai người: “Anh ơi, hai anh đánh nhau ạ?” Dùng từ đánh nhau để hình dung còn là nói giảm nói tránh rồi.

Cố Ngôn Thu không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói gì.

Vành tai Hứa Vân An nóng bừng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...Xảy ra một chút bất ngờ.”

Từ nhỏ đến lớn cậu ta chưa từng nấu cơm, Cố Ngôn Thu vừa vào bếp đã trốn tít ra xa, nghĩ đến cái trải nghiệm thảm hại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của mình và cái họa mình từng gây ra, cậu ta đương nhiên không tiện trách móc gì, chứ đừng nói là nhờ cậu giúp đỡ.

Thế rồi... cậu ta luống cuống tay chân loay hoay một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồi đã gây ra cái cục diện trước mắt.

Hứa Vân An gãi đầu, trầm ngâm một lát: “Hay là...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng ta ra ngoài mua đồ ăn nhanh nhé?”

Siêu thị bán nhiều lắm, bỏ tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra là giải quyết xong.

Kết quả kế hoạch còn chưa kịp thực hiện đã bị đạo diễn theo sát bên cạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vô tình cắt ngang: “Nhiệm vụ quy định không được lãng phí thức ăn nhé.”

Nói cách khác là họ phải tiếp tục dùng những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nguyên liệu này để hoàn thành bữa trưa.

Hứa Vân An ngây người tại chỗ, cái đầu vốn luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thông minh bỗng dưng đơ ra trong giây lát.

Thấy vẻ khó xử của cậu ta, Minh Ương nuốt nước miếng, từ từ giơ bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay nhỏ bé của mình lên: “Hay là em... có thể giúp hai anh.”