Chương 107 - Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

 

Vườn hoa cũng không lớn, tưới nước chắc chỉ mất nửa tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là cùng, hoa cũng không cần các cô tỉa cành.

Liễu Doanh Doanh vẫn không hiểu sao cô bé lại không làm công việc nhàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hạ này, mà lại đổi với cô ấy một việc vất vả nhất.

“Vì nước rửa chén sẽ làm hại da tay.” Cố Ngôn Thu trước đây đã nói với Tiểu Minh Ương, nói rằng nước rửa chén rất hại da tay, sau này khi họ có nhà riêng, cậu tuyệt đối sẽ không để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em gái làm những việc này, còn dặn dò Tiểu Minh Ương, lớn lên cũng không được làm việc nhà, cậu nói Ương Ương khi nhỏ đã chịu khổ nhiều rồi, lớn lên không thể tiếp tục chịu khổ nữa.

“Tay của chị Doanh Doanh đánh đàn rất đẹp, bị thương thì không tốt.”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương lắc đầu, không muốn cô ấy phải làm việc này.

Liễu Doanh Doanh chưa bao giờ nghĩ tới lý do lại là như vậy, nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời không nói nên lời, nhìn cô bé mà không biết phải nói gì.

“Nhưng mà... tay của em không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hợp để đánh đàn.”

Cô ấy nhìn đôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay mình.

Tay cô ấy chưa phát triển hết, ngón tay rất nhỏ, lòng bàn tay cũng nhỏ, sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này dù có trưởng thành, lòng bàn tay cũng không lớn hơn được bao nhiêu.

Như nghĩ tới chuyện gì đó đau lòng, vẻ mặt Liễu Doanh Doanh đột nhiên trở nên buồn bã: “Cô giáo nói tay chị nhỏ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể đánh được hết các phím đàn.” Ước mơ của cô ấy là piano nhưng cuối cùng lại bị ép học múa.

Phím đàn quá rộng, tay cô ấy lại quá nhỏ, ngay từ đầu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi tay này đã định sẵn không thể chạm tới ước mơ.

Minh Ương trợn tròn mắt, những lời này khiến cô bé cảm thấy khó tin: “Tại sao? Chẳng phải đàn piano là để người ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đánh sao? Tại sao chị lại phải đánh theo nó? Cây đàn này không hợp thì đổi cây khác hợp hơn là được mà.”

“Em biết rồi.” Minh Ương gật đầu chắc nịch:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cây đàn piano này không xứng với chị.”

Lời nói của cô bé rất ngây thơ nhưng lại khiến Liễu Doanh Doanh sững người, suy nghĩ như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đột nhiên được khai thông, trở nên rõ ràng vô cùng, sau đó lại có chút buồn cười.

Đúng vậy.

Đàn piano rõ ràng là để người ta chơi, vậy mà cuối cùng lại bắt người chơi phải thích ứng với nó nhưng chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từng có ai nói với cô ấy như vậy, trong tất cả những gì cô ấy được dạy, cô ấy chỉ nghe thấy:

“Em không đủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn hảo.”

Chứ không phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là:

“Cây đàn piano này không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xứng với em.”

Liễu Doanh Doanh cay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cay sống mũi.

Cô ấy cúi đầu dụi mắt, không muốn để Minh Ương thấy sự yếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đuối của mình, cũng không muốn thể hiện nước mắt trước ống kính.

Một lát sau, cô ấy ngẩng đầu lên, lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười tươi: “Cảm ơn em nhé Minh Ương.”

“Dạ?”

“Không có gì.” Cô ấy khẽ kéo lọn tóc xoăn bên thái dương cô bé, đôi mắt cong cong điểm xuyết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một giọt nước mắt chưa tan, trông như một ngôi sao sáng lấp lánh rơi trên khóe mi cô.

“Cảm ơn em đã nói cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị biết những điều này.”

Cô ấy hối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hận rồi.

Trước đây cô ấy không nên luôn nghe lời bố mẹ, thậm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí còn cố tình gây khó dễ với cô bé.

[Một câu nói thức tỉnh người trong mộng, tay của tôi cũng bị nói là không thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hợp chơi piano nhưng tại sao không ai muốn làm đàn piano nhỏ hơn một chút.]

[Dụng cụ là để phục vụ con người, chứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải con người phục vụ dụng cụ.]

[Tôi tin Ương Ương là một đứa trẻ ngoan, ngược lại, một số​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người trên mạng còn không bằng một nửa của con bé.]

Những lời của Minh Ương không chỉ nói với Liễu Doanh Doanh, mà còn nói với rất nhiều cô gái trước màn hình. Họ lớn lên trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự phủ nhận, người khác luôn thản nhiên liệt kê những khuyết điểm của bạn, như thể không hoàn hảo vốn là một loại sai lầm.

Những người ban đầu không thích Minh Ương đều im lặng, không khí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên màn hình bình luận bỗng trở nên vui vẻ hòa thuận.

Minh Ương mang đến một chậu nước, chuẩn bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụng cụ, bắt đầu lau kính phòng khách.

Tất nhiên chương trình sẽ không thực sự hy vọng họ lau sạch, về cơ bản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ là sắp xếp một khu vực nhỏ để bọn trẻ làm ra vẻ.