Chương 6 - Con Gái Nhà Buồn

Con Gái Nhà Buồn

13.

Ta chỉnh lại tay áo với tâm trạng khá tốt.

"Đúng rồi, quên chưa nói cho ngươi biết, thư từ của ngươi đều là do ta chặn lại. Ngân lượng mẫu thân ngươi gửi cho ngươi, cũng không thiếu một xu nào mà chui cả vào kho của ta. Ngươi ở bên ngoài đợi đến mòn mỏi, nhưng mãi không thấy được viện trợ từ gia đình, chẳng lẽ không thấy lạ sao?"

Ta nhìn con ngươi đột ngột co rút của hắn, ý cười trên môi càng thêm đậm.

"Tin tức ngươi chếc cũng là ta bỏ tiền ra tung tin.

 

Những tên phó tướng đó, những tin đồn kia, tất cả những lời đồn truyền khắp kinh thành, đều là một tay ta sắp đặt. Ngay cả việc ngươi mất bao lâu mới về được tới đây, cũng không thể thiếu bàn tay của ta. Ta đã khiến người ta thêm vào đường đi không ít 'bất ngờ', làm ngươi phải đi đường vòng, chịu chút khổ sở."

Ta nghiêng đầu: "Bao nhiêu năm qua, ở bên ngoài trốn đông trốn tây, mệt mỏi lắm đúng không?"

Ngụy Chiêu trừng mắt nhìn ta, đôi môi mấp máy, tựa như muốn nói gì đó, lại chẳng thốt ra được chữ nào.

Ta cảm thấy vẫn chưa đủ, xoay người đi tới trước cánh cửa viện đang khép hờ, giơ tay khẽ gõ lên cánh cửa: "Phụ thân, có kẻ giả mạo phu quân, nói là muốn gặp người một lần, người có muốn gặp không?"

Trong cửa im lặng một lát, ngay sau đó truyền đến tiếng gầm giận dữ tột độ của Ngụy phụ: "Không gặp! Bảo hắn cút ngay! Đừng đến làm phiền chuyện tốt của lão tử!"

Ta quay đầu nhìn Ngụy Chiêu một cái, độ cong nơi khóe miệng càng sâu hơn.

Ta quay người, đi về phía trước mặt Ngụy Chiêu, cúi đầu nhìn hắn: "Hôm nay có một tên trộm, mưu đồ giả mạo tướng quân, mang theo hung khí hành hung, trong lúc phản kháng, bị hộ vệ của tướng quân phủ tại chỗ đả thương......"

Sắc mặt Ngụy Chiêu cuối cùng cũng thay đổi hoàn toàn.

Hắn liều mạng giãy giụa, nhưng bị hộ viện đè chặt xuống, đôi tay mềm nhũn khiến hắn đến cả việc phản kháng cũng không làm được.

"Thẩm Hoài Ninh! Không! Phu nhân! Phu nhân ta sai rồi!" Giọng nói của hắn mang theo tiếng khóc nức nở, "Ta có lỗi với nàng! Là ta sai rồi! Năm đó là ta không nên lừa nàng! Ta không nên cùng cha mẹ hợp mưu tính kế nàng! Nàng tha cho ta đi, tha cho ta lần này!"

Hắn quỳ trên mặt đất, trán tì vào gạch xanh lạnh lẽo: "Nàng...... nàng nói đi, nàng muốn gì ta đều cho nàng! Nàng muốn ta làm gì cũng được! Nàng tha cho ta! Cho ta một cơ hội!"

"Ta sẽ rời đi, dẫn theo Lâm Vãn đi thật xa, không bao giờ trở lại nữa!! Cầu xin nàng..."

Ta nhìn bộ dạng quỳ trên mặt đất cầu xin thảm hại của hắn, trong phút chốc, lại nhớ đến một bức tranh khác của nhiều năm về trước.

Cũng là tư thế quỳ như vậy, cũng là lời cầu khẩn như thế.

Lúc đó ta đã mười bốn tuổi, trong tay bưng một bát rượu đã thêm thứ gì đó, tự tay dâng cho phụ thân mình.

Một lát sau, ông ta cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, ôm bụng, mồ hôi lạnh đầm đìa lăn từ trên giường xuống, quỳ bên chân ta, kéo vạt váy ta, toàn thân run rẩy.

"Hoài Ninh...... Hoài Ninh, cha sai rồi...... cha thật sự sai rồi...... con cứu cha với...... cha sau này sẽ không bao giờ đánh các con nữa......"

Mũi và nước mắt của ông ta lem luốc cả mặt, khác hẳn với kẻ hung thần sau khi say rượu là vung quyền đánh người ngày thường.

Ông ta kéo vạt váy ta, cuộn mình trên mặt đất giống như một con côn trùng đáng thương, không ngừng cầu xin ta.

"Hoài Ninh, cha cầu xin con...... cha có lỗi với con, có lỗi với nương con...... con cho cha một cơ hội...... cha sửa, cha nhất định sửa......"

Thế nhưng dáng vẻ cầu xin của ông ta, với dáng vẻ nương quỳ trên mặt đất cầu xin ông ta khi ông ta đánh nương ngày trước, chồng lên nhau.

Nương cũng từng quỳ xuống cầu xin ông ta như vậy, "Đừng đánh nữa, cầu xin chàng đừng đánh nữa, hài tử đang nhìn kìa......"

Đôi tai phụ thân lúc đó, đã điếc rồi.

Ông ta không nghe thấy.

Cho nên lúc này, ta cũng không nghe thấy.

Ta chậm rãi cúi người xuống, ghé sát vào tai Ngụy Chiêu.

"Ngụy Chiêu, ngươi nói gì?"

"Ta, nghe không thấy."

14.

Ngụy Chiêu còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng bị hộ vệ bịt miệng lại, chỉ có thể phát ra những âm thanh ư ử.

Ta xoay người rời đi, tiếng động sau lưng ngày càng nhỏ, dần dần biến mất vào sâu trong hồi lang.

Cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.

Ngụy Chiêu không giống với phụ thân năm đó của ta.

Phụ thân chỉ là một kẻ rượu chè bê tha, một chén rượu là đủ lấy mạng ông ta.

Thế nhưng Ngụy Chiêu dù sao cũng là kẻ từng giếc người trên chiến trường, giếc hắn tự nhiên phải tốn thêm chút thủ đoạn.

Ngày hôm sau, ta đi gặp Lâm Vãn.

Ả bị nhốt trong một gian viện nhỏ, sau một đêm đã tiều tụy đi nhiều, dưới mắt một mảnh xanh đen, hai đứa nhỏ nép trong lòng ả, sợ hãi nhìn ta.

Ta không nói gì, chỉ sai người khiêng vào một chiếc hòm, mở ra, bạc trắng c.h.ói mắt dưới ánh mặt trời.

Lại sai người chuẩn bị sẵn một cỗ xe ngựa ngoài viện, phu xe, lương khô, lộ dẫn, mọi thứ đầy đủ.

Lâm Vãn nhìn chiếc hòm bạc đó, lại nhìn ta, đôi môi run rẩy nửa ngày, cuối cùng huỵch một tiếng quỳ xuống, nước mắt trào ra: "Cảm ơn tướng quân phu nhân...... cảm ơn phu nhân...... ta sẽ không nói gì cả...... ta dẫn theo con đi thật xa, không bao giờ trở lại nữa......"

Ta cúi đầu nhìn ả, gật gật đầu, không nói thêm lời nào.

Để ả rời đi.

Vài ngày sau liền nghe tin, có một cỗ xe ngựa gặp phải cướp ngoài kinh thành, người phụ nữ trong xe chếc thảm, những vật có giá trị trên người đều bị cướp sạch.

Hai đứa trẻ kia, không biết tung tích, có người nói bị cướp bắt đi, có người nói lăn xuống vực, tóm lại là sống không thấy người, chếc không thấy xác.

Mùa xuân năm sau, Ngụy phụ chếc trong chốn ôn nhu.

Nghe nói ngày đó ông ta đang ôm ấp nàng th.i.ế.p thứ mười bảy mới nạp để uống rượu mua vui, vui quá hóa buồn, không lên được một hơi, cứ thế mà đi.

Quản gia đến báo tin còn đầy mặt cười nói: "Ngụy lão gia đi rất thanh thản, trên mặt còn mang theo ý cười đấy."

Ta gật đầu, sai người chuẩn bị một cỗ quan tài mỏng, chôn cất qua loa.

15.

Sau đó nữa, là Ngụy Vô Thường.

Đêm đó hắn mọi thứ như thường, sau khi dùng bữa tối còn nói chuyện với Thẩm Tuyết một lát, lại ngồi cùng Ngụy mẫu dưới hành lang một lúc.

Buổi đêm ta đưa một bát canh an thần qua, khi hắn uống bát canh đó, ngước mắt nhìn ta, tựa như muốn nói gì, lại chỉ mỉm cười.

Sáng sớm ngày hôm sau, tiếng thét của nha hoàn xé toạc sự yên tĩnh của tướng quân phủ.

Khi ta đến nơi, Ngụy Vô Thường đã không còn hơi thở, nằm thẳng đơ trên giường, sắc mặt tái nhợt, thất khiếu thấm ra m.á.u tươi đỏ sẫm, làm ướt đẫm gối.

Các nha hoàn sợ hãi quỳ đầy đất, run như cầy sấy.

Ngụy mẫu nghe tin chạy tới, chỉ nhìn một cái liền ngất lịm đi.

Ta đứng ở cửa, nhìn cái xác cứng đờ trên giường, im lặng rất lâu.

Sau đó ta bước vào, ngồi xuống bên giường, lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, tỉ mỉ lau đi vết m.á.u trên mặt hắn.

Gương mặt hắn cuối cùng cũng khôi phục vẻ sạch sẽ, lặng lẽ, giống hệt lần đầu tiên ta gặp hắn ở tiệm sách cũ nát năm năm trước.

Khi đó hắn vẫn còn gọi là Thẩm Mặc, ngồi xổm dưới hiên nhà dột nát gặm bánh màn thầu cứng, ngước đầu hỏi ta: "Phu nhân, người muốn gì?"

Ta nói: "Ta muốn một người, thay ta sống thành dáng vẻ của một người khác.

"

Hắn suy nghĩ một chút, nói: "Được."

Lau xong vết m.á.u cuối cùng, ta đứng dậy, không quay đầu lại.

Khoảnh khắc quay người, một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt, rất nhanh, đã bị gió thổi khô.

Ta trở về phòng mình, cho lui tất cả mọi người.

Lấy từ trong ngăn tối của bàn trang điểm ra một chiếc hộp gỗ to bằng bàn tay, nhẹ nhàng mở ra, con mẫu cổ trong hộp đã cuộn lại thành một đoàn, không còn hơi thở.

Ta nhìn một lát, khóe miệng khẽ cong lên, đậy nắp hộp, khóa lại vào ngăn tối.

Đêm đó, Ngụy mẫu cũng đi theo.

Trong vòng vài tháng ngắn ngủi, tướng quân phủ liên tiếp phát tang.

Thánh thượng cảm thán, nghĩ đến việc Ngụy tướng quân chinh chiến vì nước, tận tụy đến chếc, tuy mất sớm nhưng lòng trung liệt đáng khen, đặc biệt ban cho con gái ông là Thẩm Tuyết tước vị Huyện chúa, hưởng thực ấp ba trăm hộ.

Lại nghĩ đến công lao ta chăm lo việc phủ, nuôi dạy cô nhi, triều đình ban sắc phong làm Nhất phẩm Phu nhân.

Ngày thánh chỉ ban xuống, ta quỳ trước chính sảnh tiếp chỉ, sau lưng là Tướng quân phủ vắng tanh không một bóng người.

Thẩm Tuyết nằm sát bên gối ta, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi: "Nương thân, sau này chỉ còn hai người chúng ta nương tựa vào nhau sao?"

Ta cúi đầu xoa mái tóc nàng, mỉm cười.

"Phải, chỉ còn chúng ta thôi."

Ta đứng dậy, nhìn tấm biển ngự ban treo giữa sảnh đường.

Cuối cùng, Tướng quân phủ rộng lớn này, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, đều chỉ mang họ Thẩm rồi.

(Hoàn)