Ánh mắt Ngụy mẫu di chuyển qua lại giữa hai miếng ngọc bội, biểu cảm trên mặt từ ngơ ngác chuyển sang bối rối, rồi từ bối rối chuyển sang cáu bẳn.
Bà ta đột nhiên xua tay, giọng đầy mất kiên nhẫn: "Mang đi, mang đi hết! Vô Thường của ta ở đây! Các ngươi đừng hòng ly gián ta và Vô Thường!!"
Vẻ mừng rỡ trên mặt Ngụy Chiêu lập tức tan vỡ, cả người cứng đờ.
"Không phải như vậy... không nên là như vậy... Rõ ràng ta đã tính toán kỹ lưỡng rồi... Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!!" Hắn lẩm bẩm, giọng ngày càng nhỏ, như là đang nói với chính mình.
Ta chậm rãi bước về phía Ngụy Chiêu đang bị đè quỳ dưới đất, dừng lại trước mặt hắn.
"Không phải như vậy? Vậy nên là như thế nào?"
Ta cúi người xuống, ghé sát lại gần: "Giống như những gì các ngươi từng mưu tính, để ta thay ngươi giữ gìn gia nghiệp, để ngươi ở ngoài song túc song phi cùng ả đàn bà đó, đợi năm mười năm sau ngươi trở về, lại đá ta sang một bên? Biếm thê làm th.i.ế.p? Hay là ban cho ta một tờ hưu thư?"
Ta đứng thẳng dậy, nhìn hắn từ trên cao xuống.
"Ngụy Chiêu, ngươi cho rằng mình thông minh lắm sao? Hay là cho rằng nữ tử chúng ta đều là kẻ ngu xuẩn, mặc cho đám nam nhân các ngươi tính toán, lợi dụng, dùng xong rồi vứt bỏ?"
Ngụy Chiêu trợn đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta, như thể muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy.
"Thẩm Hoài Ninh! Hóa ra ngươi đã biết từ lâu! Tất cả những chuyện này đều là kế sách của ngươi!!!"
"Cha ta đâu! Ta muốn gặp cha ta! Cha ta nhất định sẽ nhận ra ta!"
Hắn vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng lại bị hộ viện đè chặt xuống.
Hắn vặn vẹo cơ thể, giọng khản đặc: "Thẩm Hoài Ninh! Ngươi cho ta gặp cha ta! Ngươi có dám để ta gặp cha ta không!"
Ta cúi đầu nhìn hắn, một hồi lâu sau mới khẽ cười.
"Cha ngươi..."
Ta ngập ngừng.
"Ngươi thật sự, muốn gặp ông ấy sao?"
11.
Ta khẽ thở dài, giọng điệu mang theo vài phần bất lực.
"Được thôi~ vậy ta sẽ đáp ứng một tâm nguyện cho ngươi."
Ta nghiêng đầu nhìn quản gia bên cạnh: "Người đâu, đưa vị phu nhân này cùng hai đứa trẻ đi trước, trông coi cho kỹ, đừng để họ phải chịu ủy khuất."
Sắc mặt Lâm Vãn thay đổi, ôm chặt lấy hai đứa trẻ, muốn nói gì đó nhưng đã bị hai mụ già vạm vỡ kẹp lấy hai bên, vừa kéo vừa lôi đi mất.
Hai đứa trẻ ngoái đầu lại khóc gọi "Cha", tiếng gọi dần biến mất sau cổng vòm.
Lúc này ta mới dời tầm mắt trở lại trên người Ngụy Chiêu, khóe môi không đổi: "Tiện thể tháo khớp tay vị lão gia này xuống cho ta, ta sợ hắn lại vùng lên như vừa nãy, làm bị thương cha thì không hay."
Ngụy Chiêu trợn to mắt: "Ngươi dám!!!"
Lời còn chưa dứt, hai hộ viện đã đè chặt vai hắn, một người khác dứt khoát vặn một cái.
"Rắc" một tiếng giòn tan.
Ngụy Chiêu phát ra một tiếng kêu thảm thiết: "A a a a a!!"
Hai cánh tay mềm nhũn buông thõng xuống, không còn chút sức lực nào.
Hắn đau đớn đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, cả người nằm liệt dưới đất.
Ta ngay cả lông mày cũng không nhướng, chỉ quay đầu nhìn Ngụy Vô Thường trên xe lăn: "Ngươi đưa mẫu thân và Tuyết Nhi về hậu viện nghỉ ngơi trước đi, chỗ này để ta xử lý."
Ngụy Vô Thường gật đầu, không nói gì, liền đẩy xe lăn, đưa Ngụy mẫu và Thẩm Tuyết vào nội viện.
Thẩm Tuyết nằm bò trên lưng xe lăn, quay đầu chớp mắt với ta, cười một cách hồn nhiên vô lo.
Ta nhìn theo bóng họ biến mất ở cuối hành lang, lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn Ngụy Chiêu dưới đất: "Đi thôi, đưa ngươi đi gặp cha."
12.
Ngụy Chiêu bị hai hộ viện xách đi, đến trước sân của Ngụy phụ.
Cửa sân khép hờ, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng th* d*c và trêu đùa, nghe kỹ lại thì không chỉ có động tĩnh của một hai người.
Sắc mặt Ngụy Chiêu lập tức thay đổi, trợn tròn mắt đầy khó tin.
"Cha ta ông ấy...?" Giọng hắn run rẩy, mang theo sự do dự không dám tin, "Sao ông ấy có thể làm ra chuyện đồi bại giữa thanh thiên bạch nhật như vậy!"
Ta đứng bên cạnh hắn, khẽ cong khóe môi.
"Sao lại không thể chứ?"
"Năm đó khi tin tức ngươi chếc truyền về, ông ấy cũng từng suy sụp một thời gian. Cả ngày nhốt mình trong thư phòng, không gặp ai, cũng không nói chuyện, như thể già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm. Ta vốn còn tưởng, ông ấy rốt cuộc vẫn là một người cha từ bi."
Ta ngập ngừng, giọng điệu mang theo vài phần giễu cợt.
"Nhưng ai ngờ, sau đó tình cờ ông ấy biết được ở kinh thành có một ông lão sáu mươi tuổi, về già mới có con, thế là như bị ma ám vậy. Cả ngày cứ lẩm bẩm, hương hỏa nhà họ Ngụy không thể đứt, huyết mạch nhà họ Ngụy không thể tuyệt. Ngươi 'chếc' rồi, ông ấy phải sinh thêm đứa nữa."
Ta nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt xanh mét của Ngụy Chiêu, ý cười càng sâu thêm.
"Ta đây là con dâu, tự nhiên phải chia sẻ nỗi lo cho cha chồng. Để ông ấy sớm ngày thực hiện được ước mơ, ta đã lần lượt chọn lựa không ít cô gái trẻ đẹp, béo gầy đều có cả. Ông ấy cũng rất được, người nào cũng nhận, đêm đêm ca hát, ban ngày cũng không hề ngơi nghỉ."
Tiếng cười đùa trong sân lại truyền ra, xen lẫn tiếng thì thầm khàn khàn nhưng đầy hưng phấn của Ngụy phụ.
Môi Ngụy Chiêu run rẩy.
"Ngươi... ngươi..." Hắn quay đầu nhìn ta, "Ngươi là độc phụ... ngươi hủy hoại mẫu thân ta, rồi lại hủy hoại cha ta..."
Ta cười, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ta hủy hoại họ?"
Ta hơi nghiêng đầu: "Lúc trước là kẻ nào đã bàn mưu tính kế với cha mẹ, định lừa lấy của hồi môn của ta, rồi ném ta đi như một miếng giẻ rách?"
Ta tiến lên nửa bước.
"Ngụy Chiêu, ta chỉ là đang diễn một màn kịch mà các ngươi không ngờ tới trên cái sân khấu do chính các ngươi dựng lên mà thôi."
"Như vậy, ngươi đã không chịu nổi rồi sao?"