Ta sinh ra trong một gia đình thương gia, từ nhỏ đã tinh thông việc tính toán.
Thuở nhỏ, phụ thân cứ say rượu là lại thích phô trương cái uy phong của đấng nam nhi, động chút là đ ánh đập mẫu thân tàn nhẫn.
Sau đó, ta đã tự tay đổi cho mẫu thân một người phu quân vừa ý.
Mẫu thân vui vẻ, ta cũng vui vẻ.
Sau này, ta mang theo vạn quan gia sản gả vào Tướng quân phủ.
Năm thứ hai, phu quân mất tích.
Năm thứ sáu, phu quân Ngụy Chiêu dẫn theo một người phụ nữ cùng hai đứa trẻ trở về.
Hắn đứng trước cửa phủ quát lớn với ta: "Sáu năm không con nối dõi, ngươi không xứng làm chính thê, nên lui vị nhường hiền."
Sau lưng ta bỗng vang lên giọng trẻ thơ non nớt: "Nương thân, hắn là ai? Thật là vô lễ."
Ngay sau đó, nam tử trên xe lăn được người đẩy tới cạnh ta.
Ngụy Chiêu nhìn gương mặt giống hệt mình, nhất thời ngẩn người.
Nam tử trên xe lăn nắm lấy tay ta, quát lớn: "Kẻ địa vị thấp kém nào đây, dám ăn nói vô lễ với phu nhân của bổn quan."
Ta cười nhạt, nghiêng đầu đáp: "Chắc là tên lừa đảo nào đó đang mưu toan tới đây bịp bợm thôi."
01.
Ngụy Chiêu bị tiếng quát ấy làm cho bừng tỉnh, mặt mày xanh mét: "Thẩm Hoài Ninh! Ngươi đừng có hồ đồ, bổn tướng quân đang đứng đây, hắn là ai? Đứa trẻ là con của ai? Tại sao nàng ta lại gọi ngươi là nương thân!"
Ta khẽ nghiêng người, nửa thân mình nấp sau nam tử trên xe lăn, giọng điệu e dè: "Ta tuy không biết ngươi là ai, tại sao lại giống phu quân của ta đến vậy, nhưng phu quân ta đang ở ngay bên cạnh, ta tuyệt đối không nhận nhầm. Còn về lũ trẻ, đương nhiên là của ta và phu quân rồi~"
Ngừng một chút, ta lại bồi thêm một câu: "Nếu ngươi vì muốn kiếm chút tiền tài mà tới, ta cho ngươi là được, dù sao những thứ vật ngoài thân này ta không bao giờ thiếu. Nhưng nếu ngươi vì gương mặt giống phu quân ta mà mưu toan chiếm đoạt Tướng quân phủ rộng lớn này..."
Lời còn lại ta không nói hết, chỉ mím môi, e sợ nhìn quanh đám đông dân chúng đang tụ tập mỗi lúc một đông.
Ngụy Chiêu giận đến run rẩy: "Ngươi đang nói cái gì vậy! Trận chiến đó ta thắng lợi, nhưng bị trọng thương hôn mê, mất đi ký ức nên mới mất liên lạc với đại quân, vì vậy mới muộn màng trở về! Ta không ngờ ngươi lại không chịu nổi cô đơn mà đi thông d âm, ta nhất định phải hưu ngươi, đồ đàn bà l ăng l oàn!"
Ta trố mắt kinh ngạc: "Phu quân ta tuy mất tích một năm, nhưng đâu phải vì mất trí nhớ, mà là vì trong trận chiến đó đôi chân bị thương nặng, không thể đi lại được. Việc này dân chúng trong kinh thành ai mà không biết, sao ngươi có thể đảo trắng thay đen như thế? Ta và phu quân là đã bái đường thành thân! Ngươi chớ có đổ oan cho ta... Ngươi... ngươi chẳng lẽ đã định tâm bắt nạt..."
Lời chưa dứt, ta như bị suy đoán của chính mình làm cho sợ hãi, vội vàng bịt miệng, hốc mắt đỏ hoe, thân mình lùi về sau.
Đám đông quả nhiên bùng nổ.
"Năm đó lúc Ngụy tướng quân trở về, chúng ta đều tận mắt chứng kiến!" Một đại nương gân cổ hét lên, "Vị chiến thần ngày nào trông chẳng khác gì kẻ ăn mày ven đường, kéo đôi chân tàn tật bò lết tới Tướng quân phủ, miệng cứ lẩm bẩm phu nhân vẫn còn đang đợi ta..."
"Tướng quân và phu nhân tình thâm nghĩa nặng, chuyện này ai cũng từng nghe qua, ngươi chớ có quàng xiên mà làm bẩn tai bọn ta!"
"Đúng thế đúng thế, kẻ vô lại như ngươi, chẳng chịu tìm hiểu kỹ tin tức đã vội vàng tới lừa bịp rồi!"
"Giờ nghĩ lại vẫn thấy xót xa, năm đó phu nhân đã quỳ lạy từng bước lên chùa Trường Sinh, chỉ để cầu cho tướng quân bình an trở về."
Tiếng bàn tán, mỗi lúc một lớn.
Sắc mặt Ngụy Chiêu lúc xanh lúc trắng, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
Ta cúi đầu, khóe môi khẽ cong.
Hắn đâu biết, kể từ giây phút hắn mất tích, ta đã bày mưu cho ngày hôm nay rồi.
02.
Ngày đầu bước chân vào Tướng quân phủ, ta cũng từng nghĩ sẽ cùng Ngụy Chiêu tương kính như tân đến cuối đời.
Năm đó mười dặm hồng trang, vạn quan gia sản đưa vào phủ, ta coi như là mua lấy một đoạn nhân duyên bình yên.
Nhưng đáng tiếc, ý trời chẳng chiều lòng người.
Đó là hai tháng trước khi Ngụy Chiêu xuất chinh, hắn suốt đêm ngủ lại thư phòng, nghiên cứu binh pháp, nói là muốn tận trung báo quốc.
Ta tin rồi.
Ta thậm chí còn hâm nóng canh ngọt vô số lần, mang tới thư phòng, nhưng đều bị thị vệ canh cửa chặn lại: "Tướng quân ra lệnh, không cho phép bất kỳ ai quấy rầy."
...
Đêm đó ta trằn trọc không ngủ được, nghĩ rằng hắn sắp xuất chinh, đi chuyến này sống ch ết khó đoán, dẫu sao ta cũng là thê tử của hắn.
Đằng nào cũng không ngủ được, bèn dậy tới tiểu trù phòng, đích thân nấu một bát canh, bưng thẳng tới thư phòng.
Có lẽ do sắp xuất chinh, cả phủ trên dưới bận rộn sắp xếp hành lý, đêm đó không có ai canh trước cửa thư phòng.
Ta bước chân nhẹ nhàng, đi tới trước cửa sổ thư phòng, chỉ thấy ba cái bóng in trên giấy dán cửa...
Ta nảy sinh nghi hoặc, lặng lẽ tiến lại gần.
Tiếng Ngụy Chiêu hạ thấp: "Phụ thân, mẫu thân, nhi tử đã nghe lời người, cưới con gái của tên thương gia kia về. Vạn quan gia sản của nàng ta đã nằm trong kho của Ngụy gia chúng ta."
Tay ta bưng bát canh, siết chặt lại.
"Nhi tử chỉ có một nguyện vọng." Giọng Ngụy Chiêu lộ vẻ gấp gáp, "Lần xuất chinh này xong, con sẽ giả vờ bị trọng thương, thừa cơ rút lui. Vãn nương đã đợi con ba năm rồi, con không muốn để nàng ấy đợi nữa. Đợi qua giai đoạn này, con sẽ cùng nàng ấy trở về, sớm tối phụng dưỡng hai người."
Tiếng Ngụy mẫu vang lên, lộ vẻ đau lòng: "Con trai chịu thiệt thòi rồi, con gái của tên thương gia kia, đầy mùi đồng tiền, thô bỉ không chịu nổi, làm sao xứng với cửa nhà Ngụy gia ta?"
Ngụy phụ hừ lạnh: "Nếu không phải vì vạn quan gia sản của nàng ta, Ngụy gia ta đời nào chịu cưới loại thấp kém này? Nàng ta vào cửa nhà ta, chính là đã thắp hương khói may mắn rồi. Đợi nàng ta hết giá trị lợi dụng, muốn xử lý thế nào thì tùy."
Ngụy Chiêu lại nói: "Phụ thân, mẫu thân, Vãn nương tuy gia đạo sa sút, nhưng từng là tiểu thư khuê các được kinh thành ngợi khen. Nàng ấy hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hiền thục, nếu con sinh con cùng nàng ấy, chắc chắn sẽ là bậc tài hoa lỗi lạc, mới xứng với cửa nhà chúng ta. Chuyện này mong phụ mẫu thành toàn."
Ngụy mẫu ôn tồn: "Chiêu nhi nói phải, đứa con nàng ta sinh ra, chảy dòng m.á.u thương gia, nghĩ cũng không xứng làm đích tử đích tôn của Ngụy phủ chúng ta. Con cứ yên tâm đi, con gái thương gia kia, mẹ sẽ thay con canh chừng, nàng ta chẳng lật lên được sóng gió gì đâu."
Ta đứng ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua ống tay áo, hơi nóng trong bát canh dần tan đi.
Thì ra là thế.
Ta cúi đầu nhìn bát canh đã nguội lạnh trên tay, khóe miệng khẽ cong lên.
Chẳng qua chỉ là đổi một phu quân mà thôi.
Chuyện này, ta quá rành rồi.
Năm xưa mẫu thân đã phải chịu đựng những nắm đấm của phụ thân suốt hơn mười năm trời, sau này chính tay ta đã chọn một người phu quân ưng ý rồi âm thầm đánh tráo thay thế.
Đến tận bây giờ, mẫu thân vẫn nghĩ rằng phụ thân đã hồi tâm chuyển ý.
Trên đời này, mọi việc đều là lần đầu thì lạ, lần hai sẽ thành quen ngay ấy mà.