Đối với vế trước, quái vật cam tâm tình nguyện.
Chém giết máu me, thậm chí là cái chết đối với ‘bọn họ’ không hề đáng sợ.
Điều thực sự khiến ‘bọn họ’ sợ hãi là, sau khi A Huỳnh đến thế giới song song mới, liệu cô có còn muốn trở về không?
Dù sao thế giới đó cũng tốt đẹp đến vậy, không có thiên tai, không có trò chơi giáng lâm, không có… những con quái vật đáng sợ cứ ép cô phải chịu trách nhiệm.
Ở thế giới song song, cô có thể sở hữu một cuộc đời hoàn hảo tuyệt đối, tốt nghiệp trường danh tiếng, tìm được một công việc xuất sắc, hoặc trở thành người làm nghề tự do để tận hưởng cuộc sống, tự do tự tại làm bất cứ điều gì mình thích, dù sao Giang nữ sĩ cũng đã chuẩn bị cho cô một khoản thừa kế kếch xù, đủ cho cô tiêu xài cả đời.
Có lẽ cô còn gặp được một người đàn ông xuất sắc về mọi mặt, và vô cùng, vô cùng yêu cô, rồi kết hôn sinh con với hắn, cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, rồi đến khi bạc đầu, con cháu đầy đàn.
Đó là cuộc đời mà mọi con người đều khao khát, ổn định thuận lợi, hạnh phúc vui vẻ.
Nhưng cứ nghĩ đến cảnh A Huỳnh không còn nhớ ‘bọn họ’ nữa, thậm chí xuất hiện một con người khác chiếm đoạt vị trí của ‘bọn họ’, cô sẽ cười với hắn, khóc với hắn, là ‘bọn họ’ lại ghen tuông đến phát điên.
Dù chỉ có một phần vạn xác suất A Huỳnh nguyện ý đi theo ‘bọn họ’ trở về, ‘bọn họ’ cũng sẽ không từ bỏ.
Còn về những khả năng còn lại…
Chỉ là một thế giới song song thôi mà, ‘bọn họ’ kiểu gì cũng tìm được cách chui vào.
Một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì mười năm, lúc trước khi chưa thực sự giáng lâm ‘bọn họ’ chẳng phải đã ẩn nấp rất tốt đó sao?
Lần này ‘bọn họ’ cũng có thể làm được.
A Huỳnh không nhìn thấy ‘bọn họ’ cũng không sao, ‘bọn họ’ sẽ dõi theo cô, thâm nhập vào cuộc sống của cô, ngụy trang thành những con người bình thường, xâm nhập vào đời sống của cô, cuối cùng trở thành một phần trong sinh mạng của cô.
Quái vật là tham lam, không bao giờ biết thỏa mãn, một khi đã có được thì tuyệt đối sẽ không buông tay.
Cho dù là cái chết, ‘bọn họ’ cũng sẽ hèn hạ điên cuồng mang cô đi cùng.
Cho nên căn bản không cần suy nghĩ, câu trả lời luôn luôn chỉ có một.
Đám quái vật chấp nhận giao dịch.
Dĩ nhiên, những suy nghĩ ẩn giấu trong lòng đó Sinclair không hề nói cho Giang Họa Huỳnh biết, ‘hắn ta’ chỉ nói về tình hình hiện tại.
Hơn nữa, A Huỳnh không hề bỏ rơi ‘bọn họ’.
Cô cũng rất nhớ ‘bọn họ’, cô chưa từng nghĩ đến việc ở lại thế giới song song!
“Cũng may là tôi đi theo đấy, nếu không đã lãng phí một cơ hội vô ích rồi.”
Sinclair càng nghĩ càng vui, nhưng khi nhắc đến Đồ Tể, khuôn mặt mèo lại rất nhân tính hóa mà lườm ‘hắn’ một cái.
Giang Họa Huỳnh cảm thấy thời gian như quay trở lại thế giới Cyber.
Lúc cuối cùng chiếm lấy tập đoàn MF, cũng là Đồ Tể vùi đầu làm việc, Sinclair phân ra cái bóng đi qua giải thích tình hình, đồng thời phàn nàn Đồ Tể không biết nói chuyện.
Nói nhiều như vậy, thời gian cũng sắp hết rồi.
Sinclair áp cơ thể lông xù của mình sát vào cổ Giang Họa Huỳnh: “Đợi bọn tôi, bọn tôi sẽ lại tới đây.”
Đồ Tể cũng dùng sức ôm chặt Giang Họa Huỳnh: “Đừng sợ, rất nhanh sẽ được bên nhau thôi.”
Nói xong, bóng dáng Đồ Tể biến mất, mèo trắng cũng trở lại thành mèo hoang bình thường.
Giang Họa Huỳnh nhìn con hẻm nhỏ trống không, trong lòng dấy lên sự hụt hẫng và bùi ngùi nồng đậm.
Nhưng rất nhanh cô đã sốc lại tinh thần.
Đây chỉ là một cuộc chia tay ngắn ngủi, rất nhanh họ sẽ gặp lại nhau thôi!
“Đi thôi mèo nhỏ, chị đưa em đi khám bệnh!” Giang Họa Huỳnh gãi gãi cằm con mèo trắng.
Dù biết lần sau Sinclair sẽ không quay lại cơ thể con mèo này nữa, nhưng cô vẫn đưa nó đến bệnh viện thú y.
Cảm ơn mèo nhỏ đã tạm thời nhường lại cơ thể nhé!
…
Ngày hôm sau, Giang Họa Huỳnh còn chưa ngủ dậy đã bị tin nhắn của Đoạn Hạ Chiêu oanh tạc.
Trong phe nhân loại không biết từ đâu nhảy ra một đội ngũ bí ẩn, vậy mà lại lập khế ước với tám con quái vật siêu cấp vô địch mạnh!
Chỉ trong một đêm, phe nhân loại đã giành lại được mười tám thành phố, răn đe mạnh mẽ phe quái vật.
“Sướng quá đi mất! Thật sự là quá sướng luôn!” Đoạn Hạ Chiêu không đợi được nữa gọi điện cho Giang Họa Huỳnh, giọng nói khó giấu nổi sự kích động và phấn khích, “Đây đúng là xoay chuyển tình thế, lật ngược thế cờ mà! Mình có dự cảm, phe nhân loại chúng ta có cơ hội giành chiến thắng! Sự sống thuộc về chúng ta!”
Giang Họa Huỳnh nghe xong, nhanh chóng mở diễn đàn trò chơi trên điện thoại.
Quả nhiên, diễn đàn đã bị tràn ngập tin tức rồi.
Không ai biết đội ngũ đó từ đâu tới, cũng không biết người chơi điều khiển quái vật là ai, điều duy nhất biết được chính là đội ngũ này đứng về phía con người!
Giang Họa Huỳnh đọc lướt qua một lượt các tình hình mới nhất, sau đó bấm vào xem trực tiếp trận đấu.
Là đám Đồ Tể!
Tim Giang Họa Huỳnh đập nhanh, lòng bàn tay rịn ra những lớp mồ hôi mỏng.
‘Bọn họ’ đều ở đó, và đang nỗ lực bảo vệ thế giới hiện thực!
Sau khi xác định mọi chuyện xảy ra tối qua không phải là ảo tưởng của mình, Giang Họa Huỳnh vừa yên tâm lại vừa lo lắng.
Đó là sự giáng lâm của cả thế giới, có vô số quái vật.
Từng trải qua trận chiến tiêu hao ở núi Xương Khô, Giang Họa Huỳnh biết để giành chiến thắng khó khăn đến nhường nào.
‘Bọn họ’ chỉ có tám, nhưng cần phải đối mặt với không chỉ là hàng ngàn quân lính, cho dù có mạnh đến đâu cũng sẽ có lúc mệt mỏi và bị thương.
Giang Họa Huỳnh cảm thấy trái tim mình lại thắt chặt lại.
Thời gian sau đó, cứ khi nào rảnh là cô lại theo dõi tình hình chiến sự, lướt diễn đàn, ngâm mình trong phòng livestream, sợ rằng mình bỏ lỡ chuyện gì đó.
Cùng với việc phe nhân loại giành chiến thắng ngày càng thường xuyên, đám quái vật cũng trở thành những ngôi sao hot nhất hiện nay.
‘Bọn họ’ thu hoạch được một lượng fan khổng lồ, trên mạng đủ loại nội dung về ‘bọn họ’ mọc lên như nấm sau mưa.
Video cắt từ game, clip chỉnh sửa, đủ loại bài phân tích, giải mã lực chiến và kỹ năng tuyệt sát của ‘bọn họ’, các họa sĩ vẽ tranh, các tác giả viết truyện…
Có thể nói là toàn dân cuồng nhiệt.