Nghi ngờ một cách hợp lý là Armand cố ý khiêu khích mình để được ăn đòn.
Giang Họa Huỳnh nhấc chân, đá mạnh vào Armand: “Cút ra ngoài!”
Armand nửa khom lưng, cả người như muốn bốc hỏa.
“Dám phát/tình bừa bãi là anh tiêu đời đấy.”
Giang Họa Huỳnh vơ lấy một chai sữa tắm ném vào ngực Armand.
“Ào!”
Lại một tiếng nước mạnh mẽ, Armand đứng dậy khỏi bồn tắm.
Nước chảy dọc theo tay chân dài của ‘ngài’ xuống.
Giang Họa Huỳnh co lại trong bồn, nhìn mực nước chỉ vừa đủ che đi cơ thể mình, lại lườm ‘ngài’ một cái.
“Đánh tôi thêm cái nữa đi.”
Armand dày mặt, chủ động ghé đầu lại gần.
Đáp lại Armand là một gáo nước của Giang Họa Huỳnh.
Đầu Armand bị làm ướt, ngồi xổm xuống đất rũ tóc, đột nhiên thò lưỡi l**m vệt nước trên môi: “… Ngọt thật.”
Cửa phòng tắm đúng lúc này phát ra một tiếng rít khó nhọc.
Armand quay đầu nhìn Giang Họa Huỳnh đã tắm sạch, quấn chặt áo choàng tắm đang nhìn mình như phòng trộm, rồi lên tiếng mách lẻo: “Chúng cũng lẻn về đấy, phạt chúng đi, đuổi hết chúng đi.”
Giang Họa Huỳnh chải mái tóc dài ướt đẫm, không thèm liếc Armand lấy một cái: “Ai là người đầu tiên lẻn về hả?”
Armand đứng dậy, dán sát vào lưng Giang Họa Huỳnh, đưa tay sấy khô hơi nước trên tóc cô, giọng điệu không giấu nổi vẻ hăm hở: “Vậy chủ nhân hãy phạt tôi thật nặng vào.”
Giang Họa Huỳnh: “…”
Giang Họa Huỳnh: “Cút ra ngoài!”
Armand ngoan ngoãn cút ra.
Cửa phòng tắm vừa mở, những bóng người đứng chặn bên ngoài lập tức tản ra.
Armand đắc ý nhìn những con quái vật khác, nói năng không biết xấu hổ: “Nước tắm của chủ nhân thơm lắm.”
Nắm đấm của Đồ Tể nổi gân xanh: “Giết ‘hắn’ đi.”
Sinclair lông đuôi dựng đứng: “Con ngựa hoang không biết xấu hổ này!”
Cepha tức đến phồng cả má: “Ta còn chưa được uống nước tắm của A Huỳnh!”
Xúc tu của Erato đã quật ra.
Raphael sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn Armand đầy sự phán xét tàn nhẫn: “Bất kính với chủ nhân, xử tử tại chỗ.”
Chỉ có Mị Ảnh là đứng yên lặng trong góc, không hề tham gia vào.
So sánh ra, ‘hắn ta’ chắc chắn là kẻ ngoan ngoãn nhất.
Giang Họa Huỳnh bước ra từ phòng tắm, chẳng hiểu sao ánh mắt cô lại bỏ qua tất cả những con quái vật đang tranh giành sự chú ý kia, mà để ý đến Mị Ảnh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi đến thế giới thực, Mị Ảnh đã chuẩn bị tâm lý để tiếp tục bị ngó lơ.
Mị Ảnh tự nhủ mãi không sao đâu, cứ như trước đây thôi mà.
Chỉ cần tiếp tục nỗ lực tranh giành, A Huỳnh rồi sẽ chú ý đến mình thôi.
Nhưng cái nhìn bị tranh cướp đó lại nhẹ nhàng rơi lên người Mị Ảnh, chớp chớp mắt.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Mị Ảnh cảm thấy cả người mình như bị đốt cháy, linh hồn dần tan chảy, biến thành một vũng chất lỏng màu hồng chỉ tỏa ra hương thơm ngọt ngào.
A Huỳnh thấy ‘hắn ta’ rồi.
A Huỳnh không quên ‘hắn ta’.
Giang Họa Huỳnh cảm thấy mình mà nhìn nữa thì chắc vị Vương tử xinh đẹp này biến thành quả cà chua mất, cô dứt khoát dời mắt sang những con quái vật khác: “Bên ngoài khôi phục xong hết chưa?”
Raphael chen qua những người khác, nhanh nhảu trả lời trước: “Xong rồi thưa chủ nhân, giống hệt như bộ dạng ban đầu.”
Giang Họa Huỳnh rất tin tưởng Raphael, hài lòng gật đầu rồi nói: “Tôi phân chia phòng cho các anh nhé!”
Giang nữ sĩ không bao giờ để bản thân chịu thiệt, nên ngôi nhà họ đang ở cũng đủ lớn.
Tám phòng trống là dư dả.
Nhưng ai ở phòng nào lại là một vấn đề.
Để công bằng, Giang Họa Huỳnh quyết định bốc thăm!
“Thế này đi, tôi viết tám con số lên giấy, các anh cùng bốc, ai bốc trúng số 1 thì được chọn trước, số 8 thì chọn cuối cùng, bốc được cái gì thì lấy cái đó, không ai được gian lận.”
Lũ quái vật ngoan ngoãn đồng ý, lẽo đẽo theo sau Giang Họa Huỳnh vào phòng ngủ của cô.
Cô nhanh chóng làm xong các mẩu giấy thăm, vò thành cục rồi đặt từng cái lên bàn.
“Tôi đếm đến ba nhé, ba, hai, một!”
Tám con quái vật đồng thời ra tay.
Chưa đợi họ chạm vào, những cục giấy nhỏ trên bàn đã nhanh chóng di chuyển.
Sinclair đắc ý điều khiển bóng tối, kéo cục giấy ghi số 1 về phía mình.
Ngay khi đầu ngón tay Sinclair sắp chạm vào mép giấy, một bàn tay khác nhanh hơn đã chộp lấy nó.
Armand nhìn Sinclair cười khiêu khích: “A Huỳnh, tôi…”
Lời chưa nói hết, lòng bàn tay đã trống rỗng, cục giấy biến thành một vũng tro.
Leonid búng tay một cái, tay cầm cục giấy số 1 thật sự: “Binh bất yếm trá.”
Có điều chưa kịp tận hưởng thành quả chiến thắng, Đồ Tể và Raphael đã đồng thời ra tay.
Ai cũng muốn bốc trúng số 1 để được ở gần Giang Họa Huỳnh hơn.
Chiếc bàn mà Giang Họa Huỳnh đã dùng bao nhiêu năm cuối cùng cũng phát ra tiếng kêu rắc rắc khó nhọc dưới sự tranh giành qua lại của họ, rồi vỡ đôi.
Giang Họa Huỳnh lập tức quát dừng: “Tất cả mọi người, bây giờ trong tay đang cầm cái gì thì lấy cái đó, không được tranh giành nữa!”
Dù không cam lòng nhưng lũ quái vật vẫn dừng động tác lại.
Giang Họa Huỳnh hất cằm với họ: “Bây giờ, tất cả mở giấy trong tay ra, không được làm trò tiểu xảo, không được tranh cướp, cũng không được đổi giấy của người khác.”
Cô nói một lèo mấy cái “không được”.
Cứ ngỡ có thể ngăn được họ làm trò sau lưng, ai ngờ kết quả vẫn khiến người ta há hốc mồm.
Bốn số 1, ba số 2, một số 8.
Ánh mắt Giang Họa Huỳnh quét qua mẩu giấy trong tay mỗi tên, cô tức đến mức bật cười.
Hay lắm, cô chỉ bảo không được đổi của người khác, chứ không bảo là không được đổi của chính mình đúng không!
“Ngoại trừ Đồ Tể, tất cả các anh đều gian lận!”
Lũ quái vật hậm hực nhìn Đồ Tể.
“Mưu mô!”
“Giả khổ!”
“A Huỳnh, vừa nãy Đồ Tể cũng ra tay mà!”
“A Huỳnh em đừng để cái tên to xác này lừa.”
“Tôi bốc được số 8 thật mà.”
Đồ Tể chẳng màng đến sự cáo buộc của ‘bọn họ’, chỉ nhìn Giang Họa Huỳnh: “Tôi có thể không cần phòng, đứng canh ở cửa là được.”
“Đồ không biết xấu hổ!”
“Tôi cũng có thể.”
“Vậy tôi cũng muốn ở cửa phòng A Huỳnh.”
Nhìn ‘bọn họ’ lại sắp cãi nhau, Giang Họa Huỳnh đành tuyên bố lượt bốc thăm vừa rồi không tính: “Làm lại từ đầu, lần này để tôi bốc, các anh không được làm trò gì hết.”