Lâm Tinh Trì và tôi đã kết hôn chớp nhoáng, hỏi ra thì mới biết đó hoàn toàn là chủ ý của Lâm Hạ Thiên.
Trước khi hôn lễ bắt đầu, Lâm Hạ Thiên còn khóc thảm thiết hơn cả tôi. Cô ấy cứ ôm chặt lấy tôi mà không ngừng lải nhải bảo tôi phải nhớ thương cô ấy.
Tôi chịu hết nổi, vỗ "đét" một phát vào mông cô ấy.
「 Khóc cái gì mà khóc? Tớ gả vào nhà cậu, sau này chẳng phải ngày nào cũng gặp nhau sao? 」
Lâm Hạ Thiên lúc này mới nhận ra mình diễn hơi quá đà, cô ấy khịt khịt mũi rồi "hì hì" hai tiếng.
Trước lúc lên sân khấu, tôi ôm chặt lấy Lâm Hạ Thiên, ghé vào tai cô ấy khẽ nói một câu: “Cảm ơn cậu.”
Cô ấy chớp chớp đôi mắt rồi hỏi tôi tại sao lại cảm ơn cô ấy.
Vẫn cứ là cái tính thích giả vờ như thế.
Chỉ có tôi mới biết được rằng, nếu như không có cô ấy, làm sao tôi có thể sở hữu được tất cả những gì như hiện tại chứ?
. . .
(Hết.)