Chương 6 - Chúng Ta - Bất Thị Khanh

Chúng Ta - Bất Thị Khanh

Sau khi ở bên Lâm Tinh Trì, anh ấy đã thực hiện đúng lời hứa là rút lui khỏi giới giải trí.

Khi anh ấy tuyên bố giải nghệ, người hâm mộ không thể ngồi yên, ai nấy đều khuyên anh ấy hãy ở lại, dù có yêu đương cũng chẳng sao cả.

Lâm Tinh Trì đã chọn ra một bình luận để trả lời:【Nếu không nỡ xa tôi thì hãy quan tâm nhiều hơn đến các tác phẩm của Kỳ Kỳ nhé, mọi người sẽ tìm thấy hình bóng của tôi ở trong đó.】

Nói xong, người này liền xóa luôn tài khoản có một trăm triệu lượt theo dõi của mình.

Tôi ngồi bên cạnh nhìn mà thẫn thờ cả người, lòng đau như cắt vì tiếc của.

Lâm Thanh Thanh cũng vì chuyện này mà lựa chọn rút lui khỏi giới. Sau khi cô ta giải nghệ, tập đoàn họ Lâm bị phát hiện trốn thuế với số tiền lên tới một tỷ tệ.

Gia đình Lâm Thanh Thanh ngay lập tức trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận, biến thành lũ chuột nhắt bị mọi người đuổi đánh.

Tôi đang nằm trong lòng Lâm Tinh Trì lướt mạng xã hội thì đột nhiên nhớ ra một chuyện, thế là bật dậy khỏi ghế sofa, nghiêm túc hỏi Lâm Tinh Trì:「 Anh có biết trước đây em từng theo đuổi anh không? 」

Lâm Tinh Trì lắc đầu,「 Còn có chuyện đó nữa sao? 」

Tôi lập tức rút điện thoại ra, tìm lại lịch sử trò chuyện lúc trước.

Lâm Tinh Trì định đưa tay lấy máy, tôi liền nhanh tay tắt màn hình.

「 Anh không biết thì thôi vậy... Ừm... Mấy thứ gửi trước đây cũng hơi ngại. 」

Lâm Tinh Trì khăng khăng đòi xem, tôi không cãi lại được nên chỉ đưa cho anh ấy xem số ID tài khoản đó.

Sau khi nhìn thấy, nụ cười trên mặt Lâm Tinh Trì biến mất.

「 Kỳ Kỳ, em là heo à? Tài khoản công việc và tài khoản cá nhân mà em cũng không phân biệt được sao? 」

Tôi bừng tỉnh, tự mình nhìn lại tài khoản đó.

Biệt danh WeChat: “Lâm Tinh Trì”.

Hai năm... suốt hai năm trời, tôi thế mà không hề nhận ra đây là tài khoản công việc...

Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt,「 Vậy là bao năm qua, những lời tỏ tình thâm tình tha thiết của em đều bị nhân viên bên cạnh anh đọc hết rồi sao? 」

Lâm Tinh Trì khoanh tay trước ngực,「 Có lẽ vậy. 」

Thật mất mặt quá đi...

Tôi cảm thấy muốn chớt quách cho xong, ôm lấy chiếc gối tựa trên sofa rồi lao sang phòng khác.

Lâm Tinh Trì đứng dậy đuổi theo, tôi đóng cửa “rầm” một cái.

「​ Huhuhu, phạt anh hôm nay không được ngủ với em! 」