Chương 5 - Chúng Ta - Bất Thị Khanh

Chúng Ta - Bất Thị Khanh

[12]

Quả nhiên, sự chú ý của quần chúng cũng giống hệt như tôi.

Tại sao một ngôi sao hàng đầu như Lâm Tinh Trì lại đăng đoạn video này để giúp tôi làm rõ sự thật? Thông thường, những nghệ sĩ ở đẳng cấp như anh ta tuyệt đối sẽ không bao giờ nhúng tay vào mấy chuyện rắc rối thị phi này.

Tên của tôi và Lâm Tinh Trì bị đẩy lên vị trí dẫn đầu trên bảng tìm kiếm nóng. Cùng lúc đó, buổi họp báo ra mắt phim mới của Lâm Tinh Trì và Lâm Thanh Thanh cũng bắt đầu phát sóng trực tiếp.

Vì sự việc của tôi mà ngay khi buổi livestream vừa bắt đầu, một lượng lớn người hâm mộ và cư dân mạng hóng chuyện đã tràn vào.

Các phóng viên tại hiện trường dường như cũng đánh hơi được mùi vị của một tin tức gây bùng nổ, họ cố tình biến một buổi họp báo phim thành một buổi hỏi đáp trực tiếp, nhân viên công tác có ngăn cản thế nào cũng không được.

Trong buổi phát sóng, sắc mặt của Lâm Thanh Thanh lộ rõ vẻ khó coi. Đối diện với sự chất vấn của phóng viên, cô ta lựa chọn im lặng.

Lâm Tinh Trì thì lại khác, phóng viên hỏi gì người này đáp nấy.

Lúc đầu, những phóng viên đó còn có chút dè dặt, không quá cứng rắn hỏi những câu quá táo bạo. Cho đến khi một phóng viên gan dạ cầm micro lên và hỏi một câu:「 Tinh Trì, với tư cách là một ngôi sao hàng đầu, tại sao anh lại nhúng tay vào cuộc tranh chấp của các nữ nghệ sĩ trẻ thế này? 」

Lâm Tinh Trì cúi đầu cười nhẹ, đón lấy micro.

「 Giữa đường thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ mà thôi. 」

Lời vừa dứt, các phóng viên tại hiện trường bắt đầu sôi sục, thi nhau đặt câu hỏi.

Phóng viên hỏi:「 Lâm Thanh Thanh là bạn diễn trong phim mới của anh, tại sao anh lại chọn giúp đỡ Khương Kỳ Kỳ? Theo như chúng tôi được biết, anh và cô Khương Kỳ Kỳ vốn dĩ không hề có qua lại gì với nhau. 」

Lâm Tinh Trì đáp:「 Sau này sẽ có qua lại. 」

Phóng viên lại hỏi:「 Câu này của anh có ý nghĩa gì? Có phải anh đang chuẩn bị hợp tác đóng phim mới cùng cô Khương Kỳ Kỳ không? 」

Lâm Tinh Trì đáp:「 Không phải, cứ hiểu theo đúng nghĩa đen đi. 」

Có lẽ các phóng viên cảm thấy bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ bùng nổ, thế là một phóng viên khác lại đứng ra, lớn tiếng hỏi:「 Chẳng lẽ là anh và cô Khương Kỳ Kỳ đang hẹn hò sao? 」

Câu hỏi này vừa thốt ra, tim tôi bỗng nhiên đập loạn nhịp không ngừng.

​Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, chỉ thấy Lâm Tinh Trì vân vê d** tai, hai gò má dần ửng hồng, chậm rãi mở lời:「 Vẫn chưa, tôi đang theo đuổi cô ấy. 」

Nổ tung, tất cả mọi thứ đều nổ tung, cả hiện trường lẫn buổi phát sóng trực tiếp đều náo loạn.

Phòng livestream vì lượng người truy cập quá lớn nên đã bắt đầu xảy ra tình trạng giật lag. Trong những âm thanh đứt quãng, tôi nghe thấy một phóng viên lại hỏi thêm một câu:「 Là một nam nghệ sĩ, anh hiện đang trong giai đoạn thăng tiến của sự nghiệp, việc yêu đương không ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh sao? 」

Màn hình hiển thị từng khung hình chậm chạp, tôi đã nghe thấy câu trả lời vô cùng kiên định của Lâm Tinh Trì:「 Vào giới giải trí chỉ là để tiếp cận cô Khương, đợi sau khi theo đuổi được cô ấy rồi, tôi sẽ tự động chuyển sang làm việc phía sau hậu trường. 」

Ngay lập tức, buổi phát sóng trực tiếp bị ngắt, thế giới trở nên yên tĩnh lạ thường.

Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn sót lại câu nói cuối cùng của Lâm Tinh Trì trong buổi livestream:「 Vào giới giải trí chỉ là để tiếp cận cô Khương… 」

... ... ...

[13]

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi tiếng chuông điện thoại, tôi cúi đầu nhìn xuống.

​“‘X’ mời bạn bắt đầu cuộc gọi thoại——”

Chị Hạ rất biết ý mà rời khỏi phòng. Tôi nhìn chiếc điện thoại đang reo không ngừng, cuối cùng nhấn nút nghe.

「​ Kỳ Kỳ, đã xem livestream chưa? 」

Tôi không lên tiếng.

「​ Tôi đoán là em xem rồi, vậy nên em có muốn hẹn hò với tôi không... 」

Vành mắt tôi đỏ hoe, tôi run rẩy hỏi một câu:「 Rốt cuộc anh là ai? 」

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ đầy lôi cuốn của Lâm Tinh Trì.

「 Lớp 12A5, Lâm Hạ Thiên. 」

Tôi giật bắn mình, cái gì cơ…

「 Hạ Thiên? Cậu… cậu chuyển giới rồi à? 」

Lâm Tinh Trì im lặng,「 Tôi là anh trai của em ấy. 」

... ... ...

[14]

—— Hỏi: Cô bạn thân là phú bà mà còn giấu giếm bạn thì phải làm sao?

—— Đáp: Đánh! Phải đánh cho thật mạnh vào!

Ngay khoảnh khắc biết được tin này, tôi vớ lấy cái cây thông bồn cầu rồi lao thẳng tới nhà Lâm Hạ Thiên.

Lúc này Lâm Hạ Thiên vẫn còn đang ngủ, khoảnh khắc cô ấy mở mắt ra, tôi đang cầm cây thông bồn cầu ngồi cưỡi trên người cô ấy.

「​ Lâm Hạ Thiên... tại sao cậu lại giấu tớ? Tớ phải bóp chớt cậu! 」

Tôi cầm cây thông bồn cầu định ụp vào mặt cô ấy, Lâm Hạ Thiên sợ tới mức chạy loạn khắp nơi.

「​ Làm cái gì thế hả? Kỳ Kỳ, huhuhu, không lẽ cậu biết hết rồi sao? 」

Tôi chống nạnh, đứng ở phía đối diện cô ấy.

「​ Cậu là đại tiểu thư của tập đoàn Tinh Tinh, tại sao cậu không nói cho tớ biết? Đã vậy còn giả nghèo giả khổ! Ăn chực của tớ suốt tám năm trời! Tám năm đấy! 」

Lâm Hạ Thiên chuyển trường tới vào năm lớp 12, ngày đầu tiên đến cô ấy mặc một chiếc áo thun rách rưới cũ nát.

Tôi cứ ngỡ nhà cô ấy nghèo khó nên ra sức chăm sóc, ai dè cái sự "nuôi nấng" này lại kéo dài tận tám năm, ngay cả một ngày trước khi tôi tham gia chương trình thực tế, tôi vẫn còn dẫn cô ấy đi ăn.

Lâm Hạ Thiên suy nghĩ một hồi, sau đó lách người chạy vọt qua chỗ tôi.

Tôi đứng dậy đuổi theo, kết quả là đâm sầm vào một "bức tường" thịt.

Tôi xoa xoa cái mũi, ngẩng đầu lên nhìn, Lâm Tinh Trì cứ thế xuất hiện ngay trước mặt tôi.

Lâm Hạ Thiên thò đầu ra từ sau lưng Lâm Tinh Trì.

「 Hi hi, vậy thì tớ tặng anh trai tớ cho cậu đấy, sau này để anh tớ chăm sóc cậu, ba đứa mình cùng chung sống. 」

Nói xong cô ấy liền bỏ chạy mất hút, để lại tôi và Lâm Tinh Trì nhìn nhau trân trân.

Tôi ngượng đến mức muốn chết đi cho xong, quay người định chạy tiếp thì lòng bàn chân lại bị trượt, hai chân tự vấp vào nhau rồi ngã nhào vào lòng Lâm Tinh Trì.

Người nọ ngẩn người một giây, sau đó ôm chặt lấy tôi vào lòng.

「 Khương tiểu thư, em cũng không cần phải vội vàng đến mức này đâu. 」

... ... ...