[9]
Lần nữa quay lại phòng nghỉ của Lâm Tinh Trì, sau khi đặt tôi ngồi xuống ghế sofa, chính anh ta cũng cúi người ghé sát lại gần.
Mặt tôi đỏ bừng lên tận mang tai ngay tức khắc, theo bản năng lùi ra sau né tránh, bên tai vang lên giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Lâm Tinh Trì.
「 Kỳ Kỳ, hôm nay em định biến thành thiên thần chiến đấu đấy à? 」
Tôi không hiểu ý người đàn ông này là gì, trong đầu bỗng lướt qua những dòng tin nhắn Lâm Tinh Trì từng từ chối mình.
Cơn giận bỗng nhiên từ đâu ập đến, tôi đưa tay muốn đẩy Lâm Tinh Trì ra, nhưng bàn tay vừa đưa ra đã bị anh ta nắm ngược lại.
「 Định… định làm gì?! 」
Tôi vừa thẹn vừa giận hét lên với Lâm Tinh Trì, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một nụ cười.
「 Kỳ Kỳ, em thẹn thùng đấy à? Sao mặt lại đỏ thế kia? 」
Hỏng bét, tôi bị trêu chọc đến mức đứng hình rồi.
Tôi vùng ra khỏi sự kìm kẹp của đối phương, chui tọt ra khỏi lồng ngực ấy.
Trong gương, tôi thấy mặt mình đỏ như mông khỉ, lại nhìn thấy nụ cười đắc ý của Lâm Tinh Trì, tức mình liền giẫm mạnh một phát lên đôi giày của anh ta.
「 Đồ tồi! 」
Tôi vứt lại một câu rồi bỏ đi luôn, Lâm Tinh Trì bị mắng đến ngơ ngác cả mặt, định đưa tay kéo tôi lại nhưng tôi đã chạy nhanh hơn.
Mở cửa phòng nghỉ của mình ra, chị Hạ đang sốt ruột đi đi lại lại như chong chóng. Vừa thấy tôi, chị ấy bước những bước dài lao đến tóm chặt lấy cổ tay tôi.
「 Khương Kỳ Kỳ, em gan bằng trời rồi, dám đánh nhau với thiên kim tiểu thư tập đoàn họ Lâm cơ đấy! 」
Tôi cúi đầu, không nói gì. Lúc nãy đánh hăng hái bao nhiêu thì bây giờ lòng lại nguội lạnh bấy nhiêu.
Chị Hạ thấy tôi như vậy, vừa giận vừa thương mà đánh nhẹ vào cánh tay tôi một cái.
「 Quản lý của Lâm Thanh Thanh vừa gọi điện cho chị đấy, cái giọng loa phường của mụ ta suýt nữa dọa chị đứng tim. Chị mới ra ngoài một lát mà em đã gây ra họa lớn thế này, em giỏi thật đấy. 」
Tôi không muốn nói gì thêm, đánh thì cũng đã đánh rồi.
Tôi biết trong giới giải trí này, hậu thuẫn hay xuất thân quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Với một kẻ thấp cổ bé họng không có người chống lưng như tôi, nếu Lâm Thanh Thanh muốn dìm tôi chet, chắc tôi chẳng thể nào sống sót mà bước ra khỏi cái giới này được.
Tôi thở dài, ngẩng đầu nhìn chị Hạ với đôi mắt nhòe lệ.
「 Em xin lỗi chị Hạ, những năm qua là do em làm liên lụy đến chị. 」
Chị Hạ nghe xong, đôi mày đang nhíu chặt cũng giãn ra được một nửa.
Chị Hạ tuy miệng lưỡi độc địa nhưng bình thường chị ấy thương tôi nhất. Chị ấy từng dẫn dắt biết bao nghệ sĩ nổi tiếng lừng lẫy, vốn dĩ có thể trực tiếp bỏ mặc một kẻ chỉ toàn tin đồn thị phi, danh tiếng nửa vời như tôi, nhưng chị ấy vẫn luôn không từ bỏ.
Nghĩ đến đây, tôi không kìm được mà rơi vài giọt nước mắt.
「 Hay là cứ để em rút khỏi giới giải trí đi, chị giải ước với em ngay bây giờ, việc em làm em tự chịu. 」
Thấy bộ dạng đó, chị Hạ cũng không nỡ, chị ấy nghiến răng như thể vừa hạ quyết tâm gì đó.
「 Thôi được rồi, đừng khóc nữa, đến mức phải giải nghệ sao? Nhà chúng ta cũng chẳng phải hạng sợ phiền phức, chị tin em sẽ không chủ động gây sự. Em kể rõ đầu đuôi cho chị nghe xem nào, rồi mới bàn bạc chuyện tiếp theo được. 」
Nghe chị ấy nói vậy, tôi càng cảm động hơn.
Chị Hạ lau nước mắt cho tôi, rồi tôi bắt đầu kể lại diễn biến sự việc vừa rồi.
... ... ...
[10]
Sau khi nghe tôi kể rõ đầu đuôi, ánh mắt chị Hạ trở nên sắc lẹm.
「 Ả ta dội nước vào em? Còn đánh em nữa?! 」
Tôi đáng thương gật gật đầu, chị ấy bất thình lình đứng bật dậy.
「 Đánh hay lắm Kỳ Kỳ, hạng người kiêu căng ngạo mạn như cô ta là phải đánh. Chị nhớ trước cửa nhà vệ sinh có camera giám sát, em đợi một chút, chị sẽ bảo phía kỹ thuật trích xuất hình ảnh cho chị. 」
Nói xong, chị Hạ cầm điện thoại lên bắt đầu gọi, còn tôi ngồi một bên dùng khăn lau nước trên mặt.
Hai phút sau, chị hầm hầm bước vào.
「 Nhân viên công tác nói camera trước cửa nhà vệ sinh hỏng rồi, chỉ còn lại dữ liệu ở hành lang thôi. 」
Camera hỏng sao? Cái lý do này có thể lừa được người bình thường, chứ đây là giới giải trí, cái nơi mà nước còn sâu hơn cả biển cả.
「 Vẫn là chậm hơn họ một bước. 」
Chị Hạ thở dài một tiếng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
「 Để chị đưa em về nhà trước, chuyện này nhất thời chưa giải quyết xong ngay được đâu, hôm nay em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai chị qua đón. 」
Về đến nhà, tôi ngâm mình trong bồn nước nóng, chiếc điện thoại đang dùng để xem phim bỗng nhận được một yêu cầu kết bạn.
Tôi nhấn vào xem, đó là một người để ảnh đại diện trống không, biệt danh chỉ có duy nhất một chữ “X”.
Lại nhìn qua phần ghi chú, chỉ vẻn vẹn ba chữ—— “Lâm Tinh Trì”.
Tôi đảo mắt khinh bỉ, đây là lần thứ ba rồi, đây là người thứ ba giả danh “Lâm Tinh Trì” để kết bạn với tôi.
Đang định đưa vào danh sách đen thì tôi đột nhiên nhận được điện thoại của chị Hạ, giọng chị ấy nghe rõ được vẻ phấn khởi.
「 Kỳ Kỳ, lúc nãy quản lý của Lâm Tinh Trì tìm chị xin phương thức liên lạc của em, cậu ấy có kết bạn với em không? Em đồng ý đi nhé. 」
Tôi nhíu mày, chẳng phải Lâm Tinh Trì đã nằm trong danh sách đen của tôi rồi sao?
Chẳng lẽ đây là tài khoản phụ của anh ta?
Tôi lơ mơ đáp lại một tiếng rồi nhấn đồng ý.
Sau khi kết bạn, bên kia không hề lên tiếng. Tôi nhấn vào danh sách đen trong danh bạ của mình.
Tôi rất ít khi chặn người khác, trong danh sách đen chỉ có vài tên fan cuồng và ba cái tài khoản tên “Lâm Tinh Trì”.
Mở ba tài khoản đó ra, cẩn thận so sánh một lượt, dường như cái nào cũng na ná như nhau.
Nước trong bồn đã hơi lạnh, tôi không nghĩ ngợi nhiều nữa, đứng dậy lau khô người.
Sau khi thực hiện xong một quy trình chăm sóc da và tóc cầu kỳ, tôi sà xuống chiếc giường của mình. Điện thoại cứ rung lên liên hồi, tôi bực bội mở ra thì thấy tên mình trên đó.
Tôi vào Weibo, mấy vị trí đầu trên bảng tìm kiếm đều bị tên tôi và Lâm Thanh Thanh “bao trọn”.
Vì đã lường trước được kết quả này nên lòng tôi rất bình thản, thậm chí còn có thể nhấn vào xem từng chủ đề một.
Xem qua một lượt, mấy chủ đề đang gây bão là——
#Sao_nữ_hết_thời_mắc_bệnh_ngôi_sao#
#Khương_Kỳ_Kỳ_đại_chiến_thiên_kim_tập_đoàn_họ_Lâm#
#Khương_Kỳ_Kỳ_quá_hổ_báo#
#Khương_Kỳ_Kỳ_vô_văn_hóa#
#Khương_Kỳ_Kỳ_là_ai#
Mấy cái chủ đề đầu thì còn chấp nhận được, nhưng cái cuối cùng kia là có ý gì vậy?
... ... ...
[11]
Tôi hậm hực nhấn vào chủ đề cuối cùng. Tuy tôi không phải sao hạng A, nhưng chị đây cũng lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm rồi, đâu đến mức thiên hạ phải đi tra xem tôi là ai chứ.
Nhấn vào chủ đề đó, đập vào mắt tôi là một đoạn video.
Trong video toàn là những nội dung bôi nhọ hình tượng của tôi, nói tôi là kẻ thích đánh bóng tên tuổi, chuyên bám nhiệt độ của người khác, giờ còn mắc bệnh ngôi sao.
Tôi day day thái dương, bao nhiêu năm nay đây là lần đầu tiên tôi bị bạo lực mạng kinh khủng đến thế này.
Thở dài một hơi, những chuyện này không phải một mình tôi có thể quyết định được.
Tôi tắt nguồn điện thoại, trằn trọc mãi mới vào giấc được.
Ngày hôm sau, mới năm giờ sáng tôi đã tỉnh. Vừa mở máy lên, tin nhắn đã tràn ngập như vũ bão, số người hâm mộ ít ỏi của tôi cũng đồng loạt tuyên bố thoát fan.
Nỗi bất lực trong lòng đạt đến cực điểm, tôi thu dọn đồ đạc rồi chủ động đến công ty.
Chị Hạ đã ngồi sẵn trong văn phòng, thấy tôi, chị ấy thở dài một tiếng.
「 Bên chương trình thực tế đó nhất quyết không chịu đưa đoạn video trước cửa nhà vệ sinh cho chúng ta. 」
Tôi bĩu môi, tôi đã biết thừa là sẽ như vậy mà.
Lại mở điện thoại lên, nhìn bảng tìm kiếm nóng đang ngày càng sục sôi, trong lòng phiền muộn không thôi.
「 Chị ơi, hay là em đi xin lỗi cô ta nhé… 」
Chị Hạ nhìn tôi, cuối cùng lắc đầu.
「 Em vốn dĩ chẳng làm gì sai, việc gì phải xin lỗi? Cứ đăng một bản thông báo trước đã, để trấn an người hâm mộ. 」
Tôi gật đầu, sao chép nội dung chị Hạ gửi qua rồi đăng lên trang cá nhân của mình.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi thực sự đã chẳng còn mấy người hâm mộ nữa. Sau khi bài viết được đăng lên, một lượng lớn fan của Lâm Thanh Thanh tràn vào trang cá nhân của tôi, những lời chửi bới đủ kiểu ập đến như thủy triều.
Tôi không muốn bận tâm đến những thứ trong điện thoại nữa, còn chị Hạ thì vẫn đang tích cực liên hệ với các kênh truyền thông bên ngoài.
Một phút sau, chị Hạ như phát hiện ra điều gì đó, phấn khích vỗ mạnh vào tay tôi.
「 Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ, mau lên mạng xem đi, Lâm Tinh Trì vừa đăng một đoạn video đấy, nhanh lên! 」
Tôi ngơ ngác ra mặt.
Lâm Tinh Trì đăng video thì liên quan gì đến tôi? Chúng tôi vốn đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi.
「 Dạ? 」
Chị Hạ lại vỗ tôi thêm hai phát nữa,「 Xem Weibo đi!」
Tôi mở lên, ngay trang chủ Weibo là bài đăng mới nhất của Lâm Tinh Trì, sau khi nhấn vào, tôi sững sờ luôn.
Đó chính là đoạn camera giám sát trước cửa nhà vệ sinh mà chị Hạ đã vất vả tìm kiếm bấy lâu.
Sau khi đoạn camera được tung ra, danh tiếng của tôi và Lâm Thanh Thanh lập tức xoay chuyển 180 độ. Những người hóng chuyện đồng loạt bày tỏ:【Quả nhiên hóng hớt thì không được nghe một phía.】
Tôi còn chưa kịp vui mừng, cứ thế trân trân nhìn vào bài đăng này của Lâm Tinh Trì mà ngẩn người.
Chẳng phải không thích tôi sao? Bây giờ đăng bài giúp tôi thế này là có ý gì đây?
... ... ...