Chương 3 - Chúng Ta - Bất Thị Khanh

Chúng Ta - Bất Thị Khanh

[7]

Sau khi chơi được vài vòng trò chơi, tôi dần cảm thấy có gì đó không ổn, ngoại trừ Nặc Nặc và Lâm Tinh Trì thì những người còn lại đều đang nhắm vào tôi.

Khi chơi trò "Thật hay Thách", ba vòng thì có đến hai vòng tôi là người trúng. Vì thế, trên người tôi lúc thì dính nước, lúc lại đầy bột mì, bị biến thành bộ dạng như vậy mà vẫn phải gượng cười.

Thầy Chu có lẽ vì nhìn không nổi nữa nên đã đưa cho tôi một chiếc khăn lau. Lúc lau mặt, tôi không tự chủ được mà liếc mắt nhìn về phía Lâm Tinh Trì.

Bốn mắt nhìn nhau, tôi lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác.

Ngượng quá đi mất.

Chương trình cuối cùng cũng gần đi đến hồi kết, hạng mục cuối cùng là tiệc trà, thực chất cũng là một hoạt động trò chuyện giống như lúc bắt đầu.

Chị Hạ nói hạng mục này chủ yếu tập trung vào Lâm Tinh Trì, tôi chỉ cần nịnh bợ theo là được.

Tôi nỗ lực ghi nhớ sứ mệnh của mình, Lâm Tinh Trì nói một câu thì tôi vỗ tay một lần. Lâm Thanh Thanh ngồi bên cạnh Lâm Tinh Trì, đáy mắt tràn ngập ý cười.

Tôi ngồi một bên chờ đợi đến giờ ra về, nhưng đột nhiên, người dẫn chương trình lại hỏi một câu khiến tất cả mọi người tại hiện trường đều phải vểnh tai lên nghe.

「​ Tinh Trì bây giờ cũng hai mươi tám tuổi rồi, những năm qua cậu có dự định yêu đương gì chưa? 」

Tôi vốn đang ngồi không làm việc riêng liền lập tức dừng mọi động tác nhỏ trên tay lại.

Lâm Tinh Trì khẽ cười một tiếng rồi gật đầu,「 Có chứ. 」

Người dẫn chương trình thấy vậy cũng trở nên hào hứng, tiếp tục hỏi:「 Vậy gần đây Tinh Trì có cô gái nào mình thích không? 」

Khá khen cho câu hỏi này, hỏi đúng ngay chóc vấn đề mà tôi đang thắc mắc luôn.

Lâm Tinh Trì cầm micro đưa lên miệng, nhưng tôi cứ luôn có cảm giác người này như đang nhìn mình.

「 ​Có, nhưng hiện tại cô ấy đang dỗi tôi, không biết sau khi nghe được những lời này, cô ấy có chịu bỏ tôi ra khỏi danh sách chặn hay không. 」

Ngay lập tức, cả trường quay xôn xao, tôi giật mình kinh hãi.

Trong đầu tôi nảy ra một suy nghĩ: Chẳng lẽ những lời này là đang nói cho mình nghe sao?

Nhưng ngay giây tiếp theo, ý nghĩ này đã bị gạt bỏ ngay lập tức.

Chỉ thấy Lâm Thanh Thanh cầm micro lên, nũng nịu cúi đầu.

「​ Tinh Trì, anh có thể nói riêng với em mà. 」

Sau khi Lâm Thanh Thanh tiếp lời, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, lộ rõ vẻ mặt như đang xem kịch hay, còn trái tim tôi thì cứ thế chìm dần xuống.

「​ Xin lỗi, tôi không nói cô. 」

Lâm Tinh Trì nói một câu như vậy vào micro, nhưng hiện trường lại chẳng có ai nghe thấy, chỉ có tôi ngồi cạnh loa phóng thanh là nghe rõ mồn một.

Sau khi ghi hình xong chương trình, tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Vừa vốc một vốc nước định tát lên mặt thì trước gương bỗng xuất hiện một bóng người.

Giây tiếp theo, tôi bị một chậu nước dội cho ướt như chuột lột.

Lâm Thanh Thanh đứng sau lưng tôi với vẻ mặt đầy kiêu căng, đáy mắt là sự mỉa mai không dứt.

「​ Khương Kỳ Kỳ đúng không, đã sớm biết cô không biết xấu hổ, không ngờ cô lại hèn hạ đến thế. 」

Tôi bị dội nước đến mức đờ người ra, đến khi định thần lại thì lại bị cô ta tát cho một cái.

「​ Quyến rũ đàn ông đúng là cô có bản lĩnh thật đấy, hay là mở lớp đi, tôi trả cô mười vạn thấy sao? 」

... ... ...

[8]

​Cái tát này của Lâm Thanh Thanh rất mạnh, một bên mặt tôi đỏ ửng lên ngay tức khắc.

Tôi ngẩng đầu nhìn đối phương, cô ả vẫn còn vênh váo tự đắc đến mức không chịu nổi.

Chát——

Tôi vung tay tát trả lại một cái, Lâm Thanh Thanh loạng choạng suýt ngã.

Cô ta ôm mặt, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi, cứ như thể không tin được rằng tôi lại dám ra tay đánh trả lại mình.

「 ​Cô mắng ai hả, hả? Còn mang danh đại tiểu thư tập đoàn họ Lâm, hóa ra giáo dục cũng chỉ đến thế này thôi sao. 」

Lâm Thanh Thanh cuống cuồng lên, lao vào định xé xác tôi. Tôi cũng chẳng hề yếu thế, cùng cô ta đánh nhau ngay trước cửa nhà vệ sinh.

Một tiểu thư lá ngọc cành vàng như cô ta rõ ràng không phải là đối thủ của tôi, chưa đầy hai hiệp đã bị tôi cào cho xước mặt.

Tiếng la hét thảm thiết của cô ả vang vọng khắp cả tầng bốn. Tôi đánh đến mệt lả, hất nhẹ mái tóc thì thấy một nhóm người đang hớt hơ hớt hải chạy về phía này.

Nhìn qua một lượt, chẳng có lấy một ai quen biết.

Thôi xong rồi, toàn quân địch, phen này tôi bị tiêu diệt gọn rồi.

Quả nhiên, nhóm người đó vừa tới nơi đã xúm lại đỡ Lâm Thanh Thanh dậy rồi hỏi han đủ điều.

Còn tôi thì giống như một đứa trẻ không ai cần, bị bỏ mặc sang một bên.

「​ Cô dám đánh Thanh Thanh của chúng tôi? Cô có biết sau lưng Thanh Thanh nhà chúng tôi là ai không? Cô không còn muốn lăn lộn trong giới giải trí nữa đúng không?! 」

Quản lý của Lâm Thanh Thanh giận dữ mắng mỏ tôi. Tôi vừa há miệng định đáp trả thì Lâm Tinh Trì bất ngờ rẽ đám đông, từ trong đó bước ra.

Cứ ngỡ Lâm Tinh Trì cũng là quân địch, không ngờ anh ta lại trực tiếp chắn trước mặt tôi.

「​ Bất kể sau lưng cô ta là ai, thì sau lưng cô ấy có tôi. 」

Người đàn ông này để lại câu nói đó rồi nắm tay tôi kéo đi.

​Tôi bị anh ta dắt đi rất nhanh, nhưng lúc nãy đánh nhau với Lâm Thanh Thanh tuy không bị thương nặng gì, nhưng đúng là có bị va quệt vào chân, nên bước đi cứ khập khiễng.

Lâm Tinh Trì thấy vậy, lại một lần nữa bế thốc tôi lên theo kiểu công chúa.

Tôi cắn chặt môi, rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của đám đông.

... ... ...