[4]
Mông tôi vừa mới chạm vào ghế xích đu thì nó đã bị kéo vọt lên cao.
Tôi giật bắn mình, suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất, cũng may là đã kịp thời bám chặt lấy hai sợi dây thừng hai bên nên mới không gặp chuyện gì.
Chiếc xích đu từ từ dâng cao, lên đến giữa không trung vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Tôi cúi đầu nhìn mặt đất đang ngày càng xa dần dưới chân mình, trong lòng bắt đầu hoảng loạn.
Chẳng phải đã bảo là không kéo lên quá cao sao? Sao bây giờ vẫn chưa chịu dừng lại thế này?
Tôi kinh hãi nhìn về phía hậu trường nhưng không thấy chị Hạ đâu, đập vào mắt tôi lại là gương mặt đầy vẻ lo lắng của Lâm Tinh Trì.
Nhìn thấy người đàn ông ấy, tim tôi bỗng dưng hẫng mất một nhịp.
Chẳng lẽ anh ta đang lo lắng cho tôi sao?
Ý nghĩ đó chỉ vừa xuất hiện được một giây đã bị tôi quăng ra sau đầu.
Làm sao có thể chứ? Anh ta chính là người đàn ông đã từ chối tôi đến năm mươi hai lần kia mà.
Chiếc xích đu vẫn tiếp tục đi lên, mãi đến khi gần chạm tới trần nhà mới dừng hẳn.
Hàng chân mày của tôi nhíu chặt lại, thế này thì chỉ cần giơ tay ra là chạm được vào trần nhà rồi... Chẳng phải nói là không cao sao...
Cố lấy lại bình tĩnh, tôi nỗ lực bắt bản thân không nhìn xuống dưới chân nữa.
Vài giây sau, tôi nghe thấy tiếng của đạo diễn.
「 Chuẩn bị sẵn sàng, âm nhạc xong chưa? 」
Tôi nghe thấy một tiếng “OK”, sau đó âm nhạc vang lên chói tai ngay sát bên tai tôi.
Vốn dĩ đang sợ hãi, suýt chút nữa là tôi thét chói tai thành tiếng.
Sau khi đoạn dạo đầu kết thúc, chiếc xích đu bắt đầu hạ xuống từ từ, lúc này tôi lại gặp phải một bài toán khó.
Chiếc micro trên tay phải đặt sát miệng, điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải buông một bàn tay ra.
Lời bài hát vang lên, tôi vừa mếu máo vừa đưa micro lên miệng, nước mắt đã bắt đầu chực trào nơi hốc mắt.
Đến đoạn cao trào, chiếc xích đu cũng đã hạ xuống được một nửa, tôi dần tìm được cảm giác và bắt đầu mỉm cười tương tác với ống kính máy quay.
Thế nhưng giây tiếp theo, chiếc xích đu đột ngột rơi tự do một đoạn cực mạnh, chiếc micro trong tay rơi xuống sàn sân khấu tạo ra một tiếng “boong” vang dội. Tâm lý tôi hoàn toàn sụp đổ.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì nghệ sĩ trước đó bị tai nạn xích đu cũng là do rơi tự do rồi mới ngã xuống.
Quả nhiên, sợi dây thừng buộc xích đu bị đứt mất một bên. Tôi òa khóc, hai tay dùng hết sức bình sinh bám chặt lấy sợi dây thừng còn lại.
Sợi dây thừng thô ráp cứa vào tay tôi đau rát. Tôi nhìn xuống phía dưới sân khấu, mọi thứ đã trở nên hỗn loạn vô cùng.
Ngay khi tôi cứ ngỡ mình đi đời nhà ma rồi thì một giọng nói quen thuộc vang lên.
「 Khương Kỳ Kỳ, em bình tĩnh lại đi, bám chặt vào đừng buông tay. 」
Tôi cúi đầu nhìn xuống, là Lâm Tinh Trì. Hàng chân mày của người đàn ông ấy cau chặt, vẻ mặt có vẻ rất hoảng hốt.
Tôi không dám cử động lung tung, nhưng người tôi đã bắt đầu bị tuột xuống dưới.
「 Kỳ Kỳ, nếu thực sự không trụ nổi nữa thì em cứ buông tay ra, tôi sẽ đỡ lấy em. 」
Người nọ lại hét lên một câu. Quản lý của Lâm Tinh Trì vừa nghe thấy thế liền lập tức kéo anh ta ra chỗ khác.
「 Ôi trời ơi tổ tông của tôi ơi, cậu góp vui cái gì chứ, mau quay lại đây. 」
Lâm Tinh Trì không thèm đoái hoài đến người quản lý. Chiếc xích đu dường như cũng đã hoạt động trở lại, bắt đầu từ từ hạ xuống.
Cuối cùng, tôi cũng hạ cánh an toàn. Cả người tôi như mất sạch sức lực, nằm bò ra sàn mà khóc nức nở.
Giây tiếp theo, tôi bị Lâm Tinh Trì bế thốc lên theo kiểu bế công chúa.
Tôi ngây người, chị Hạ vừa mới chạy tới nhìn thấy cảnh này cũng sững sờ luôn.
Lúc đi ngang qua hậu trường, tôi nhìn thấy cô gái lúc nãy vừa khoác tay Lâm Tinh Trì.
Cô gái ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt hung tợn.
Là một kẻ lăn lộn lâu năm trong giới giải trí, tôi cũng ít nhiều hiểu ra được vài phần.
Đến khi định thần lại, tôi đã được Lâm Tinh Trì đưa về phòng nghỉ riêng của anh ta.
... ... ...
[5]
Lâm Tinh Trì đã không còn vẻ hoảng loạn như lúc nãy nữa. Anh ta cúi đầu cầm lấy bàn tay tôi, tôi theo bản năng định rút lại.
Người nọ không ngẩng đầu lên, trái lại còn nắm chặt lấy cổ tay tôi.
「 Đừng cử động. 」
Anh ta vừa dứt lời, tôi thật sự không dám nhúc nhích nữa.
Nhìn thấy bàn tay đã sắp rỉ máu của tôi, Lâm Tinh Trì lấy từ trong ngăn kéo ra một lọ thuốc sát trùng rồi bắt đầu bôi thuốc cho tôi.
Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng lúc bôi thuốc thì thao tác của người đàn ông này cực kỳ cẩn thận, cứ như là sợ tôi đau vậy.
Tôi cắn môi, trong lòng thầm oán trách.
Thế này là có ý gì đây? Chẳng phải bảo không thích tôi sao? Bây giờ vừa bôi thuốc, vừa gọi tôi là "Kỳ Kỳ", anh ta đang chơi trò gì vậy? Lạt mềm buộc chặt à?
「 Đau sao? 」
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, tôi chạm phải đôi mắt đẹp hút hồn của đối phương.
Sau một thoáng ngẩn ngơ, tôi lập tức lắc đầu.
「 Không đau sao em lại cắn môi? 」
Rồi người này cúi đầu tiếp tục bôi thuốc cho tôi, lúc này tôi mới nhận ra hành động nhỏ của mình.
Sau khi Lâm Tinh Trì bôi thuốc xong, tôi nghe thấy tiếng chị Hạ đang gọi tên mình từ ngoài cửa.
Trong lòng mừng rỡ, nhân lúc Lâm Tinh Trì đứng dậy cất thuốc, tôi lại một lần nữa chuồn mất.
Cánh cửa phòng nghỉ của Lâm Tinh Trì khép lại, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
「 Chị Hạ, em ở đây. 」
Chị Hạ vội vã chạy về phía tôi. Sau khi nhìn thấy bảng tên trên cánh cửa sau lưng tôi và vết răng cắn trên môi tôi, đôi mắt chị ấy bắt đầu phát sáng.
Chị ấy lôi tôi vào phòng trang điểm của mình, thấp giọng hỏi:「 Khai thật đi, em theo đuổi được vị đại gia ngoài kia rồi à? Thế mà trước đây còn giả vờ với chị? 」
Tôi vội vàng lắc đầu,「 Em không có! 」
Vẻ mặt của chị Hạ đầy hoài nghi:「 Không có thì cái môi của em bị làm sao kia? 」
Nói xong, chị ấy lại cầm tay tôi lên,「 Cả vết thuốc trên này nữa, chẳng lẽ là em tự bôi chắc? 」
Tôi đột nhiên rơi vào cảnh "ngậm bồ hòn làm ngọt", có nỗi khổ mà chẳng thể nói ra.
Cũng may chị Hạ nhận một cuộc điện thoại nên không tiếp tục tra hỏi nữa. Chị ấy mang theo nụ cười đầy ẩn ý, kéo chuyên viên tạo mẫu vào lại phòng.
「 Tiết mục đó của em hủy rồi, đạo diễn bảo chị thay mặt ông ấy xin lỗi em. Không có việc gì thì thay quần áo rồi ra hậu trường đi, chương trình vẫn không thể dừng lại được. 」
Tôi thở dài, đúng là đáng thương mà, đã bị thương rồi vẫn phải tiếp tục làm việc.
... ... ...
[6]
Sau khi sửa soạn xong xuôi, chương trình đã bắt đầu ghi hình.
Lâm Tinh Trì và cô gái lúc nãy đã biểu diễn xong tiết mục của mình và bắt đầu chuyển sang phần tự giới thiệu.
Tôi vểnh tai lên, chuẩn bị nghe xem người ấy là ai.
「 Chào mọi người, mình là Lâm Thanh Thanh, mọi người có thể gọi mình là Tiểu Thanh. Là người mới gia nhập giới giải trí, mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn. 」
Suýt chút nữa là tôi phun hết ngụm nước vừa mới uống ra ngoài.
Cô ta thế mà lại là Lâm Thanh Thanh—— mục tiêu cần nịnh bợ của tôi ngày hôm nay.
Nhớ lại ánh mắt như muốn cầm dao chém tôi lúc nãy của cô ta, tôi không khỏi rùng mình một cái.
Xem ra cái đùi này là không ôm nổi nữa rồi.
Một lát sau, đạo diễn ra hiệu cho tôi lên sân khấu.
Tôi mỉm cười đi ra chào hỏi mọi người. Người dẫn chương trình có ba người, lần lượt là thầy Chu, Tạ Ninh và Nặc Nặc.
Nặc Nặc là một cô gái trạc tuổi tôi, vừa thấy tôi, cô ấy đã vội kéo tôi vào vị trí trung tâm để giới thiệu bản thân.
Tôi cầm micro, đối diện với ống kính giới thiệu về mình.
Sau khi tất cả khách mời giới thiệu xong, hiện trường bắt đầu chuyển sang phần trò chuyện thân mật.
Nặc Nặc thuộc tuýp người năng nổ, sau khi đặt câu hỏi cho tất cả các khách mời, Tạ Ninh bỗng nhiên hướng micro về phía tôi.
「 Trên mạng đều đồn rằng Kỳ Kỳ của chúng ta là kẻ săn lùng trai đẹp, Kỳ Kỳ có suy nghĩ gì về danh hiệu này không? 」
Tôi ngây người, câu hỏi này cũng quá sắc sảo rồi đấy.
Hỏi người khác toàn là mấy câu kiểu trưa nay ăn gì, gần đây có lịch trình công việc nào không, còn đến lượt tôi thì hỏi thẳng vào tin đồn đời tư luôn.
Tôi cầm micro, cười gượng vài tiếng, đang rầu rĩ không biết nên phản ứng thế nào thì Lâm Tinh Trì đã lên tiếng trước tôi một bước:「 Chuyện từ đời thuở nào rồi thì đừng mang ra hỏi nữa, xào lại chuyện cũ cũng không nên xào kiểu này. 」
Lúc nói chuyện, trên mặt người này vẫn nở nụ cười, nhưng nghe kỹ thì có vẻ như anh ta đang không mấy vui vẻ.
Micro vẫn đang đặt sát miệng, cuối cùng tôi cũng đành nói phụ họa theo Lâm Tinh Trì, chuyện này coi như cũng qua đi.
... ... ...