Chương 1 - Chúng Ta - Bất Thị Khanh

Chúng Ta - Bất Thị Khanh

[1]

Lúc biết mình phải cùng Lâm Tinh Trì ghi hình chương trình thực tế, tôi đã ôm chặt lấy cánh tay chị quản lý, xin chị ấy giúp tôi từ chối.

Thế nhưng chị quản lý lại nghiêm giọng bảo tôi:「 Em có biết chương trình lần này còn có ai không? Lâm Thanh Thanh, đại tiểu thư của tập đoàn họ Lâm đấy. Em cứ đến làm thân với cô ấy cũng được, lỡ đâu cô ấy thấy em vừa mắt thì chẳng phải sẽ có thêm nhiều cơ hội đóng phim, quảng cáo sao? 」

Chị ấy gõ nhẹ vào đầu tôi, còn tôi thì muốn khóc mà không khóc nổi, chỉ tay vào cái tên Lâm Tinh Trì trên danh sách.

「 ​Chị ơi, chị xem đây là ai đi, giữa chúng em xảy ra chuyện gì chẳng lẽ chị còn không biết sao? 」

Chị quản lý gạt tay tôi ra để chuẩn bị rời đi, nghe thấy lời tôi nói, bèn đảo mắt khinh bỉ.

「 ​Xảy ra chuyện gì? Chuyện em đơn phương theo đuôi người ta suốt hai năm à? Thôi đi Khương Kỳ Kỳ, đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa. Hai đứa em ấy hả? Nói không chừng Lâm Tinh Trì gặp em còn chẳng gọi nổi cái tên ra đâu. Chương trình này bắt đầu nhận, em còn chê công việc hiện tại của mình chưa đủ thảm hay sao? Có việc để làm là tốt lắm rồi. 」

Nói xong, cửa phòng ngủ bị chị ấy đóng sầm lại. Tôi như choàng tỉnh khỏi giấc mộng, những chuyện vụn vặt giữa mình và Lâm Tinh Trì nhanh chóng lướt qua đại não.

Tôi vốn nổi tiếng trong giới giải trí là kẻ mê trai đẹp, chẳng có sở thích gì khác, thú vui duy nhất chính là theo đuổi những anh chàng có nhan sắc trong giới.

Mà tôi cũng nhờ vào gương mặt xinh đẹp tuyệt trần này mà thu phục được tất cả những nam nghệ sĩ mà tôi thấy đẹp trai.

Cũng chính vì người yêu cũ toàn là trai đẹp nên tôi đã hơi nổi tiếng một chút. Dưới các bài đăng về tôi, mọi người ai nấy đều xin tôi mở lớp dạy bí kíp, họ thậm chí còn bắt đầu đoán xem người tiếp theo của tôi sẽ là ai.

Việc tôi theo đuổi Lâm Tinh Trì cũng chỉ vì anh ta đẹp trai, lại còn đang rất nổi tiếng.

Nhưng sau hai tháng bám theo, tôi nhận ra Lâm Tinh Trì dường như chẳng hề có chút hứng thú nào với mình, thậm chí còn hơi ghét tôi.

Thế là tôi càng theo đuổi hăng hái hơn, dù sao người này cũng là nam ngôi sao đầu tiên trong giới giải trí nhìn không trúng tôi.

Cứ như vậy, tôi đã theo đuổi Lâm Tinh Trì suốt hai năm ròng rã, từ chỗ theo đuổi cho vui chuyển thành thích, đến cuối cùng, tôi nhận ra mình đã thực sự lún sâu vào rồi.

Lần tỏ tình thứ năm mươi hai, tôi đã viết một bài văn dài hơn mười ngàn chữ, còn đến tận phòng thu để ghi âm bài hát "Ánh trăng nói hộ lòng tôi".

Cứ ngỡ làm như vậy người đàn ông kia có thể hiểu được tâm ý của mình, kết quả sau khi tin nhắn gửi đi, phía bên kia gần như phản hồi ngay lập tức.

【​Khương tiểu thư, cô đừng làm phiền tôi nữa. Tôi không thích cô, cho nên dù cô có làm gì đi nữa thì tôi cũng không thích đâu.】

Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn đó, tôi gần như đã chặn toàn bộ liên lạc của anh ta trong tư thế hoảng loạn chạy trối chếch.

Năm mươi hai lần, tôi thực sự không chịu nổi tổn thương thêm nữa rồi.

... ... ...

[2]

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi đã bị những cuộc điện thoại thúc giục liên hồi của chị quản lý làm cho thức giấc.

Mang tinh thần thất thần đi đến bên bồn rửa mặt, tôi tát nước lên mặt cho tỉnh táo rồi thở dài, tự cổ vũ bản thân một câu:

「 ​Haizz, chuyện gì đến cũng phải đến thôi! Cố lên Khương Kỳ Kỳ, mày làm được mà! 」

Vừa dứt lời, điện thoại lại reo vang.

Tôi mất kiên nhẫn bắt máy, giọng chị quản lý như nã pháo truyền đến:

「​Khương Kỳ Kỳ, nhìn xem mấy giờ rồi? Chị đang ở dưới lầu rồi nhé, cho em đúng hai phút để thu dọn rồi xuống đây gặp chị. 」

Chẳng đợi tôi kịp lên tiếng, người bên đầu dây kia đã cúp máy. Tôi thở dài một hơi, vơ vội lọ kem chống nắng rồi chạy biến xuống lầu.

Trên xe, chị quản lý không ngừng "tẩy não" tôi, dặn tôi phải tìm cách làm thân với Lâm Thanh Thanh cho tốt, mãi đến khi xác nhận là tôi đã hiểu rõ mọi chuyện thì chị ấy mới chịu "tắt đài."

Mười phút sau, tôi đã có mặt tại phòng trang điểm của chương trình.

​Vì mỗi người được bố trí một phòng riêng nên tôi không chạm mặt Lâm Tinh Trì, vừa ngồi xuống là bắt đầu trang điểm ngay.

Chị quản lý dặn dò thợ trang điểm rằng hôm nay hãy làm cho tôi trông thật nhã nhặn, thanh thoát một chút, không được lấn át hào quang của Lâm Thanh Thanh.

Quá trình trang điểm diễn ra rất chậm, chậm đến mức tôi ngủ quên mất lúc nào chẳng hay. Lúc tỉnh dậy, tôi thấy chân mình đã tê rần, chào chuyên viên trang điểm một tiếng xong, tôi liền lén lút chuồn ra ngoài.

Ra khỏi phòng, tôi ngồi xổm ở hành lang rồi nhét miếng bánh mì vào miệng, vì quá đói nên khi ăn có hơi vội.

Quả nhiên là dục tốc bất đạt, tôi bị nghẹn đến mức trợn tròn mắt. Ngay lúc định đứng dậy đi tìm nước uống, một bóng người cao ráo đã đưa chai nước đến trước mặt tôi.

Chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, tôi đón lấy chai nước rồi uống liền mấy ngụm. Đến khi định thần lại để cảm ơn, lúc này tôi mới nhìn thấy Lâm Tinh Trì đang tựa người vào tường, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.

「 ​Kỳ Kỳ, uống từ từ thôi. 」

Thấy tôi nhìn mình, nụ cười của người nọ càng đậm hơn.

Ngay lập tức, mặt tôi đỏ bừng lên tận mang tai, nhất thời quên cả việc cảm ơn, trong đầu chỉ muốn vắt chân lên cổ mà chạy.

「 ​Tinh Trì, em tìm anh nửa ngày rồi, sao anh lại ở đây thế? 」

Một giọng nữ nũng nịu vang lên. Tôi nghe tiếng liền nhìn sang, người phụ nữ này trông quen mắt cực kỳ.

Đối phương thấy tôi thì lịch sự gật đầu, tôi cũng gật đầu đáp lễ. Sau đó, tay cô ấy rất tự nhiên mà khoác lên cánh tay của Lâm Tinh Trì.

Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ lại.

Trách không được anh ta lại từ chối mình, hóa ra bạn gái của người ta xinh đẹp đến nhường này.

Tôi đặt chai nước xuống đất, cố nén cơn xúc động muốn khóc,「 Cảm ơn chai nước của anh, tôi về trước đây. 」

Nói xong, tôi mở cánh cửa ngay sau lưng mình, chạy trối chếch.

Lâm Tinh Trì dường như còn muốn nói gì đó, cánh tay vừa đưa ra đã khựng lại giữa không trung.

... ... ...

[3]

Tôi chạy xộc vào phòng trang điểm, chị quản lý bị tiếng đóng cửa làm cho thức giấc. Thấy tôi, chị ấy thở dài một tiếng:「 Sao lúc nào cũng hấp tấp thế hả? 」

Tôi thè lưỡi tinh nghịch rồi bắt đầu làm tóc.

Người làm tóc thao tác rất nhanh, đơn giản là búi cho tôi hai củ tỏi hai bên.

Chị quản lý cũng đứng dậy, lấy từ trong tủ quần áo ra một bộ lễ phục màu sâm panh.

Tôi nhìn chị Hạ bằng ánh mắt đầy thắc mắc rồi lên tiếng:「 Em phải lên sân khấu mở màn sao? Sao lại phải mặc lễ phục thế này? 」

Thông thường mà nói, những ngôi sao nữ có vị thế như tôi không cần phải tham gia tiết mục mở màn, chỉ cần thay đồng phục của đội mình rồi lên sân khấu để tăng sự hiện diện là được.

Hơn nữa chị quản lý cũng chẳng thông báo gì, sao tự nhiên bây giờ lại lấy ra một bộ lễ phục.

Chị Hạ ngáp một cái, quay đầu lại nhìn tôi.

「​ Vừa mới thông báo tạm thời thôi, không sao đâu, chỉ là ngồi xích đu rồi hát một bài, em cứ hát nhép là được. 」

Tôi ngẩn người ra,「 Xích đu trong nhà sao? Đó chẳng phải là tiết mục của Lâm Thanh Thanh à? 」

Chị Hạ xua tay,「 Đúng thế, phía đạo diễn nói cái xích đu lần này không có dây cáp bảo hộ, Thanh Thanh không chịu lên nên chỉ có thể để em thay thế thôi. 」

Tôi cau mày, nhưng tôi cũng sợ độ cao mà. Đừng nói là không có dây cáp, cho dù có thì tôi cũng chẳng dám lên đâu.

Nhớ lại năm ngoái có một nghệ sĩ ngồi xích đu trong buổi biểu diễn ca nhạc, dù có đeo dây cáp bảo hộ mà vẫn suýt chút nữa là ngã gãy xương, huống chi là không có dây. Nhỡ đâu ngã xuống thì chẳng phải sẽ tàn phế sao?

「​ Chị Hạ, em không đi có được không, chị cũng biết là em sợ độ cao mà… 」

Chị Hạ mất kiên nhẫn "chậc" một tiếng,「 Tăng thêm đất diễn cho em mà em cũng không chịu à? Khương Kỳ Kỳ, có phải trước đây chị quá nuông chiều em rồi không? Hôm qua chị đã bảo với em là chương trình hôm nay quan trọng thế nào rồi, em rốt cuộc là bị làm sao vậy? Không lọt tai lời chị nói à? 」

Tôi bị chị Hạ làm cho giật mình, không khỏi tự nghi ngờ có phải bản thân mình thật sự quá kiều kỳ hay không.

Bèn cúi đầu, không nói gì thêm.

Có lẽ chị Hạ cũng nhận ra giọng điệu của mình hơi gay gắt, chị ấy dịu giọng lại rồi nói tiếp:「 Thôi được rồi, chị sẽ bảo phía hậu trường không kéo xích đu lên quá cao là được. Chuyên viên tạo mẫu ơi, làm lại tóc cho cô ấy đi. 」

Tôi gật đầu, ngoan ngoãn để người ta tháo tóc ra.

Vì tiết mục mở màn cần phải tổng duyệt nên sau khi thay đồ xong là tôi đi qua đó ngay.

Lúc tôi tới nơi, hiện trường đã có rải rác vài nghệ sĩ và nhân viên công tác.

Bởi vì tiết mục xích đu trên không cần chuẩn bị nhiều thứ nên được xếp lên đầu tiên. Đạo diễn nhìn thấy tôi thì vội vàng gọi lớn:「 Cái cô gì đó, Khương Kỳ Kỳ đúng không, mau lên, mau lại đây duyệt qua một lần đi. 」

Tôi gật đầu, lầm lũi đi vào giữa sân khấu.

Nhìn chiếc xích đu đang không ngừng đung đưa theo gió, tôi thấp thỏm ngồi lên trên.

... ... ...