Chương 6 - Chung Ly Linh Tố

Chung Ly Linh Tố

Lần đầu tiên ta mới biết, lý do đôi chân Cố Yến An bị tàn phế lại liên quan đến người trong lòng hắn.

"Khi nằm trên giường bệnh, ta đã ra lệnh cho ám vệ dừng tìm kiếm."

"Tìm được người ấy rồi thì làm gì chứ? Ta không thể liên lụy người ấy."

Ta nghiêm túc nhìn Cố Yến An.

"Ngươi có từng nghĩ, nếu chân ngươi vĩnh viễn không thể bình phục, mà Bắc Mạc lại quay trở lại xâm lược, Đại Sở sẽ rơi vào cảnh ngộ gì không?"

Đại Sở trọng văn khinh võ nhiều năm, ngoài cha con Cố gia ra, có binh sĩ thiện chiến nhưng lại chẳng có người cầm quân.

Đúng là ngàn vàng dễ được, lương tướng khó tìm.

"Cho dù là tương lai, nếu người Bắc Mạc thực sự bắt giữ người ấy, ngươi có thể vì người ấy mà làm lung lay quân tâm không?"

"Phía sau ngươi, là hàng vạn bách tính tay không tấc sắt."

"Ta... ta sẽ suy nghĩ lại..."

Ta lại uống thêm một ngụm rượu.

"Cố Yến An, người ấy có biết ngươi thích người ấy không?"

Lần này, Cố Yến An cúi đầu.

"Người ấy không biết."

"Có lẽ người ấy còn chẳng nhớ đến ta nữa rồi."

Ta không nhịn được mà bật cười, hóa ra hắn lại đang tương tư đơn phương.

"Ta dẫn theo ba ngàn kỵ binh, đuổi giếc Tả Hiền Vương, sau khi bắt được hắn, ngựa chạy suốt trăm dặm."

"Cuối cùng, ta và Chiếu Bạch đều ngã xuống bãi cỏ."

"Bầy sói ngửi thấy mùi m.á.u, liền bao vây lấy."

"Là người ấy đã cứu chúng ta."

"Người ấy đem thức ăn và nước của mình cho ta và Chiếu Bạch dùng."

"Ta chỉ kịp mơ hồ nhìn thấy gương mặt người ấy rồi liền hôn mê bất tỉnh."

"Ta chỉ đơn phương tương tư mà thôi."

"Là ngưỡng mộ, cũng là cảm kích, đó là lần đầu tiên ta cảm thấy mình không thể thành thân cùng nàng được nữa."

"Thật xin lỗi."

Cố Yến An thẳng thắn nói.

Ta xoay xoay chén rượu trong tay, vòng này sang vòng khác.

Hình như hắn đang nói về ta nhỉ?

Ba năm trước ta lén xuống núi, muốn đến biên quan nhìn thử vị hôn phu được người đời ca tụng là anh tuấn thần vũ kia.

Vì đuổi theo một con lợn rừng mà lạc mất phương hướng.

Tình cờ gặp hai người cùng một con ngựa đang nằm trên bãi cỏ.

Hắn nhớ nhầm rồi, ta đâu có mang nhiều nước như thế, là ta giếc sói rồi cho hắn cùng con ngựa kia uống m.á.u sói mà thôi.

Hóa ra ở kiếp trước, Cố Chiếu Bạch đã nhận ra ta rồi.

Ta v**t v* tấm khăn che mặt.

Hắn thích ta là chuyện của hắn, ta nhất quyết không nói cho hắn biết người đó là ai.

11.

Sáng ngày rời đi, Cố Yến An đích thân tiễn ta đến tận cổng phủ.

"Câu hỏi hôm qua nàng hỏi ta, ta đã có câu trả lời."

"Người ấy trong lòng ta, vừa rất nặng, lại cũng rất nhẹ."

"Đối với ta mà nói, người ấy nặng hơn cả tính mạng này."

"Còn so với thiên hạ vạn dân, người ấy nhẹ tựa hồng mao."

"Là do trước đây ta đã trúng mê chướng."

"Ồ."

Ta vỗ vỗ vai hắn.

"Chúc ngươi sớm ngày đạt được ước nguyện, Cố tướng quân."

Ta nhảy lên lưng ngựa, vung roi rời thành.

Không hề quay đầu lại.

Ta không nghi ngờ câu trả lời của hắn.

Cố Yến An kiếp trước, chếc rất thảm.

Sau khi Cố lão Vương gia qua đời, Cố Yến An sai Cố Vi khiêng mình ra tiền tuyến.

Cũng chính hắn, trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại, đã chặn đứng quân Mạc Bắc tại Phàn Thành.

Ngày thành phá, Cố Yến An bị bắt, người Mạc Bắc vì ép hắn đầu hàng mà ngay trước mặt hắn giếc sạch cả tộc họ Cố.

Cuối cùng, bọn chúng còn lột da rút gân hắn, treo xác lên tường thành Phàn Thành suốt ba mươi ngày để uy h.i.ế.p dư dân Đại Sở.

Khi ta đi ngang qua Phàn Thành, hộp sọ của hắn vẫn còn treo trên cổng thành.

Vì sao lại cứu hắn?

Hôm đó trong thư phòng, Trấn Bắc Vương đã hỏi ta như vậy.

"Cố Yến An người này, tiểu tiết có thiếu sót, nhưng đại đức không hề lầm lỗi."

Ta đáp lại.

Điều ta chưa nói là, trứng dưới tổ đổ nát liệu còn có quả nào vẹn nguyên.

Khung cảnh m.á.u nhuộm sơn hà bi tráng ở kiếp trước, ta không muốn nhìn thấy lần nữa.
12.

Hai năm sau, Mạc Bắc quả nhiên giống như kiếp trước, triệu quân đánh xuống phía Nam.

Chỉ là vừa tới sông Yên Chi, đã bị Cố Yến An đánh cho chùn bước không tiến được thêm bước nào.

Nam Hoa Quận chúa ngay khi chiến hỏa vừa nhóm lên đã không ngừng vận chuyển dược liệu, lương thực và quần áo đến biên quan.

Nàng ấy đã trở thành nữ thương nhân giàu có nhất Đại Sở.

Ta đốt đi bức thư vừa được truyền tới.

Xem ra, tấm hành quân đồ ta để lại trong thư phòng Cố Yến An, hắn đã nhìn thấy rồi.
Ta ngồi xổm trong doanh trại lương thảo của Nam Hoa, hào hứng xé đùi gà.

Rèm vừa vén lên, một gã "than đen" bước vào.

"Ngươi......"

"Ngươi......"

Ta không ngờ Cố Yến An lại tự mình đến tiếp nhận lương thảo.

Hắn thật rảnh rỗi quá mức mà.

Cố Yến An mặc kệ vẻ mặt sững sờ của ta, tiến lên đoạt lấy đùi gà, cắn mạnh một miếng.

Lộ ra hàm răng trắng như tuyết.

Hắn thở dài nói.

"Chỉ thèm món này."

Kiểm kê xong lương thảo, chiến trống thúc giục vang dội, quân Mạc Bắc đã tập kết xong xuôi, chuẩn bị cho trận quyết chiến cuối cùng.

Ai cũng rõ, đây là một trận chiến sống còn, đôi bên đều dốc toàn lực.

Nam nhân mặc khôi giáp vào, cầm lấy ngân thương, xoay người đi ra ngoài doanh trướng, đi được hai bước lại quay trở về, ôm chặt lấy ta một cái.

Hắn thì thầm điều gì đó bên tai ta, ta hung hăng đá tới, hắn chẳng thèm né tránh.

"Đi đây."

Khôi giáp trên người hắn sáng rực, ta như thấy được hình ảnh hắn cầm thương nhuốm m.á.u nơi tiền tuyến.

"Cố Yến An."

Ta gọi hắn lại.

"Trường Lưu Sơn, đang thiếu một dược đồng."

Sống lưng Cố Yến An cứng lại, không hề quay đầu.

Chỉ trịnh trọng đáp.

"Ta sẽ sống sót, Chung Ly Linh Tố, ta sẽ làm dược đồng của nàng."

Cố Yến An nói xong, phi thân lên ngựa, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

"Hắn vừa nói gì thế?"

Nam Hoa ghé sát lại gần.

Ta hừ lạnh.

Nếu không phải tại Nam Hoa cứ đòi ta đan vòng tay sài hồ, làm sao hắn có thể nhận ra ta.

Cái vòng tay sài hồ mà hắn luôn đeo bên người ngay cả khi nằm liệt trên giường, là khi ta cho hắn uống m.á.u sói xong, sợ bầy sói lại kéo đến, lúc hắn tỉnh lại, vì nhàm chán nên ta mới tiện tay đan cho.

Trên thảo nguyên Mạc Bắc, đâu đâu cũng là hoa sài hồ vàng nhỏ xíu.

Hắn ghé sát tai ta, nói rằng: "Nàng lừa ta khổ sở quá."

Mấy năm qua, ta nhìn hắn như con ruồi không đầu tìm kiếm người thương, mà đến cả nhìn hắn một cái ta cũng chẳng thèm.

Tên mù đó, ai mà rảnh để ý.

Về sau Nam Hoa lỡ lời tiết lộ.

Hắn viết thư gửi đến Trường Lưu, buộc tội ta, bức thư ấy đầy vết nước mắt, nhìn mà không nỡ nhìn.

Ai mà ngờ được, vị Đại tướng quân ngang dọc sa trường kia, sau lưng lại là một kẻ mít ướt.

Hắn trách móc ta.

"Nàng rõ ràng biết ta thích là nàng mà."

"Phải, ta biết, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ta."

Ta hồi thư lại.

Ở một khía cạnh nào đó, Cố Yến An đúng là kẻ si tình, trong lòng hắn, chỉ có một người.

Kiếp trước kiếp này, hắn đều chỉ tìm một người.

Kiếp trước ta không biết đó là mình, chỉ đến tận cuối cùng, khi thân tín của Cố Yến An tìm gặp và giao cho ta di vật duy nhất của hắn, nhìn chuỗi vòng tay sài hồ mỏng manh như sắp vỡ vụn, ta đã lặng đi rất lâu không nói được lời nào.

Ngoài cổng thành tiếng giếc c.h.óc vang trời, ta thu xếp hòm thuốc, len lỏi giữa đám người bị thương.

Lần này, con dân Đại Sở sẽ không còn phải chịu cảnh bị vó ngựa giày xéo, tan cửa nát nhà nữa.

Cố Yến An, hắn nhất định sẽ thắng.

13.

Cố Yến An sau khi bắt sống Mạc Bắc Vương mới lên Trường Lưu Sơn.

Khi ấy xuân sắc dạt dào, vị Thánh thượng nơi kinh thành kia cũng đã thở phào nhẹ nhõm khi hắn giao nộp binh phù.

Lúc hắn nhảy lên lưng Cố Chiếu Bạch, cha hắn – lão Trấn Bắc Vương trợn mắt giận dữ.

"Đi tay không đó hả? Ngươi còn cần mặt mũi nữa không?"

Cố Yến An nhìn những xe chở đầy châu báu, vàng bạc, cổ vật sau lưng lão Vương gia, dõng dạc nói.

"Đa tạ, đi theo đi."

Tại cổng Trường Lưu Sơn, Chung Ly Linh Tố trong bộ y phục thanh tao, mái tóc vấn lỏng, tiến tới nhận lấy dây cương của Cố Chiếu Bạch.

Nàng đi vòng quanh hắn một vòng.

Bất mãn nói.

"Hắn đến tay không đó hả? Không biết lễ nghĩa chút nào!"

Hắn không kìm được mà toát mồ hôi lạnh, trong lòng vô cùng biết ơn cha mình.

Xem ra cha hắn đã sớm nhìn thấu con hồ ly nhỏ tham tiền này rồi.

Hắn vừa định nói gì đó thì bị tiếng reo lên đầy ngạc nhiên của Chung Ly ngắt lời.

Đôi mắt nàng sáng rực lên, nhìn chằm chằm vào mấy xe chở hàng phía sau rồi lao tới.

Ôm chặt lấy viên dạ minh châu to bằng miệng bát.

"Cũng coi như chàng biết điều."

Cố Yến An thả lỏng người.

Hắn nghĩ, cuối cùng hắn cũng có thể ở lại bên cạnh nàng.

Từ nay về sau đêm dài trăng sáng, lòng hắn đã tìm được chốn quay về, thế là viên mãn.

 

HẾT