Chương 5 - Chung Ly Linh Tố

Chung Ly Linh Tố

8.

Một tháng sau khi Cố Yến An bị trói đến, vào một đêm gió cao trăng thấp.

Ta lệnh cho Cố Vi bế người đặt lên giường đá.

Sau đó dùng xích sắt huyền thiết khóa chặt tứ chi hắn vào bốn cột trụ.

Đổ bát thuốc cuối cùng.

Nửa canh giờ sau, ta dùng sức véo thật mạnh vào đôi chân vốn không còn cảm giác của hắn.

Cố Yến An thét lên như lợn bị chọc tiết.

Tốt lắm, có cảm giác là được rồi.

Ta lấy từ trong hòm thuốc ra một con dao.

Thổi lông lập tức đứt, chém sắt như bùn.

Bảo vật tổ tiên truyền lại đấy.

Cố Yến An vốn dĩ không sợ trời không sợ đất, nhưng vẻ hớn hở vừa hiện trên mặt hắn đã bị ta dập tắt.

"Ngươi, ngươi định làm gì?"

Ta cười gằn thành tiếng.

"Cố Yến An, ngươi quên mất những lời ta nói lúc mới vào Trấn Bắc Vương phủ rồi sao?"

Ta đã nói rồi, ta muốn đánh gãy chân hắn.

Hiển nhiên hắn cũng nhớ ra, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Có cần ta bịt miệng ngươi lại không?"

Cố Yến An th* d*c, ánh mắt liếc nhìn miếng giẻ lau hôi hám.

"Không cần."

"Vậy thì tốt, ta không có thuốc mê đâu."

"Chẳng qua ngươi chỉ muốn nhân cơ hội trả thù mà thôi."

"Nói đúng lắm, Cố Yến An."

Ta phun một ngụm rượu vàng lên lưỡi dao.

"Ta chính là muốn nhân cơ hội này trả thù ngươi."

"Ngươi và ta đính ước mười tám năm, ngươi bội ước, lại tự ý tư tình với kẻ khác, đó là thất tín."

Ta vung dao, nhắm thẳng chân trái hắn mà chém xuống.

Cố Yến An thét lên liên hồi, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa.

"Đau sao?"

"Đau là đúng rồi."

Tay ta không ngừng nghỉ, nắn xương, bôi thuốc, một mạch hoàn thành.

Chỉ chốc lát sau, ta lại chém xuống chân phải hắn.

"Tư tình với người khác nhưng không kịp thời từ hôn, muốn kéo dài đến khi phụ thân ngươi gật đầu, chưa từng nghĩ đến việc ta sắp chạm ngưỡng hai mươi, đó là bất nhân."

Cố Yến An đã không còn sức kêu la, toàn thân hắn đẫm mồ hôi, hơi thở thoi thóp, trông chẳng khác nào người sắp lìa đời.

Cố Vi hoảng sợ đưa tay kiểm tra hơi thở của hắn.

"Chếc rồi sao?"

"Chưa chếc được đâu."

Ta không ngẩng đầu, dứt khoát gọt bỏ phần xương hoại tử, băng bó cố định thật nhanh, rồi thắt nút dây băng thành một chiếc nơ cánh bướm.

Xong xuôi mọi việc, ta lau mồ hôi trên trán.

Thở hắt ra một hơi.

Liếc nhìn Cố Yến An đang thoi thóp.

"Ngất đi rồi."

Cố Vi nhỏ giọng nói.

Ta tháo đôi găng tay da cá xuống.

"Trông chừng hắn, sáng mai nhớ ép hắn uống hết chỗ thuốc trong bếp."

"Chung Ly tiểu thư."

Ta đi tới cửa, tay đặt lên chốt cửa, vừa định đẩy ra ngoài.

Cố Vi gọi giật ta lại.

"Thật sự không thể dùng thuốc mê sao?"

"Hừ hừ."

Ta hừ cười một tiếng.

"Đương nhiên."

Ta không thèm để ý đến ánh mắt đầy nghi hoặc của Cố Vi phía sau.
9.

Ba tháng sau, Cố Yến An đẩy xe lăn cọc cạch đến trường đua ngựa.

Ta vừa cưỡi Cố Chiếu Bạch chạy được hai vòng, đang đứng chải lông cho nó.

Cố Yến An ngắm nhìn hồi lâu, mới lên tiếng.

"Nàng dường như rất thích nó."

"Chiếu Bạch ngay cả ta mà còn cho ăn sắc mặt, đối với nàng lại khác hẳn."

Từ khi hắn có sức ngồi dậy, ngày nào hắn cũng theo ta đến trường đua, nhìn ta và Cố Chiếu Bạch gần gũi.

Ban đầu hắn lộ vẻ khó chịu, như thể bảo bối của mình bị kẻ khác cướp mất.

"Chung Ly Linh Tố, nàng đừng có nhắm đến bảo bối của ta."

Ta khiêu khích nhìn lướt qua đôi chân hắn.

"Vậy ngươi cứ đến mà cướp lại đi."

Hắn nghiến răng kèn kẹt, không nói nên lời.

Ta nhảy lên lưng ngựa, ngay trước mặt hắn, chạy liền năm vòng.

Tối đó, Cố Yến An tức giận đến mức chén sạch ba con gà một con vịt của ta.

Ta đòi hắn năm ngàn lượng vàng.

Ta nhìn bộ lông bóng mượt của Cố Chiếu Bạch, mỉm cười hôn nhẹ lên mắt nó.

"Nó là ân nhân của ta."

Kiếp trước, khi ta bị quân Mạc Bắc vây h.ã.m ở Đinh gia thôn, chính Cố Chiếu Bạch đã cứu ta.

Khi đó Cố Yến An đã chếc, Cố Chiếu Bạch bị người Mạc Bắc bắt nhốt.

Nó nhớ chủ, không ăn không uống, nhưng khi ta bị vây khốn, nó đã lao tới.

Nó nằm xuống bên cạnh ta, ta trèo lên lưng nó.

Nó cõng ta chạy thật lâu, thật lâu, cho đến khi không còn sức lực, gục ngã xuống đất. Khi mũi tên của quân Mạc Bắc bắn tới, nó đã gượng dậy dùng chút hơi tàn để đỡ tên cho ta.

Cuối cùng, ta chếc ngay cạnh nó.

"Nó từng cứu nàng khi nào cơ chứ?"

Cố Yến An không tin.

Ta chăm chú nhìn nam nhân trước mặt, cùng với số bước chân hắn đi được mỗi ngày càng nhiều, ánh sáng trong mắt hắn cũng dần rạng rỡ hơn.

Chẳng bao lâu nữa, hắn lại sẽ như vị tiểu tướng quân đạp hết hoa Trường An ba năm trước, quay lại quân doanh.

Ta buông dây cương của Cố Chiếu Bạch ra.

"Cố Yến An, ta nên đi rồi."

"Đi, đi đâu cơ?"

Gương mặt hắn thoáng chút ngẩn ngơ.

"Ngươi đã bình phục, ta phải về Trường Lưu đây."

"Ồ."

Cố Yến An thấp giọng đáp.

Từ ngày đó, hắn thường hay đắm chìm trong trầm tư.

10.

Đêm trước ngày ta rời khỏi Trấn Bắc Vương phủ.

Cố Yến An xách theo một bầu rượu, tìm đến bên bờ suối nước nóng.

Hắn ngồi bệt xuống đất.

Ta vội ngồi bật dậy.

"Xuân Hoa Nhương."

Loại rượu ta thích nhất, uống vào dư vị ngọt ngào nơi cổ họng.

Hậu vị thật mạnh.

Cố Yến An rót đầy một chén, đẩy tới trước mặt ta.

Ta uống một hơi cạn sạch.

Đêm trăng sáng tỏ, Cố Yến An ngẩng đầu nhìn tinh tú trên cao.

"Ta hình như, vẫn chưa nghiêm túc tạ lỗi với nàng?"

"Thật xin lỗi."

Yết hầu hắn chuyển động vài lần, lúc này mới lên tiếng đầy vẻ chát chúa.

"Khi đó còn trẻ, trong mắt chỉ toàn là bóng hình của người ấy, nói thật, ta từng có chút oán hận nàng."

"Luôn cảm thấy nếu không phải vì nàng, ta đã chẳng bỏ lỡ người ấy."

"Ta tìm người ấy rất lâu, cho đến khi có kẻ nói người ấy bị lũ cướp bắt đi, lần đầu tiên ta mất hết bình tĩnh."

"Phải trả giá bằng đôi chân này, ta cũng không hề hối hận."