Chương 4 - Chung Ly Linh Tố

Chung Ly Linh Tố

6.

Ta học theo nàng, ôm lấy hai đầu gối, nhìn bầy cá con tung tăng bơi lội dưới ao.

"Nam Hoa, trao người con cá, chẳng bằng dạy người cách đánh bắt."

"Ngươi có biết kẻ nhận được kim châu của ngươi sau này ra sao không?"

Tiểu quận chúa lắc đầu.

"Ngươi không đành lòng nhìn cô gái xông vào trước xe mình chịu khổ, liền ban cho nàng ta dạ minh châu."

"Cha nàng ta lại cướp mất minh châu, vứt bỏ nàng ta cùng mẫu thân nàng, xoay người cưới một nữ tử chốn thanh lâu."

"Chẳng bao lâu sau, ả nữ tử thanh lâu kia đã cuỗm hết sạch tiền bạc, tư bôn cùng tên tú tài mà ả yêu mến."

"Sau đó thì sao."

Ta nhìn Nam Hoa, "Ngươi còn nhớ cô thiếu nữ đôi chân lở loét đã ngã trước kiệu của ngươi không?"

"Tên đàn ông bị lừa đó trở về nhà, đánh gãy chân nàng ta, ép nàng ta lần thứ hai lao vào trước kiệu của ngươi."

Người kinh thành ai cũng biết, tiểu quận chúa nhà Nam Hoa Quận vương, là người có tấm lòng Bồ Tát.

Thế nhưng nàng quá nhỏ, vẫn chưa nhìn thấu được lòng người.

"Còn nữa, kẻ ăn mày dưới cầu đã nhận được kim châu của ngươi, bỗng dưng nhận được món tiền lớn, sau khi đổi ra tiền, hắn ta tha hồ hoang phí, nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ, cuối cùng chếc thảm dưới đao của kẻ đòi nợ."

Tiểu quận chúa ngơ ngác nhìn ta, nàng chưa bao giờ biết được những kẻ mà mình giúp đỡ sau đó sẽ ra sao.

"Ta làm sai rồi sao?"

Nàng hoang mang hỏi.

"Không, Nam Hoa, dù là vậy, điều ta muốn nói với ngươi vẫn là, ngươi không hề sai."

"Sai chính là lòng người, mà ngươi thì không thể khống chế được lòng người."

Nam Hoa không hề sai, nàng chỉ là một thiếu nữ mười bảy tuổi, chưa nhìn thấu được sự đổi thay của lòng người mà thôi.

Kiếp trước, dù có những kẻ chủ động vờ vịt lừa gạt Nam Hoa để chiếm đoạt những hạt châu vàng của nàng.

Nhưng cũng có những kẻ nhờ sự giúp đỡ của nàng, về sau đã không ngại xả thân để giành lại thi hài nàng, đưa về cố thổ an táng.

Gieo nhân nào, gặt quả nấy.

Ả kỹ nữ kiếp trước từng được nàng giúp đỡ, về sau bị gã tú tài vứt bỏ, mà gã tú tài đó, khi quân Mạc Bắc tiến vào thành, đã bị đem ra làm bia đỡ đạn cho chiến xa.

Xương cốt hóa thành bùn.

"Cày cấy thế nào, sẽ thu hoạch được thế đó, cũng giống như ta vậy."

"Ta chỉ cho Cố Chiếu Bạch ăn, thì không thể trông mong một con ngựa ốm yếu trở thành thiên lý mã được."

"Hãy xem xem họ thực sự cần điều gì."

Ta vỗ vỗ vai nàng.

"Hãy suy nghĩ cho kỹ đi."

Ngày đó, Nam Hoa rời đi trong thất thần, lần đầu tiên nàng quên mất việc phải xách vạt váy quý giá của mình lên.

Về sau, nàng thường ngồi xe ngựa, dạo quanh thành Thượng Kinh hết vòng này đến vòng khác.

Sau đó nữa, nàng mở học đường và tiệm gạo.

Người thu nhận đều là những học trò nhà nghèo.

7.

Dược liệu bên suối nước nóng đã cao tới một thước.

Đàn gà vịt lông lá xồm xoàm cũng đã lớn khôn.

Nhìn mấy con gà béo mầm chẳng thể bay nổi, ta nhanh tay cắt tiết, bắc nồi, đun dầu, hấp luộc chiên rán, làm một bữa ra trò.

"Đúng là thời điểm tốt mà."

Ta thỏa mãn xoa bụng, nhìn Lai Tài và Cố Vi đang ăn đến miệng đầy dầu mỡ.

Cười không có ý tốt.
Khi Cố Yến An bị lôi vào, ta đang điều chế một bát nước thuốc thần tiên đen ngòm.

Tuyết liên vùng Tắc Bắc, quỳnh hoa Giang Nam, trân châu Đông Hải, mai rùa hồ Thái Dịch.

Đều là thứ tốt cả.

Cố Yến An ú ớ, hai tay bị trói ra sau lưng, bị người ta thô bạo ném lên giường đá.

Ta phất phất tay, Cố Thường thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ rút lui.

Ta thử động chạm vào đám dây thừng trên người hắn.

Không thể không nghi ngờ Cố Thường đang mượn việc công báo thù riêng.

Nửa năm nay, Cố Thường chẳng ít lần chịu trận từ cả ta lẫn Cố Yến An.

Cố Yến An bị ta kích động đến mức ba ngày tuyệt thực, năm ngày đoạn thủy, trông gầy như cây sậy.

Cũng tốt, chỗ phù thũng đã tiêu tan.

Nhưng tinh thần vẫn ổn, không giống như cái dáng vẻ sống không bằng chếc lúc ta mới vào Vương phủ.

Ta rút miếng giẻ bịt miệng hắn ra.

Cố Yến An vừa mở miệng đã đầy vẻ giận dữ.

"Chung Ly Linh Tố, tiểu gia đã bảo là không chữa."

Ta chẳng thèm để ý, cứ thế mà ra tay sờ nắn khắp nơi.

"Ngươi, ngươi sờ cái gì đấy?"

Cố Yến An đỏ mặt như đít khỉ.

Ta vỗ vỗ vào mấy cái xương sườn của hắn, hừ lạnh một tiếng.

Nghĩ gì thế không biết, còn chẳng bằng mấy con gà luộc.

"Đợi tiểu gia khỏi, cơ bụng của tiểu gia..."

Ta nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, hắn đỏ bừng mặt quay đi.

Giọng điệu không chút chịu thua.

"Nhìn cái gì mà nhìn."

"Nhìn con vịt chếc mà miệng vẫn cứng."

Ngoài miệng nói không chữa, nhưng trong lòng chẳng phải vẫn đang ôm chút kỳ vọng sao.

Nếu không, chỉ một mình Cố Thường thì sao có thể trói được hắn.

Ta bẻ đầu hắn quay lại, nâng bát thuốc lên, chẳng đợi Cố Yến An vùng vẫy, liền bóp mũi rót thẳng vào.

Cố Yến An sặc vài cái, nước thuốc đen ngòm vương vãi trên giường đá.

"Ngươi..."

"Ngươi cái gì mà ngươi, còn muốn bị bịt miệng nữa không?"

Tầm mắt ta rơi vào dải băng vừa nhét trong miệng hắn.

Hắn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Nửa tháng sau đó, Cố Yến An ăn gà của ta, ăn vịt của ta, ăn thỏ và cả cá trong hồ của ta.

Ta nhìn sang Lai Tài.

"Ghi nhớ cho kỹ, một ngàn lượng vàng một con gà, đợi thế tử nhà ngươi bò dậy được thì thanh toán."

"Chung Ly, sao ngươi không đi cướp luôn đi."

Ta cất sổ sách, nhìn Cố Yến An đang bốc hỏa.

"Ai nói ta không đi cướp?"

"Chẳng phải ta đang cướp đây sao?"

...

Cố Yến An không còn ra dáng quý công tử nữa, bụng phệ ra trông như con ếch.