Chương 3 - Chung Ly Linh Tố

Chung Ly Linh Tố

4.

Cố Yến An không chịu uống thuốc, ta cũng mặc kệ.

Hắn lại cho người nhắn lời.

"Muốn trang viên thì cứ nói thẳng, chẳng cần phải vòng vo quanh co đóng giả thần y."

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tiểu tư Cố Thường, ta hôn nhẹ vào mắt Cố Chiếu Bạch, nó ôn thuận dụi đầu vào ta.

Con ngựa này của Cố Yến An tính tình cực kỳ hung hãn, kể từ khi chủ nhân tàn phế, không một ai có thể lại gần.

"Nghe nói, Nam Hoa Quận chúa dạo này hay lui tới làm phiền?"

Nam Hoa Quận chúa đã để ý Cố Yến An từ ba năm trước.

Trong yến tiệc cung đình, nàng ta dám công khai thổ lộ, lại còn quỳ xuống cầu xin Thánh thượng ban hôn.

Đến cả thể diện hoàng gia cũng không màng tới nữa.

Sau khi Cố Yến An bị tàn phế, nghe tin cả đời không thể đứng dậy, các tiểu thư danh giá ở kinh thành đều tìm cách thoái thác, xa lánh.

Chỉ riêng nàng ta, ngày nào cũng không sót, chạy đôn chạy đáo tới Trấn Bắc Vương phủ.

Tựa như một tiểu đ.i.ê.n cuồng vậy.

Ba năm trước, lúc ta từ hôn rời khỏi Vương phủ, vừa vặn đụng độ tiểu đ.i.ê.n cuồng kia đang đi tìm Cố Yến An.

Khi đó nàng ta ngồi trong chiếc kiệu xa hoa, rèm châu đông khẽ vén lên một góc.

Ánh mắt dừng lại trên vạt váy bị lũ c.h.ó hoang xé rách của ta, hơi khựng lại một chút.

Sau đó, nàng ta ra lệnh cho ma ma hầu cận chặn đường ta lại.

"Chung Ly Linh Tố, còn biết thân biết phận đấy."

Nói đoạn, nàng ta tháo chuỗi hạt đông châu trên cổ tay ném vào lòng ta.

"Cầm lấy mà thay bộ đồ sạch sẽ đi. Hôi chếc được."

Ta...

Nam Hoa Quận chúa cũng có sở thích giống Thạch Sùng, chỉ thích phô trương vàng bạc châu báu, để khẳng định gia thế giàu sang của một quý nữ hoàng gia.

Nàng ta là người ghét nhất cái cảnh ăn mặc rách rưới.

Nàng ta từng nói một câu như thế.

"Thế đạo thanh bình, mặc y phục bốc mùi như vậy, thật làm mất mặt bổn quận chúa."

Đương nhiên, cũng chẳng ít lần bị người ta ăn vạ.

Cố Yến An không có cách nào với ta, bị ta quấn lấy đến mức chỉ muốn chếc quách cho xong.

Lúc đôi chân chưa phế, nghe tin ta đến là hắn liền leo lên cây.

Sau khi tàn phế, hắn đành phải đối mặt với kẻ đ.i.ê.n yêu mình đến mức nhập ma là ta đây.

Ta lấy Nam Hoa ra để trêu chọc hắn, ngay ngày hôm đó, Cố Yến An lại tức giận đến mức bỏ cả bữa cơm.

5.

Ta chẳng thể ngờ tới, đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, ngày hôm sau, Nam Hoa Quận chúa đã đích thân tới trang viên, chỉ mặt điểm tên muốn gặp ta.

"Đang bận, không gặp."

Ta vác theo bó cỏ dại vừa cắt xong, đi cho Cố Chiếu Bạch và một con ngựa gầy nhỏ mới có được vài hôm trước ăn.

Lai Tài dù sao cũng không ngăn nổi Nam Hoa, nàng ta mặc một chiếc váy cực kỳ lộng lẫy, gấu váy đính đầy trân châu đông hải, hầm hầm bước xuống kiệu.

"Chung Ly Linh Tố, ngươi thật sự đến Trấn Bắc Vương phủ để lừa ăn lừa uống sao?"

Ta không thèm để tâm đến nàng ta, cứ tự nhiên cho ngựa ăn.

Con ngựa gầy nhỏ vừa mới khỏi bệnh, lông lá xơ xác, ta cũng chẳng để tâm lắm, chỉ ném cho nó một nắm cỏ dại nhỏ.

Xoay người lại mang một bó cỏ tươi ngon cho Cố Chiếu Bạch.

Cố Chiếu Bạch ăn một cách ngon lành.

Con ngựa gầy ăn xong ngấu nghiến, liền vươn đầu sang muốn cướp một miếng.

Ta cầm roi ngựa, chặn lại không cho nó ăn.

Nam Hoa không ngồi yên được nữa, nàng ta thoăn thoắt chạy lại, ôm lấy một bó cỏ lớn rồi ném thẳng trước mặt con ngựa gầy.

"Ăn đi."

Đoạn, nàng ta chống nạnh, khí thế hung hăng nhìn ta.

Xem chừng, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng cãi nhau với ta.

Ta đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, xoay người bước ra khỏi chuồng ngựa.

Nam Hoa không nhận được hồi đáp, không cam lòng bĩu môi, quật cường như một đứa trẻ, cứ lủi thủi theo sau ta.

Ta nhảy lên chiếc bè đang trôi trên hồ, chống sào đi, chẳng màng đến việc Nam Hoa cũng nhảy lên theo.

Chỉ quay đầu phân phó Cố Vi lấy một cái lồng, tách cặp uyên ương trên mặt hồ ra.

Lại bắt cặp vịt trời nhốt vào hai cái lồng riêng biệt.

Chẳng mấy chốc, lông vịt bay tung tóe khắp trời.

"Chung Ly Linh Tố, ngươi bị bệnh à, người ta đang bơi lội yên ổn, ngươi lại tách chúng ra làm gì?"

"Vịt và uyên ương lẽ nào lại để chung một chỗ được sao?"

Ta dừng tay chèo, nhìn thiếu nữ đang ôm đầu gối ngồi trên bè.

Nửa cười nửa không hỏi nàng ta.

"Thì ra ngươi cũng biết rõ đấy thôi."

"Sinh vật không phù hợp mà đặt cạnh nhau thì chỉ làm cho gà bay c.h.ó sủa mà thôi."

Thiếu nữ im lặng.

Nam Hoa cũng chỉ là một cô nương mười bảy tuổi, khi gặp Cố Yến An, nàng ta thậm chí còn chẳng hiểu thế nào là thích.

Chẳng qua mới là một tiểu cô nương mười bốn tuổi, cũng chẳng hiểu được rằng, lưỡng tình tương duyệt, quý ở cả hai bên đều nguyện ý.

Dẫu cho nàng ta thực sự yêu Cố Yến An, nhưng nếu Cố Yến An không yêu nàng, thì đó chẳng phải là lưỡng tình tương duyệt, mà chỉ là tương tư đơn phương của một mình nàng mà thôi.

Nàng ta cố sức chứng minh cho kẻ khác thấy mình không giống những nữ tử quý tộc hời hợt kia, nhưng thực chất lại tự giam cầm chính mình, tất cả cũng chỉ là chấp niệm.

"Thích hắn, sai rồi sao?"

Nàng lẩm bẩm hỏi.

"Thích một người, vốn dĩ không có lỗi."

Ta hỏi Nam Hoa.

"Ngươi thích Cố Yến An có vui giống như khi ngươi vung tiền ném trang sức không?"

Nàng trừng mắt nhìn ta.

"Cái gì mà ném, đó là ban thưởng."

"Đương nhiên là không giống nhau."

"Ta thích ném đồ đạc hơn."

Nam Hoa này, suy cho cùng, là kẻ có khả năng đồng cảm quá mức.

Nàng không đành lòng nhìn người khác chịu khổ, nhưng lại luôn thể hiện sự quan tâm theo cách kiêu ngạo nhất.

Chỉ cần nghĩ đến việc kiếp trước nàng chếc ra sao, ta liền không thể không bao dung với nàng.

Kiếp trước, Trấn Bắc lão Vương gia qua đời, đại quân Mạc Bắc vượt qua con sông Yên Chi hiểm trở, vung quân tiến về phía nam.

Thế nhưng khi tiến đánh Phàn Thành lại gặp phải sự chống trả chưa từng có.

Nhất thời cả hai quân nam bắc giằng co không phân thắng bại.

Trong triều có phe chủ hòa đề xuất nghị hòa, Mạc Bắc đưa ra điều kiện, đòi phải gả Công chúa.

Ai cũng biết, đây chẳng qua là kế hoãn binh của Mạc Bắc, thế nhưng dù vậy, Đại Sở cũng cần thời gian.

Một khi cả hai bên nghỉ ngơi chỉnh đốn xong, ngày tái chiến cũng chính là ngày Công chúa phải chếc.

Mấy vị Công chúa trong hoàng thành đều co rúm lại như chim sợ cành cong.

Nam Hoa đứng dậy, tự nguyện xin đi hòa thân.

Nửa năm sau, người Bắc Mạc chém đầu nàng.

Khi ta gặp lại nàng, đầu nàng bị treo cao trên cờ soái.

Một thiếu nữ vốn yêu cái đẹp, nay chỉ còn lại bộ xương trắng lạnh lẽo.

Nàng với quốc gia và gia đình, đều không có gì phải hổ thẹn.