Hai mươi sáu năm trước, trong lễ đại hôn ở điện Bình Cát, Ngũ hoàng tử đánh cược thua, phải cưới được cô con gái xấu xí nhà Thái thường khanh.
‘Xấu gái’ mồ côi mẹ từ nhỏ, bà nội và cha đều chê cô là điềm gở nên gửi nuôi trong đạo quan. Cô tu đạo từ nhỏ, trong đạo quan không ai biết tên thật, đều chỉ gọi là ‘Xấu Gái’. Khoảng chừng năm lên sáu, quan chủ đạo quán Huyền Cơ là Lâm Chân Tử tới phủ Thái thường làm pháp sự, thấy một cô bé nhỏ xíu đang nép người sau xe chở nước cơm để ăn chút cơm thừa canh cặn, ông đi tới hỏi thì mới biết đó là tiểu thư trong phủ, thấy không đành lòng nên lập tức nhận làm đồ đệ, nói dối vì muốn trừ vận xui trên người cô rồi mang theo nuôi dạy bên cạnh. Vì thế từ khi còn nhỏ cô đã phát lời thề trước tượng Lý Nhĩ (*hay còn được biết là Lão Tử, tác giả của Đạo Đức Kinh và là người khai sáng Đạo gia) rằng: Đến năm mười lăm tuổi nhập đạo, cắt đứt trần duyên.
Năm cô mười ba, có một tiểu thư xinh đẹp đến đạo quán cầu phúc cho cha, Lâm Chân Tử để cô chơi cùng vị tiểu thư kia, nếu tiểu thư có hỏi cái gì thì cứ trả lời thành thật. Vị tiểu thư xinh đẹp kia là một cô nương rất cổ quái, nghe xong chuyện đời cô liền ch** n**c mũi nhiều hơn nước mắt, lau hết mấy cái khăn tay mới sụt sịt rời đi. Mấy ngày sau, cha của cô đích thân tới đón cô về.
Nghe kể trước đó Đại tướng quân đã hạch tội cha cô, mắng nhiếc cha cô xối xả tới mức không còn mặt mũi ngay giữa triều, nói rằng ông ta không đáng làm cha, bất từ bất nghĩa. Khi ấy bệ hạ cũng nổi giận, khiến trách cha cô rằng: “Tuy cô nương xấu xí, nhưng nếu không phải do ngươi sinh ra, biết đâu rơi vào nhà người khác lại thành tiên nữ! Đường đường là Thái thường khanh mà lại làm chuyện vứt con bỏ cái, đúng là hồ đồ!”
Ngày hôm sau, cô mơ mơ màng màng được đưa về phủ Thái thường.
Tầm mười lăm tuổi, tiểu thư phủ Tướng quân trở thành Hoàng tử phi, nghe rằng vị tiểu thư xinh đẹp ấy đã được gả cho người trong mộng, trong lòng cô coi như cũng đã buông bỏ được một mối bận tâm, sau khi tới đạo quán xin đủ thứ bùa bình an, cô lặng lẽ đi treo lên tai của con sư tử đá trước phủ Tướng quân. Vừa quay người, cô bỗng thấy có một thư sinh mặc áo vải thô bán tranh chữ ở bên đường, đang nhìn mình. Thần thái người ấy dịu dàng ấm áp, như chiếc áo bông mà cô vẫn luôn khao khát khi còn bé.
Trong khoảnh khắc đó, cô v**t v* con sư tử đá, giật mình thảng thốt, thấy tim nó đang đập rất nhanh.
Ở trong phủ Thái thường, chưa từng có ai quan tâm cô, chỉ tới giờ cơm mới có người mang cơm đưa tới. Vì chút ấm áp kia mà mỗi ngày cô mang chút tiền ít ỏi dành dụm được lúc người lớn thưởng cho khi đi làm pháp sự với sư phụ hồi trước để mua tranh chữ của thư sinh kia. Một đồng mua được một bức.
Có nha hoàn trong phủ rỉ tai nhau kể, Ngũ hoàng tử đánh cuộc với Tam hoàng tử, bị thua, vốn chuẩn bị sang nhà cầu hôn cô nương xấu xí nhà chúng ta, nhưng vì Ngũ hoàng tử nhất định không chịu, Tam hoàng tử liền bảo thôi, lấy mấy quyển sách và đồ cổ để đổi lại kèo này cũng được.
Phó thị nghĩ ngợi một chút, buồn một chút rồi thôi, lại vui vẻ. Bắt một đường đường hoàng tử cưới cô thì không phải khiến tất cả mọi người đều khó chịu à? Với cả cô cũng là cô nương sắp thành đạo cô nữa.
Ngày hôm sau, cô lại lén chui lỗ chó ra ngoài, định đi mua tranh chữ nhưng thư sinh kia không còn ở đó nữa. Cô ngồi chờ dưới tàng cây, đợi thật lâu, đợi khi mặt trời khuất núi mới lén lút chui lỗ chó về
Ngày hôm sau nữa, thư sinh kia cũng vẫn không có ở đó.
Cô vẫn chờ ở đó, đợi một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày… đợi một tháng, hai tháng, ba tháng, bốn tháng…
Sau đó, cô không đợi nữa.
Trong phủ Thị lang có một cái đình hóng mát cao và đẹp. Cứ vào hè nóng bức là cô sẽ trèo lên nóc đình mà ngồi. Hạ nhân bảo cô điên rồi, còn Thái thường khanh sẽ oán hận mà nói: “Cái thứ liên luỵ cha mẹ như nó, chết đi càng tốt.”
Vào một ngày tháng 8, mặt trời vẫn gay gắt như mọi khi. Cô đang ngồi trên nóc đình nhìn về phương xa thì thấy thứ huynh đang đưa một người vào vườn du ngoạn. Vẻ ngoài người đó xinh đẹp, cầm một cái quạt thiếp vàng, đầu đội kim quan.
Người nọ nhìn lên cô gái xấu xí như cục than cháy trên nóc đình, liền nghiêng người lảng tránh: “Hình như là nữ quyến của phủ Thái thường đại nhân, hôm nay tiểu vương đã đường đột rồi.”
Hồ nước bên đình bị phơi nắng nóng bỏng, lũ cá bạc nho nhỏ đang há mồm nhả bong bóng, trông như sắp không thở được nữa.
Thứ huynh cười nịnh nọt với người ấy như chó vẫy đuôi, “Ngũ hoàng tử nào có đường đột gì, chỉ là một con nha hoàn nô tì điên khùng trong nhà thôi, đuổi đi là xong. Hiếm lắm mới được ngài tới dạo vườn nhà thần.”
Đảo mắt, thứ huynh quay qua hung dữ quát cô: “Còn không đi?!”
Cô trèo từ trên đình xuống, tới cạnh người Ngũ hoàng tử, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Ta sắp làm đạo cô rồi, sắp không chờ được nữa.”
Ngũ hoàng tử khép quạt lại, lẳng lặng nhìn cô không nói lời nào. Bọn họ luôn ca tụng vẻ ngoài cao quý tuấn nhã cùa hắn, thế nhưng chỉ có cô mới biết, dáng vẻ lúc hắn mặc áo tang vải thô, mỉm cười ấm áp mới càng đẹp hơn. Nhưng mà, vào ngày hè thế này, sự xấu xí của cô càng xấu tợn, sự ấm áp của hắn đã sớm biến thành một thứ bị vây khốn bao quanh, nóng rẫy mà bất lực.
“Điện hạ, cái đình kia trông cũng chẳng có gì nổi bật, nhưng lại nằm ở ngay chính giữa khu nhà quan trong thành này đấy. Phía trước là phủ lão Thái phó, mặt sau là phủ Trương Tể tướng, hình như bên phải chính là phủ Đại tướng quân đấy. Cha ta từng nói với ta khi còn nhỏ ông ấy cũng trèo lên đó, bốn ngõ tám hướng, ai bán gì cũng thấy rõ mồn một.” Cô rũ mắt mà đi, phía sau vẫn còn nghe tiếng nịnh nọt giảng giải của thứ huynh.
Sinh nhật mười lăm của cô cũng đã tới. Sư phụ hỏi cô đã quyết định chưa, cô gật đầu, có phần vui vẻ. Từ nhỏ cô chỉ có họ, không có tên, nếu thành đạo cô thì sẽ có pháp danh rồi. Đến lúc ấy mọi người sẽ gọi pháp danh của cô, sẽ biết rằng dù cô có xấu xí thì cũng là một con người.
Ngày cô nhập đạo, có phần sính lễ được đưa tới phủ Thái thường, còn đạo quán Huyền cơ lại bị Ngũ hoàng tử phá mất.
Kể từ đó, cô thành Hoàng tử phi.
Rồi sau này, thành Mục vương phi.
Mục vương thường nói: “Bổn vương từ nhỏ đã đánh cuộc với bệ hạ, chưa thua bao giờ. Chỉ duy nhất lần này, ngài thắng, ta thua.”
Cuộc đời này của Mục vương, hận đạo sĩ nhất.