Chương 1.2 - Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh

Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
Tiền Truyện – Hề Sơn

[Nguyên]

Hề Sơn, một ngọn núi thời Chính Nguyên, đất đai cằn cỗi, không cây trái gì.

— Lời cổ nhân.

Hề Sơn là một chốn nghèo chết đi được, ta thường chịu đói bụng, nhường trái cây và yêu quái cho các thần tử.

Bấy giờ thần tử của ta đều là người một nhà. Tụi nó họ Thúy, Thúy Nguyên là cha, Tam nương là mẹ, có hơn ba trăm đứa con, đều là khỉ đực.

Nhà tụi nó cưới xin liên tục, mở tiệc rượu nhưng lại chẳng có gì ngon, hái một giỏ quýt, săn con heo yêu, dập đầu trước ta, ra mắt chủ công, coi như xong chuyện. Bình thường thì cứ hay nửa đói nửa no, ngặt là mấy ngày nay ta không thèm giữ thể diện quân chủ nữa, ăn cho no nê một bữa. Có điều mấy ngày có trái cây là mùa đông, nhà chúng ta ở đỉnh núi tà môn, tuy trồng cái gì chết cái đó, ấy nhưng quýt thì thừa mứa, vừa vào mùa đông, mọc dại mà lên, chưa tới mấy ngày, như có một dòng sông màu vàng chảy quanh khắp núi, vị chua xộc mũi. Quýt nhà ta chua lè, trái nào cũng thế. Quýt chua đến ê răng, nhiều người ăn là ói, lúc đám cưới để chưng cho đẹp thôi chứ ai mà thèm vào? Ba trăm cặp mắt sáng long lanh chỉ nhìn chằm chằm vào một con heo yêu bị xiên đang còn giật giật mà thôi.

Rõ ràng Tam nương vừa nuốt nước miếng, thế mà lại nhìn ta coi thường mà nói: “Nhìn cái bộ dáng không có chút tiền đồ nào của ngươi kìa!”

Thường thì người nghe câu này là Thúy Nguyên cơ mà, xưa giờ làm gì có đạo lý thế? Làm gì có chuyện chỉ có một người lao động, rồi già trẻ một nhà bám vào lưng quần của một quân chủ đường đường thế này, nếu quân chủ không nuôi nổi thì phải nghe mắng đến uất ức cơ chứ? Chẳng lẽ người đàn ông của nhà chị ta không nên tự đặt tay lên ngực xem xét lương tâm ư?

Ta cắn một phát chí mạng vào con heo yêu còn sống, yêu khí mùi thịt máu tanh tỏa ra xung quanh. Con yêu nghiệt kia ch** n**c mắt, gào khóc: “Cắn chết người rồi, Hề Sơn gia đói đến điên rồi.”

Yêu quái này ta săn được từ nhà Thúy Mông Sơn Quân hàng xóm, có kẻ bảo thứ bé nhỏ này biết hát, còn biết nghĩ. Nó vốn là thú cưng của Thúy Mông Sơn Quân, đi đâu cũng mang theo, lại còn mặc cả áo choàng bằng sợi vàng. Thúy Mười Sáu cưới vợ, ta kiếm miếng vải đen che lại rồi qua đỉnh núi hàng xóm trộm thịt. Đói đến điên, ta không đuổi kịp mấy con yêu quái khỏe mạnh, sau đó thở hổn hển, thật sự là chạy hết nổi rồi, đành quay về nhà, chẳng dè có một cục vàng chóe lon ton chạy tới, tự dưng hét toáng lên, quay lại nhìn ta một cái, ầm phát tông vào cây, cái mũi heo dài ụt ịt bẹp dí.

Nó tông vào đâu đấy? Đây quả là một câu hỏi có giá trị suy nghĩ. Nhưng ta cảm thấy đây không phải trọng điểm. Trọng điểm là sau bao nhiêu năm tháng, không ngờ nhan sắc của ta lại khiến con mồi say mê điên đảo như vậy.

Ta l**m miếng thịt máu kia, nuốt trọng một miệng, sau đó tỏ ra cụt hứng khoát tay, nói với tụi nhỏ, “Tụi con ăn đi.”

Tuy lần nào cũng thế, nếu ta chưa ăn thì tụi nhỏ sẽ nhất định không ăn, nhưng khi ta đã cắn xong miếng đầu tiên, thì chắc chắn không dư lại miếng nào cho ta cả.

Oài, một con heo ngon mềm mũm mĩm thế, tuy đã thành tinh, có hơi lớn một chút nhưng ở đây hơn ba trăm người, mỗi người vài miếng là hết sạch mất tiêu. Chắc phải nhúng bột rồi chiên thì may ra mới trông nhiều hơn một chút. Ta lặng lẽ đứng nhìn khuôn mặt đau thương đến gục ngã của vợ Thúy Mười Sáu. Từ lúc được Thúy Mười Sáu nhặt về, nhìn khuôn mặt khôi ngô rạng rỡ, nụ cười tươi tắn nói ‘Ôi kìa, tìm được vợ rồi’, chắc chắn đứa nhỏ này không thể ngờ rằng đằng sau bản mặt đó là một gia đình bần túng thế này, nghèo đến vô sỉ nhường kia.

Coi như lương tâm của vài đứa chưa bị chó ăn, tụi nó chia cho ta mấy miếng thịt chiên bột, ta nhìn cái bộ của vợ Mười Sáu nhấp môi ăn từng miếng nhỏ xíu, chau mày nhíu mi lo lắng nghĩ rằng, một khắc nữa sẽ ăn xong, ăn xong thì cả đời này không được ăn nữa, ta lập tức oàm một cái, nuốt trọn cục thịt viên còn sót lại trong chén của nó. Nháy mắt con bé sụp đổ, gần như là gào thét lên: “Quân phụ!” Ta học theo bộ dạng cười nhe răng rụng của ông nội trong nhà, đôn hậu hiền lành nói: “Cưng à, cuộc đời là thế đó.”

Từng đứa con dâu vào nhà này đều được trải qua khóa huấn luyện như thế của ta, vậy nên đứa nào cũng riết rồi lạnh lùng lườm nguýt oán trách ta cả. Quy trình ăn uống ở Hề Sơn là thế, chén con mồi trước, chưa no thì bắt đầu vét cơm cháy, vét cơm cháy chưa no thì húp cháo, húp cháo vẫn không no thì đúng là phần tử nguy hiểm, nếu đã thế thì chỉ còn nước ăn quýt thôi.

Trên núi có một con sông duy nhất, chảy quanh ngọn núi, trong đến thấu đáy, nhưng không có cá. Ta không thích soi gương cũng chả ham rửa mặt, ngoại trừ chăm quýt phải tưới tiêu thì ta không thường tới ven sông này. Mấy trăm người chen nhau soi xuống sông để chải tóc sửa sang quần áo, liếc mắt đưa tình với bản thân, rồi tản ra xung quanh, trông rõ hoành tráng. Các thần tử ta không có sở thích nào không tốt cả, mặt mũi cũng xinh đẹp, có mỗi tật xấu là thích ngắm dung mạo mình, vĩnh viễn không đổi được.

Ta lăn lộn ở đỉnh núi nhà mình suốt ba trăm năm, nuôi một bầy thần tử, tuy núi hơi bị nhỏ, yêu quái hơi bị ít, thế nhưng ra ngoài thì cũng được người ta cả nể mấy phần. Tuy nhiên cũng có vài thành phần mỗi khi thấy ta nghênh ngang đi qua thì nghiêng người cười trộm, nhưng mà cũng có nghĩa gì đâu? Ta cũng chả cần nhiều mặt mũi lắm, chỉ mong mọi người gặp nhau có thể chào hỏi tặng quà là được. Nói tới đây ta lập tức nhớ tới Tam nương, mỗi khi đã nổi sùng lên thì cho dù mất hết mặt mũi cũng phải đánh đối phương thừa sống thiếu chết. Tam nương thích làm một mụ đanh đá chửi đổng, ta thì thích Tam nương.

Mọi người nghe tới đây, chắc cũng biết, ta là Sơn đại vương. Tuy là Sơn đại vương của yêu giới không khác lắm với Sơn đại vương đánh giết cướp bóc ở nhân gian, nhưng mà ta có chiếu thư hàng thật giá thật dành cho Quân vương một núi đó, cho dù chiếu thư đó cứ ngày nọ tháng ấy mỗi năm rớt từ trên trời xuống một cái, nhưng trong nháy mắt rớt xuống đó, ta vẫn phải mang một sứ mệnh và nhiệm vụ vinh quang: Nuôi dưỡng thần tử và… lau bụi cho sao.

Như đã nói ở trước, tổ tiên của các thần tử không phải là khỉ mà là sư đệ của khỉ, tuy trông tụi nó giống khỉ là vậy, nhưng nhìn tụi nó mở mồm ăn là ngoác tới tận mang tai thế kia, ai mà tin cho được. Còn cái sau là nhiệm vụ mà ta cực kì ghét nhưng không thể không làm. Đương nhiên, không mỗi ta phải làm mà gần như mọi Sơn quân các núi đều phải làm mấy nhiệm vụ tương tự, hoặc là lau bụi cho sao, hay là tách mấy đám mây suốt ngày dính vào nhau không chịu làm việc đàng hoàng, chỉ biết chuyện trong nhà ngoài ngõ; đôi lúc bị phái tới chỗ mặt trời chà lưng rửa ráy, lúc về mặt đen thui không phân biệt được trước sau như gặp sét đánh. Đương nhiên là mọi người ở ngoài nhìn vào có thể nghĩ bọn ta có thể không tiếp chỉ, không để ý tới, nhưng mấy ngài cũng cần biết tất cả chúng ta đều to lớn béo tốt, thân là quân chủ một núi, bình thường ăn thịt người không chớp mắt, giết yêu chẳng tốn sức, nếu không phải mỗi năm có vài ngày phải phi thăng lên trời, không làm thì không cho xuống, mặc chúng ta lạnh run cầm cập trôi trên đó thì có ai chịu đựng mà làm đâu?

Mấy ngôi sao kia toàn là lũ trẻ con, líu la líu lo suốt ngày, không nói chuyện không chơi cùng thì tụi nó sẽ khóc, làm ầm lên, không chịu phát sáng, có mấy đứa mắc bệnh sạch sẽ quá đáng, chê khăn của ta không sạch, xoay mặt đi không để lau. Nhất định bắt ta chịu đựng bệnh sợ độ cao mang tới sông ngân hà giặt sạch thì mới quay mặt lại cho ta lau. Đã thế lũ con nít quỷ này còn hỏi những câu ngu không tả, khiến một yêu quái thông minh tuyệt đỉnh như ta khó mà chịu được. Chẳng hạn như, cuối cùng cũng có mấy đứa non nớt hỏi: “Hề Sơn quân, ngài nói xem trên trời có thần tiên không?”

Không phải là nói nhảm hay sao! Đương nhiên là không có, làm quái gì có! Có ai từng thấy thần tiên chưa? Ngu thế. Bố mày không chấp nhận thứ chưa từng nhìn thấy nhé.

Chỉ là, mỗi lần xong việc, ta đau lưng mỏi eo đáp chân xuống đất thì lũ khỉ trong nhà bắt đầu léo nhéo nói: “Quân phụ, ngài lại vừa đến tiệc Dao trì nữa đấy à?”

“Đúng thế, không phải thế còn gì, ăn mười mấy quả đào, không đứng thẳng nổi nữa! Ôi, quả nào quả nấy lớn thế này, như cái chậu rửa mặt vậy.”

“Ơ, không đúng, Quân phụ, Tín Chính Sơn quân của núi Tin Chính nói quả đào lớn cỡ cái chén mà.”

“Hả? Ồ! Không phải thế còn gì! Hắn không cao bằng ta, nhân phẩm không tốt như ta, Tây vương mẫu nói Tin Chính quân chưa xứng đáng ăn đào to bằng chậu rửa mặt!”

“Vậy, vậy tiên nữ trên trời có đẹp không ạ?”

“Đẹp, trông như mấy bức tranh tết ở nhân gian vậy, có điều thua ta một chút!”

Tụi nó nghe câu này xong, đồng loạt gục đầu đi thẳng.

Thế mới nói, với những thính giả khác nhau thì người lãnh đạo phải có nghệ thuật nói chuyện.

Nhiều năm về trước, lúc mà ta vẫn không tin có thần tiên, ta cho rằng trên đời này ngoại trừ người, quỷ, thì cũng chỉ có yêu. Năm đó ngoại trừ Thúy gia thì bên cạnh ta còn có hai gia thần, một tên là Tú Đề, một tên A Trứ. Hồi Tú Đề và A Trứ còn nhỏ, Niên Thủy Quân ở xa bảy trăm dặm hai con sông tám ngọn núi mở một học đường, không thu học phí, chỉ luận nhân phẩm. Tú Đề nói nó muốn đi học, tuy rằng với học thức của mình thì chuyện đi học với nó thật thừa thãi, nhưng ngẫm nghĩ thấy tính đứa bé này trầm mặc hiền lành, có lẽ không hợp chơi chung với lũ khỉ nên thấy cô đơn đây, hơn nữa khi đó Mười Bảy, Mười Tám, Mười Chín của Thúy gia chỉ vừa mới hóa thành người không bao lâu, vẫn còn giữ bản tính của khỉ, rần rần cả ngày khiến ngọn núi ầm ĩ lắm, ngày nào cũng có yêu quái tới núi khóc lóc cáo trạng, thật là khó quản giáo. Ta suy nghĩ một chút, sau đó lấy giấy đỏ viết bái thiếp. Lúc ấy tiền ta mang từ nhà theo vẫn chưa hết, mang đi mua mấy thứ, dắt tay Mười Bảy, Mười Tám, Mười Chín, dẫn hai thằng bé Tú Đề và A Trứ đến gặp Niên Thủy quân.

Ta không biết phủ đệ của Niên Thủy quân xa hoa hay không, chẳng qua bọn ta đều là yêu trên cạn, nhìn sóng biếc mênh mang mịt mù là thấy choáng. Vậy thì gặp gỡ kiểu gì? Mấy chuyện xuống nước kiểu này, yêu có tu hành thuật tị thủy thì sẽ không khó, nhưng đây không phải là cái ao nhỏ ở nhà ta, tị thủy một chút thì vẫn thấy xung quanh mênh mông quá, không tìm được đường.

Thúy Nguyên và Niên Thủy quân tu hành chung một chỗ, nhưng hồi trước hắn và Thủy quân từng tranh chấp gì đấy nên giờ không chịu đi cùng. Vậy nên cả đám bọn ta chóng mặt quá, ngồi xổm bên sông, nhìn nước nôi mà phiền muộn. Mười Chín gặm mấy quả trái cây, không ngoan ngoãn nổi nữa, làm quạng đòi về. Ta đang định quất mông nó thì bỗng có một tia sáng lóe lên ở chỗ tiếp giáp giữa nước và trời, chói đến mù mắt của ông đây!

Ngẩng đầu lên, có một bóng áo đỏ lả lướt chậm rãi bước ra từ quầng sáng kia… là một lão già! Ông lão đó râu trắng như mây, phủ hết cả người, lông mi cũng dài, chạm tới khóe miệng, y sam vàng chanh, mặt mày hồng hào. Lúc đó ta nghĩ chắc là lão này cũng giống mình, vừa hoàn thành lao động khổ sai trên trời, bất ngờ bị đụn mây tống xuống dưới.  Có điều khiến người ta không vui là rõ ràng hắn đã nhìn thấy tư thế không được đẹp đẽ lắm của ta ban nãy mất rồi. Ta hỏi hắn: “Lão là Sơn quân nơi nao? Lần này được phân tới ngôi thứ mấy? Ăn bao nhiêu quả đào?”

Đây là ám hiệu giữa các Sơn quân tụi ta, ý là, đang ở núi nào, phụ trách lau sao hay hầu mặt trời, làm hết bao nhiêu ngày.

Lão già kia lộ vẻ ngạc nhiên, cũng cười nói: “Không ngờ lại gặp một vị Sơn quân. Ta đây cũng đang định dự tiệc, chỗ ngồi chắc lại ở hàng trước thôi, nghe bảo đào nay đã chín rồi, từ xa cũng ngửi thấy mùi ngọt thơm. Chỉ là bần đạo thấy có ánh sáng khác thường ở trần gian, từ xa nhìn lại thấy phát quang trong sạch mà thuần khiết, đúng là có tiên căn, lại hợp nhãn duyên của lão quá, lúc này mới bất chấp cơn thèm đào, hạ giới chỉ hòng xin đồ nhi.”

A Trứ suy nghĩ một chút, vẻ mặt kì dị nhìn ta nói: “Hôm nay là mùng ngày ba tháng ba, là sinh nhật của Tây Vương mẫu.”

Mắt Mười Tám sáng rực, kéo áo ta, chỉ vào lão già phấn khích nói: “Quân phụ, là thần tiên thật đó, hồi trước con toàn nghĩ là người gạt tụi con, thì ra là có thần tiên thật kìa!”

Con của ta ơi, con không biết rồi, lão thần tiên ấy đã nhìn trúng Quân phụ của các con rồi. Lòng ta bi tráng, mặt giữ bình tĩnh: “Lão thần tiên, ông không cần nói nhiều. Ta sẽ không đi theo ông tu chánh đạo đâu. Làm thần tiên tuy tốt, nhưng trong nhà ta có hơn ba trăm miệng ăn, lúc nào há miệng chờ cơm, ta mà đi là tụi nó sẽ chết đói mất. Tuy đúng là yêu quái sơn dã l* m*ng cục cằn nhưng ngoại trừ đói bụng ăn quàng thì chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý cả, mong lão thần tiên nghĩ lại, tha cho một nhà già trẻ lớn bé của tiểu tử đây.”

Ta dắt tụi nó dập đầu trước lão già kia, lão lại không nói tiếng nào cả buổi trời, trông như đang nghẹn lời. Mãi lâu sau, lão mới hồn hậu nói: “Sơn quân, ngươi cũng biết mình là yêu vô loài, nhưng dù sao cũng đã kết cái thiện duyên cùng trời đất, nhận một công việc, chẳng cần thầy dạy, chỉ cần tích đức, đợi thêm thời gian, hẳn sẽ thành tiên?”

Ta hơi khó chịu. Hay là chỉ chuyện đi lau chùi sao trăng? Nhưng mà dù vậy thì ông đây thà làm c* li chứ không chịu làm học trò lão già này đâu!

Ta đi rồi, lũ khỉ Thúy gia sẽ đói đến rụng lông mà chết; Tú Đề và A Trứ sẽ không có ai để dựa vào rồi bị yêu khác bắt nạt; Ta đi rồi, Hề Sơn sẽ mất đi một người lãnh đạo vĩ đại!

Nhìn vẻ mặt ta bi tráng, cao thượng thế, khuôn mặt lấp lánh ánh hào quang đã khiến lão thần tiên kia hết hồn. Hàm râu bạc của lão run lên mấy cái, sau đó nói: “Thế nên, lão đạo cũng chẳng lo cho Sơn quân nhiều, người cứ tự nhiên đi.”

Mười Bảy tỏ ra đã hiểu, bắt đầu ôm bụng cười lăn. Tú Đề buồn cười, cũng phì cười. A Trứ lại cảm thấy rất mất mặt, nhìn ta, mặt mày đang hồng hào lại hơi sa sầm xám xịt.

Lão thần tiên nhảy xuống từ đám mây, thẳng tay kéo Tú Đề một cách rất dịu dàng đi ra, cười híp mắt nói: “Đứa bé này rất được, thích hợp làm đồ nhi của ta lắm.”

Thế là từ ngày đó, Tú Đề đi theo lão thần tiên. Lúc sắp đi ta túm cái áo vàng chanh kia lại hỏi han tên hắn là gì, nhà ở đâu, trong lòng lên kế hoạch định qua tết sẽ đi thăm Tú Đề. Từ khi thằng bé này hóa được thành người là chưa rời ta bao giờ, ta sợ nó nhớ nhà. Lão thần tiên nói tên tục của hắn là gì đó Tuần, nhà ở tầng trời thứ mấy, ta thấy mình không lên tới đó nổi, đành ngại ngùng vỗ vai Tú Đề, bảo nó thường xuyên về thăm nhà. Lão thần tiên dẫn đường, thuận lời đưa bốn đứa còn lại vào trường của Niên Thủy quân. Hắn nói khí độ của Niên Thủy quân ngày càng thanh thuần, sắp tới lúc tu thành chính quả. Quả nhiên, chưa tới năm mươi năm sau, Niên Thủy quân đã phi thăng. Chỉ là vài năm sau, lại bị phái tới nhân gian để quản lý thủy vụ, vẫn làm chức vụ Thủy quân như trước đây, có điều chức quân ấy có thể sánh ngang với Tứ hải Long quân, nắm quyền hành to, kết giao nhiều người, không còn chung chạ gì với đám tiểu yêu như chúng ta nữa.

Lại qua vài năm sau, một vài Sơn quân làm c* li giống ta cũng phi thăng, làm địa tiên, có chức hàm, cả người luôn toát ra tiên khí, cũng từ từ không lui tới loại yêu khí nồng nặc như ta nữa. Ta có tới cửa thăm vài lần, hỏi bọn họ có thấy đứa con đáng thương Tú Đề của ta không, họ đều nói chưa từng. Ta ngày càng lo lắng, đi hỏi Niên Thủy quân, Thủy Quân bảo từng thấy, để ta không lo lắng, còn nói Tú Đề có đại tạo hóa, đang trải nghiệm ở nhân gian.

Ta cũng dần yên tâm, từ đó bỏ việc này ở sau đầu. Yêu mà, cũng giống như con người, ăn no mặc ấm thì mới có thể theo đuổi an ủi về mặt tinh thần, nhưng mà mấy trăm miệng ăn nhà ta mãi không được ăn no, mặc chả đủ ấm, cuộc sống ngày càng nghèo đói, tự nhiên cũng không còn hơi sức mà nghĩ tới đứa con Tú Đề của ta nữa.

Mùa đông thứ ba trăm của ta ở Hề Sơn, cả mảnh rừng quýt bị phủ sương muối mà chết, cũng không săn được con mồi nào, ngay cả Thúy Mông Sơn quân giàu có sung túc ở sát vách cũng thu hoạch ế ẩm, huống chi là Hề Sơn nhà ta. Tam nương vừa sinh Hai Sáu, mấy đứa con dâu cháu dâu cũng đẻ thêm vài đứa nhỏ, người lớn có thể nhịn chứ nhưng tụi nhỏ cứ đói là khóc suốt thôi. Ta ngồi trong tuyết nghĩ cách, tựa vào bờ sông, có mấy con nhạn bay qua trên trời, thải phân trúng hết vào người ông đây, rõ thật là, nghèo đi liền với hèn, năm chim thì cứt chim cũng hứng (*). Hồi ở nhân gian ta từng nghe, vào năm đại hạn, lúc người nghèo đói quá thì thậm chí còn phải nhặt phân chim mà ăn, cái này thì nhiều lắm, cứt đông trong tuyết rồi, trên bề mặt còn có mấy mảnh cỏ cây gì đó chưa tiêu hóa hết, độn thêm ngũ cốc rồi làm bánh cũng được, dù sao cũng chẳng có mùi vị gì, nhưng ít ra cũng để lót dạ.

(*) Đây là một câu chửi chơi chữ.

Nhớ tới bộ dạng tụi nhỏ khóc tới xé ruột xé gan, lúc đó ta hạ quyết tâm, sờ lên đầu, bốc cái thứ kia xuống, cúi đầu thấy dưới đất cũng có không ít, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng lặng lẽ nhặt lên rất nhiều.

Thật ra ta phải thấy may mắn, ít ra tình hình vẫn chưa tới mức người thân tự giết nhau để lấp bụng rỗng. Tất cả thứ này đều dành cho tụi nhỏ, còn người lớn bọn ta thì cùng bóp bụng suốt cả mùa đông. Lúc đó ta đã thề không bao giờ chê quýt chua chết người nữa, rồi thì sau đó, mùa xuân nhân từ, y hẹn mà tới.

Năm ấy hoa ở Hề Sơn nở đặc biệt nhiều, hết đóa này đến khóm khác, khiến sương núi trông càng thêm yêu kiều. Núi này kì quái đến tức điên. Ta trồng cái gì cũng không chịu mọc tốt, cục đất tốt như vậy đó, vậy mà chỉ thích mọc mấy cái mình ưng thôi, nào là kỳ hoa quái thảo, rồi thì những thứ sặc sỡ có độc. Những thứ này không ăn được, ta hái mang tới nhân gian để bán, vậy mà làm ăn cũng ngon lành, lũ thư sinh học đòi thích lắm nên có thể đổi được thêm chút lương thực. Con mồi trong ngoài núi cũng nhiều hơn, ta tới chỗ Thúy Mông Sơn quân mượn thóc đã cải tiến giống, cơ mà lão hàng xóm này còn cay cú chuyện ta ăn thú cưng của hắn, không thèm để ý tới, ta phải dây dưa ở đỉnh núi nhà hắn rất lâu, cũng chỉ kiếm được một túi, nhưng bất ngờ lại mọc rất tốt trên Hề Sơn, tính tính toán toán, cuối cùng cũng lo xong chuyện ăn uống, tất cả mọi người đều cùng thở phào một hơi.

Cứ năm đói năm no, lũ khỉ sống khổ sống sở trong núi rồi cũng trưởng thành. Sau những năm tháng trong núi, bọn nó và ta đều rành rọt nơi đây; thế giới bên ngoài, ngoài trừ hằng năm ra ngoài cầm cố mua ít lương thực thì ta hầu như không để ý lắm. Chỉ là hình như năm nay đã xảy ra vài việc lớn, khắp mọi con phố nẻo đường trần gian đều đang bàn về việc này.

Chuyện này cũng hiếm lạ. A Trứ, Mười Bảy, Mười Tám, Mười Chín được nghỉ về nhà. Bây giờ tụi nó đang đỡ đần Niên Thủy quân giải quyết vài thủy vụ, không được về nhà nhiều, một năm được ở chừng mấy ngày thôi.

Hôm đó Tam nương dọn phòng cho ta, nhìn thấy gì đó, phẫn hận tìm ta nói: “Ngươi gạt ta!”

“Gì cơ?”

“Đã đến giờ, sao chưa đi!” Tam nương ném một quyển trúc thư đã bị mối mọt gặm hết trước mặt ta.

Ta suy nghĩ xem đây là gì, mãi lâu sau, từ từ mở ra, mới giật mình sực nhớ.

Ta đây là người sang hay bận, quên mất rằng, tại nhân gian, vẫn còn chút nợ chưa đòi.