Chương 1.1 - Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh

Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
Dẫn

[Nguyên]

Năm đó, thời tiết chẳng ấm áp mấy, ta đi gặp Đạo tổ. Trước đây là không tin Thần, bởi nhẽ tin vào Thần, tức phải tin vào báo ứng. Ta sợ báo ứng, ấy nên chẳng tin. Chằng ngờ sau này Thần quả không tới, báo ứng đã đến rồi.

Lúc ta chết đi, một thân cô quạnh, trong tay chỉ còn một quân cờ. Ta trơ mắt nhìn nó bị kẻ khác lấy đi. Không ai hay biết bí mật của quân cờ này, ấy nhưng khi có kẻ hữu duyên biết được, thì lại thành một chuyện não lòng biết mấy.

Ta nghe tiếng chuông gọi hồn vang lên, rồi cứ thế phiêu phiêu đãng đãng lên cỗ xe ngựa lội nước, À không, nói chính xác thì đây không phải xe ngựa, vì xe này được một nai trắng và một hải trãi (*) kéo đi. Mọi người xuống xe, sau đó dần tan biến trong sương mù dày đặc, còn mỗi mình ta nơi đây. Tay đánh xe một mặc áo trắng và một mặc áo đen hỏi ta muốn đi đâu, ta đáp, trừ Đại Chiêu thì chốn nao cũng đặng.

(*) Một loài thú truyền thuyết linh thú tượng trưng cho công lý.

Bọn họ nhìn nhau cười, nụ cười đó có vẻ thê lương mà nặng nề ta không sao hình dung nổi. Thiếu niên áo trắng vung cái roi bằng sợi gai lên, con nai trắng và hải trãi giật mình, thế là bay vù lên không trung, lao vun vút vào mây, không ăn không uống, như nhập chân trời, tựa hai con thiên mã đang đà sung sức, rong ruổi trong sương khói suốt ba trăm lần theo mặt trời mọc và lặn, cuối cùng đưa ta đến bên Đạo tổ.

Ta nói, ta có ba câu hỏi.

Ngài cười, “Nhưng trước khi chết ngươi chỉ có hai câu.”

“Ta chết rồi, ai tới thay ta?”

“Ngươi có thể thay thế vạn người, tự thiên tử có vạn người đến thay ngươi.”

“Ta chết rồi, ai khóc thương ta?”

“Cha mẹ ngươi không khóc, anh trai ngươi chẳng khóc, người khóc thương ngươi cũng dần nguôi ngoai sau ba mươi ngày.”

“Ta chết rồi, ai đến tế ta?”

“Mộ của ngươi phơi nắng chốn đồng hoang ba mươi năm, chịu gió rét ròng rã ba mươi năm, đội mưa tuyết mục xương ba mươi năm, có bà lão ăn mày bên đường không đành đoạn, cúng cho ngươi một bát cơm.”

Ta rũ mắt, ngài lại nói: “Ngươi còn một kiếp nữa, nhưng thời vận cũng chưa đủ, nhưng có người muốn dành cho ngươi một tia sinh cơ.”

Ta không đáp lời, ngài tiếp: “Người này phải trả lời đúng câu hỏi của ta, mới có thể cứu ngươi.”

Ta thầm thấy thú vị, liền hỏi, câu gì thế?

“Đều chỉ là những ý niệm trong khoảnh khắc, ngươi không cần biết tới. Ngươi có thể tới đây, ắt vì trong lòng có chuyện không đành lòng, có mong cầu điều chi, nếu không thể xua tan, nó sẽ trở thành mầm họa. Đã vậy thì cứ nói, ta sẽ khuyên giải thay.”

Ta hơi hoang mang, hồi lâu sau, chỉ biết thở dài, dùng tay mô tả: “Nhà ta có một đứa nhỏ cỡ này, vẫn chưa trưởng thành, ta không còn nữa, lòng thấy xót xa. Lại thêm, cuộc đời ta ấp ủ đại sự, nhưng lại chết ở tuổi này, lòng này không cam.”

Ngài vuốt chòm râu trắng toát, ngón tay dài, vân tay huyền diệu. Ngài nói: “Thế này đi, ngươi cũng trả lời mấy câu này cho ta. Ta sẽ để người nọ tự quyết định có cứu ngươi hay không.”

Ta nhìn ngài, lắc đầu, “Ngài không cho thứ ta muốn được đâu.”

Trong mắt Đạo tổ có màu xám xịt, hình như ngài đã già lắm rồi, đến mức chẳng màng đến bất kì chuyện phàm trần, già đến mức nhìn mọi vật chỉ còn là chính nó, không chấp nhất hay phân biệt. Ngài khẽ búng ngón tay, ta lập tức không thấy gì nữa.

“Bây giờ ngươi còn mỗi trái tim, ta chỉ lắng nghe nó.” Đại âm hi thanh, vang lên nhức nhối. (*Đại âm bi thanh: điển cố Đạo gia, Là chỉ âm thanh vô cùng tuyệt vời và âm thanh đẹp nhất là âm thanh của sự im lặng.)

“Kiếp sau ngươi sẽ làm gì cho kẻ đã thay thế ngươi kiếp trước?”

“Người nào thay ta, kiếp sau ta sẽ trở thành họ.”

“Kiếp sau ngươi sẽ cho gì kẻ đã khóc vì ngươi kiếp trước?”

“Người khóc ba mươi ngày vì ta, kiếp sau ta sẽ cùng làm vợ chồng ba năm.”

“Kiếp sau ngươi sẽ tặng cái gì, cho người đã cúng mình kiếp trước?”

“Kiếp trước được bà lão ăn mày tình cờ tế bái, kiếp sau ta sẽ tặng ba năm yêu thương và một đời vinh hoa.”