Chương 5 - Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối

Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối

[13]

Sau này tôi mới biết, bạn trai của Tô Tích thực sự là Mục Bạch. Chính cô nàng này đã nhớ nhầm số phòng của Mục Bạch với Ông Lạp, ngặt nỗi lúc đó cả hai chúng tôi đều đang rối trí, chẳng ai nghĩ đến việc phải đối soát lại tên họ nên mới xảy ra một vụ nhầm lẫn dở khóc dở cười như vậy.

「 ​Mục Bạch nhận được tin nhắn chia tay của Tô Tích là lập tức bỏ cả buổi tập huấn đêm, chạy từ Bắc Thành về đây để bắt người đấy. 」

Ông Lạp liếc xéo tôi một cái,「 Nếu không có cuộc điện thoại kia của cô, tôi cũng chẳng biết chuyện này lại có công lao không nhỏ của cô đâu. 」

Tôi cảm thấy oan ức,「 Làm sao tôi biết bạn trai của Tô Tích là Mục Bạch chứ, quan hệ giữa hai người các anh cũng rắc rối quá đi... 」

「 Rắc rối? 」

Ông Lạp khoanh tay trước ngực:「 Có rắc rối bằng đầu óc cô lúc này không? 」

Tôi hậm hực, anh ta lấy tư cách gì mà chỉ trích tôi cơ chứ!

Cho dù anh ta không phải bạn trai của Tô Tích, thì cũng không thể che giấu được bản tính lăng nhăng của mình.

Tôi gạt tay anh ta ra, định bụng đi về nhà.

Ông Lạp không vội vàng gì, thong thả đi theo sau tôi:「 Mục Bạch vác Tô Tích về căn phòng thuê của hai cô rồi. 」

Tôi khựng lại,「 Sao anh biết?! 」

Người này lắc lắc chiếc điện thoại,「 Chính tôi bảo cậu ta đừng về phòng 303 đấy. 」

Nghĩ kiểu gì cũng biết là Ông Lạp cố ý.

Tô Tích đang ở cùng bạn trai, tôi sao có thể vác mặt về đó làm kỳ đà cản mũi được cơ chứ!

「 Rốt cuộc anh muốn làm cái gì? 」

Khóe miệng Ông Lạp nở một nụ cười đầy gian xảo,「 Không nhìn ra sao, tìm cô để tính sổ đây. 」

Anh ta cúi người, nhìn thẳng vào mắt tôi,「 Tiếng gà gáy, quả dưa hấu, rồi cả quả dưa chuột nữa, cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng tha cho cô sao? 」

Tôi: ……

Bây giờ xin lỗi liệu còn kịp không đây?!

Là một người trưởng thành có trí tuệ bình thường, tôi nhanh chóng phân tích tình hình hiện tại bằng bộ não thông minh của mình.

Rõ ràng, đắc tội với Ông Lập chẳng mang lại chút lợi lộc nào cho tôi cả.

Tôi lập tức đổi giọng xin lỗi,「 Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm thôi. 」

Dưới cái nhìn kiểu "để xem cô ngụy biện thế nào" của Ông Lạp, tôi đành bấm bụng nói liều,「 Ban đầu chẳng phải vì tôi tưởng anh là bạn trai của Tô Tích nên mới ăn nói không kiêng nể sao. Thực ra tiếng của anh nghe rất hay, hơn nữa còn lớn, cực lớn, to lớn, khổng lồ nữa! 」

Để tăng thêm độ tin cậy cho lời nói của mình, tôi còn giơ cả hai ngón tay cái lên làm động tác minh họa ngay trước ngực.

Ông Lạp bật cười,「 Thích lắm à? 」

Tôi: ?

Ai đó giải thích cho tôi với, có phải anh ta đang nói chuyện "người lớn" không?

Ông Lạp cũng không truy hỏi đáp án, cứ thế nắm lấy cổ tay tôi lôi đi.

Tôi bị kéo đi đến lảo đảo,「 Đi đâu thế? 」

「 Đến một nơi có thể giúp cô giải tỏa nỗi nghi ngờ. 」

Giải tỏa nỗi nghi ngờ?

Về vấn đề kích cỡ của anh ta sao?

Không cần thiết phải đến mức đó đâu mà!!

... ... ...

[14]

Ông Lạp chẳng nói chẳng rằng, cứ thế dắt tay tôi tiến về phía trước. Lòng bàn tay người này mang theo cái ấm áp khô ráo, xuyên qua cổ tay truyền thẳng đến vị trí lồng ngực tôi.

Nhìn hướng anh ta đang đi, tôi cứ thấy có gì đó không đúng,「 Không lẽ anh lại định đưa tôi về nhà anh đấy chứ? 」

Trai đơn gái chiếc, đêm hôm thanh vắng, người này lại còn có "tiền án" vui vẻ thâu đêm suốt sáng, tôi càng nghĩ càng thấy bản thân đang gặp nguy hiểm.

「​ Giờ mới biết sợ à? 」

Tôi thấy mình cần phải bày tỏ rõ lập trường,「 Tôi không phải hạng người tùy tiện đâu đấy! 」

「 Thế thì tốt. 」Ông Lạp liếc tôi một cái,「 Nhưng tôi thì có. 」

Anh ta là cái gì? Người đàn ông tùy tiện á?

Tôi siết chặt chiếc áo khoác nhỏ của mình, cảm thấy tên này đang trêu ghẹo tôi.

Hai chúng tôi sóng đôi bước đi, ánh trăng kéo dài bóng hình của cả hai, trong lòng tôi bỗng nảy sinh một thứ ảo giác về sự bình yên đến lạ kỳ.

Bỗng nhiên, một hồi tiếng giày cao gót "lộp cộp" phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Tôi nhận ra có người đang bám theo,「 Ông Lạp, chúng ta lại gặp nhau rồi! 」

Tôi ngoảnh lại nhìn, hóa ra lại là cô nàng vứt rác hôm nọ.

Nhìn cách ăn mặc của đối phương, chắc cũng vừa mới quẩy ở quán bar ra.

Giờ tôi bắt đầu nghi ngờ không phải cô gái này thích Ông Lạp, mà là thích tôi mới đúng, nếu không thì sao lần nào cũng cứ phải xuất hiện đúng lúc tôi có mặt thế này.

Cô gái kia hoàn toàn ngó lơ tôi, tiến lại gần Ông Lạp với nụ cười ngọt ngào trên môi,「 Trong vòng một tuần mà chúng ta gặp nhau tận hai lần, đúng là có duyên đặc biệt anh nhỉ? 」

Hừ.

Trong lòng tôi thấy khó chịu, muốn vùng ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của Ông Lạp

Nhưng người này không hề nới lỏng lực tay, chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái đầy cảnh cáo:「 Đừng quậy. 」

Đừng có quậy?

Không lẽ anh ta đang nói tôi đấy chứ!

Ánh mắt Ông Lạp nhìn cô gái kia dần trở nên mất kiên nhẫn, anh ta buông thõng một câu,「 Cô là ai thế? 」

Nghe xong, không chỉ cô gái kia mà ngay cả tôi cũng bị sốc ngang.

Chính mắt tôi đã thấy cô nàng này ra vào phòng của Ông Lạp, giờ là tình huống gì đây? "Xong chuyện" rồi phủi tay không nhận người quen à?

Cô gái kia có lẽ vì lòng tự trọng bị tổn thương nên đã ấm ức bỏ chạy. Tôi cũng nhân cơ hội đó giật tay mình ra,「 Rốt cuộc anh là giống cá vàng hay đang cố tình giả ngơ đấy? 」

Ông Lạp có lẽ vẫn chưa hiểu lời buộc tội của tôi bắt nguồn từ đâu.

Tôi nổi cáu:「 Anh đúng là kẻ lừa đảo đại tài. Rõ ràng tôi thấy cô ta đến nhà anh, giờ anh lại bảo không quen biết. Rõ ràng tôi nghe thấy nhà anh buổi đêm có những tiếng r*n r* khó nghe, vậy mà anh lại bảo mình không có bạn gái. Có phải anh đã quen với kiểu chơi bời qua đường trong các mối quan hệ nam nữ rồi không? 」

「 Chơi bời? 」

Ông Lạp bật cười thành tiếng,「 Tôi đã gọi cho cô hơn hai mươi cuộc điện thoại, đứng ở phòng bảo vệ xem camera giám sát suốt một tiếng đồng hồ, gọi cả Mục Bạch về để cậu ta gửi vị trí cho tôi, nửa đêm không ngủ chạy đến quán bar đón cô. Có ai đi 'chơi bời' mà lại tận tâm với cô đến thế không? 」

「 Cô bảo tôi lừa cô? Tôi lừa tình hay lừa tiền của cô rồi? Cô nghĩ nếu tôi thật sự muốn lừa cô, thì liệu cô còn có thể đứng đây mà hùng hồn chỉ trích tôi thế này không? 」

「 Thế anh giải thích thế nào về việc anh bảo không quen người kia? 」

「 Tôi thực sự không quen thật. 」hàng chân mày Ông Lạp nhíu chặt đến mức muốn dệt thành một chiếc áo len tại chỗ,「 Lần trước bao nhiêu người đến nhà tôi chơi, đều là do người khác dẫn đến, tôi làm sao biết được đứa nào với đứa nào! 」

Câu trả lời này nằm ngoài dự tính của tôi. Tôi há hốc miệng nhưng không thốt nên lời.

Rõ ràng lúc đầu tôi là người có lý, sao giờ cảm thấy khí thế của mình lại bị lép vế một bậc thế này.

「 Từ Mạt, nói thật đi, thực ra là cô vẫn luôn hoài nghi về những âm thanh buổi đêm trước đây đúng không? Hỏi thẳng ra khó thế sao? Cô thật sự tưởng tôi có năng lực thông thiên, có thể đoán trước được mọi thắc mắc của cô à? 」

「 Tôi…… 」

Ông Lập thô bạo nắm lấy tay tôi,「 Giờ tôi sẽ cho cô thấy rốt cuộc cái âm thanh đó từ đâu mà ra. 」

... ... ...

[15]

Nửa tiếng sau, khi nhìn thấy bộ phim Mỹ đang phát trên màn hình máy tính, tôi hoàn toàn sững sờ.

「Ý anh là, anh là người lồng tiếng cho bộ phim này? 」

「 Không giống sao? 」

Trong phim, đôi nam nữ chính đang trò chuyện rồi dần ngả lưng xuống giường, kế đó là những âm thanh trùng khớp hoàn toàn với những gì tôi đã nghe thấy ở phòng bên cạnh. Tai tôi đỏ bừng lên như sắp nhỏ máu đến nơi.

Tôi có đoán thế nào cũng không thể ngờ được rằng, người sống sát vách mình lại có niềm đam mê mãnh liệt với việc lồng tiếng phim.

「 Tôi, tôi không biết anh có sở thích này, anh có nói đâu... 」

「 Lúc buồn chán thì nghịch chút thôi, vả lại tôi đã cho cô xem không chỉ một bộ phim Mỹ do tôi lồng tiếng rồi đấy chứ. 」

Thế sao?

Sao tôi lại không biết nhỉ!

Ông Lạp gập máy tính lại, đột ngột ghé sát vào tai tôi:「 Thế giờ cô biết rồi chứ? 」

Tôi rụt người lại, gật đầu lia lịa:「 Biết, biết rồi ạ. 」

「 Kẻ lăng nhăng? Gã tồi? Tên bạc tình? 」

「 Tôi tôi tôi, đều là lỗi của tôi cả! 」

​Ông Lạp có vẻ đã hài lòng, anh ta đứng thẳng người dậy,「 Giờ cho cô thêm một cơ hội nữa, có lời nào muốn nói với tôi không? 」

Tôi mím môi không đáp.

Ông Lạp mất kiên nhẫn gõ gõ xuống mặt bàn,「 Tôi đổi cách hỏi vậy. Lúc nãy trong điện thoại cô nói, cô đã lỡ thích 'bạn trai' của bạn thân? 」

Nhìn người này, trái tim tôi đập loạn nhịp, tôi khẽ l**m đôi môi khô khốc. Thật không ngờ anh ta vẫn còn nhớ rõ câu nói đó của tôi.

Vì chưa muốn thừa nhận nhanh như vậy nên tôi vẫn cứng miệng:「 Là Mục... 」

「 Cô mà dám nói là Mục Bạch, tin hay không tôi sang tận giường của Tô Tích lôi cậu ta ra đây ngay bây giờ? 」

Tôi một lần nữa bị sự bá đạo của Ông Lạp làm cho chấn động.

Im lặng hồi lâu, cuối cùng tôi cũng chịu thỏa hiệp với chính mình, khẽ cụp mi mắt,「 Thực ra, thực ra tôi cũng có lừa anh một chuyện. 」

Ông Lạp: ?

「 Hôm anh tắm ấy, thực ra tôi đã nhìn thấy hết sạch sành sanh rồi! 」

Ông Lạp: ……

Tôi khẽ ho một tiếng, né tránh câu hỏi đầy ngại ngùng về việc tôi thích ai, thay vào đó là một lời đề nghị đầy ẩn ý,「 Nếu anh không phiền, tôi có thể, tôi có thể chịu trách nhiệm với anh. Nhưng với điều kiện là anh phải cho tôi thuê lại nửa căn phòng này, nếu không tôi chẳng có chỗ nào để đi cả. 」

Ông Lạp nhìn tôi, ánh mắt ngày càng trở nên dịu dàng.

Ngay lúc tôi tưởng rằng đối phương sẽ không thèm đếm xỉa đến mình, Ông Lạp bỗng đưa tay ra, búng một cái rõ đau lên trán tôi,「 Chia cho cô nửa căn phòng, thì giường cũng phải để lại cho tôi một nửa. 」

Dưới ánh trăng, tôi nhìn ngắm nụ cười của Ông Lạp, cảm thấy trái tim vốn dĩ bôn ba bấy lâu nay ở thành phố này cuối cùng cũng đã tìm thấy bến đỗ thực sự của nó.

... ... ...

(Kết thúc.)