[10]
Lúc tôi dọn nhà, Ông Lạp không xuất hiện, anh ta chỉ ném chìa khóa cho tôi với giọng điệu đáng ghét như mọi khi.
「 Muốn cút thì cút nhanh đi, đừng hòng trông chờ tôi làm lao động miễn phí cho cô. 」
Thực ra đồ đạc của tôi cũng chẳng có bao nhiêu, chỉ vỏn vẹn hai chiếc vali.
Nhưng tôi lại thấy may mắn vì Ông Lạp không có mặt, như vậy sẽ tránh được những sự ngượng ngùng không đáng có.
Chỉ là tôi không ngờ được rằng, khi Tô Tích đang cùng tôi chuyển hành lý, cô ấy đột nhiên kinh ngạc thốt lên,「 Bạn trai tớ cũng sống ở đây. 」
Một câu nói khiến tay chân tôi lạnh toát.
Thời gian trước Tô Tích có quen một người bạn trai, nghe đâu là "thanh mai trúc mã" đã nhiều năm không gặp, chuyện này tôi có biết.
Khoảng thời gian ở giữa, hai người họ lúc thì cãi vã, lúc lại đòi chia tay, tôi cũng không hỏi han gì nhiều nên đến giờ vẫn chẳng biết đối phương là ai.
Tôi thầm nghĩ chắc không phải là Ông Lạp đâu, cuộc đời này làm gì có chuyện máu cún đến mức trùng hợp như vậy được.
Tôi run rẩy cất tiếng hỏi:「 Anh ta, anh ta sống ở phòng mấy? 」
Tô Tích nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt, vẻ mặt dần trở nên kỳ quặc,「 301. 」
Hy vọng cuối cùng đã vụt tắt.
Tôi và bạn trai của cô bạn thân đã "sống chung" hơn một tuần lễ, thậm chí trong quá trình đó chúng tôi còn nảy sinh tình cảm với nhau. Tuy rằng giữa cả hai chưa xảy ra chuyện gì, nhưng tôi vẫn không tài nào chấp nhận nổi sự thật này.
Tôi và Tô Tích đứng chếch trân tại chỗ đối diện nhau, không ai dám bước chân vào cánh cửa kia.
Cuối cùng, chính Tô Tích lại là người bật cười trước,「 Cậu không cần phải căng thẳng thế đâu. 」
Tô Tích vò đầu bứt tai,「 Chị đây gặp mấy chuyện này nhiều rồi, cũng chỉ là một thằng nhóc con thôi mà, chia tay là xong. Tớ chỉ thấy tức vì lăn lộn giang hồ bao năm nay, thế mà lại ngã ngựa dưới tay một con sói mắt trắng vô ơn, không cho nó biết mặt thì nó không biết tại sao hoa lại nở rộ đâu! 」
Tôi: ?
Sao tôi lại cảm thấy mình nên thắp cho Ông Lập một nén nhang nhỉ.
... ... ...
[11]
Suốt cả quãng đường, Tô Tích đều biểu hiện vô cùng bình thường.
Ngược lại là tôi, tôi lúng túng đến mức muốn tan biến ngay lập tức. Tôi vội vàng tiễn Ông Lạp vào danh sách đen, cắt đứt mọi liên lạc với gã tồi này, chỉ sợ mình lại làm điều gì có lỗi với cô bạn thân.
Mãi đến tối, Tô Tích lôi từ trong tủ quần áo ra một chiếc váy ngắn đính kim sa cực kỳ nóng bỏng, xỏ chân vào đôi giày cao gót và trang điểm vô cùng lộng lẫy,「 Chị em, đi nhảy nhót không? 」
「 Hả? 」
Thấy tôi nhíu mày, Tô Tích nói:「 Sao mặt cậu cứ ngơ ngơ ngác ngác như mấy cô nàng thơ ngây thế, phụ nữ là phải biết yêu thương bản thân mình chứ. Có tạm biệt người cũ thì mới được gặp người mới. Đi thôi, chị đây đưa cậu đi mở mang tầm mắt. 」
Thế là, vào cái ngày Tô Tích thất tình còn tôi thì kết thúc mối tình đơn phương, lần đầu tiên trong đời mình, tôi theo chân cô ấy bước vào quán bar.
Tô Tích thông thạo gọi một két bia rồi ngửa cổ uống cạn, phong thái hào sảng cứ như đang uống nước lọc vậy.
Chiếc điện thoại đặt một bên bắt đầu rung lên, tôi liếc nhìn cái tên hiển thị trên màn hình: "Gã trai lơ".
Tôi nghĩ, cái biệt danh "Gã trai lơ bám váy phụ nữ" này chắc hẳn là Tô Tích đặt cho Ông Lạp.
Tô Tích thấy phiền phức nên tắt máy luôn,「 Tớ đi khiêu vũ đây, cậu đi không? 」
Tôi lắc đầu điên cuồng.
Tô Tích đứng dậy véo nhẹ vào má tôi một cái,「 Cục cưng ngoan. 」
Nhìn cô bạn thân đang uốn éo theo điệu nhạc phía dưới, cái câu "phụ nữ phải mạnh mẽ tự lập" chẳng hiểu sao lại hiện lên trong đầu tôi, khiến tôi thực lòng muốn giơ ngón tay cái tán thưởng.
Cũng chẳng biết vì sao, dáng vẻ này lại làm tôi nhớ đến Ông Lạp một lần nữa.
—— Thật kỳ lạ, tôi lại cảm thấy hai người họ đúng là rất hợp nhau...
Cả hai đều có cái vẻ ngông cuồng, bất cần đời như nhau?
Chỉ là tôi của hiện tại vẫn chưa thể nào tỏ ra phóng khoáng được như thế.
Cầm chai bia trên bàn lên, tôi cứ thế nốc từng ngụm lớn, càng uống thì hình bóng của Ông Lạp lại càng hiện rõ mồn một.
Cũng chỉ mới hơn một tháng trời, tôi không hiểu nổi tại sao Ông Lạp lại có ảnh hưởng sâu đậm đến tôi như vậy.
Chiếc điện thoại trong túi quần rung lên bần bật, tôi nhìn thấy một dãy số lạ, chẳng kịp suy nghĩ gì mà bắt máy. Còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói trầm ấm quen thuộc đã từ ống nghe truyền đến.
「 Cô chặn số tôi rồi à? 」
Là Ông Lạp!
Toàn bộ máu trong người tôi như đông cứng lại, nhất thời quên mất cả phản ứng.
Anh ta vậy mà lại ma mãnh đến mức đổi số khác để gọi cho tôi.
Đầu dây bên kia cất giọng lạnh lùng,「 Từ Mạt, bảo cô dùng xong rồi vứt bỏ đúng là không oan chút nào. Vừa dọn đi cái là chặn luôn ân nhân của mình, cô xem có phải việc mà con người nên làm không? 」
Cái tên này sao còn có mặt mũi mà đi trách ngược lại người ta như thế chứ!
Chút hơi men đã tiếp cho tôi lá gan lớn bằng trời,「 Ông Lạp, cái đồ bắt cá N tay, tên bạc tình thích tuyển phi khắp nơi, gã tồi tệ đi đâu cũng gieo rắc tình cảm như anh! 」
Bên kia có lẽ đã nhận ra điều gì đó bất thường,「 Cô uống rượu à? 」
「 Anh mặc kệ tôi! 」Tôi bắt đầu hăng máu, đại não dưới sự tê liệt của chất cồn đã hoàn toàn mất kiểm soát,「 Anh anh tiếng r*n r* buổi đêm của anh nghe còn khó nghe hơn tiếng gà gáy, bụng thì to hơn dưa hấu, 'chỗ đó' của anh còn nhỏ hơn cả quả dưa chuột! 」
Ông Lạp: ?
Nói một hồi, tôi bắt đầu òa lên khóc.
「 Sao số tôi lại thê thảm thế này cơ chứ, luận văn thì bị trả về viết lại, đi tăng ca thì gặp lưu manh, thuê nhà thì bị lừa đảo, đến lúc thích một người thì hóa ra lại là bạn trai của bạn thân. Kiếp trước tôi đã giết bao nhiêu con lợn mà kiếp này phải chịu nhiều khổ cực thế này cơ chứ... 」
Cho đến khi đầu dây bên kia cúp máy từ lúc nào tôi cũng không biết, cứ thế khóc lóc đến quên trời quên đất.
Tô Tích quay lại thấy tôi đang gục mặt xuống bàn với đầy vết nước mắt thì giật mình,「 Chuyện gì thế? 」
Cảm xúc vừa mới bình lặng lại bùng phát một lần nữa, tôi ôm chầm lấy Tô Tích mà gào khóc,「 Bạn ơi mình có lỗi với bạn, mình suýt chút nữa đã quyến rũ người đàn ông của bạn rồi, hu hu... 」
Vừa dứt lời, một giọng nói vang lên từ trên đỉnh đầu,「 Tô Tích, đòi chia tay, không nghe điện thoại, lại còn đến quán bar, vui lắm hả? 」
Tô Tích cười lạnh một tiếng, vỗ vỗ vào vai tôi,「 Nhìn đi, cái gã tồi mà cậu muốn quyến rũ đến rồi kìa. 」
Tôi hốt hoảng kêu lên,「 Mục Bạch, sao cậu lại ở đây?! 」
... ... ...
[12]
Tô Tích bị Mục Bạch vác đi mất, cảnh tượng đó làm tôi sợ đến mức hơi men trong người bay sạch sành sanh.
Ai mà ngờ được cái cậu Mục Bạch trông hiền lành như cún con kia, vậy mà cũng có một mặt thô bạo đến thế này.
Tôi lo lắng sẽ xảy ra chuyện nên vội vàng đuổi theo để ngăn cản, nhưng cổ áo sau đã bị ai đó túm chặt lấy. Quay đầu lại, tôi phát hiện Ông Lạp cũng đã đứng sau lưng mình từ lúc nào không hay.
「 Rốt cuộc một mình cô muốn gây ra bao nhiêu rắc rối mới chịu thôi hả? 」
「 Hả?.」
「 Người ta là đôi tình nhân đang yêu nhau thắm thiết, sao qua mấy câu của cô lại thành chia tay rồi. Còn nữa, ai đưa cô đến quán bar này hả? Cái hạng người mới uống một chai nước trái cây lên men đã say khướt như cô, ai cho cô cái gan đi uống bia đen thế này? 」
Tình nhân?
Ai với ai cơ? Tô Tích với Mục Bạch á!?
Chẳng lẽ không phải Tô Tích với Ông Lạp sao!?
Tôi cảm thấy mọi thứ cứ như đảo lộn hết cả rồi!
... ... ...