Chương 2 - Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối

Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối

[4]

Sau khi biết tôi chính là người hàng xóm mới chuyển đến, Mục Bạch thốt lên "đúng là trùng hợp thật", sau đó cậu ấy nhíu mày,「 Đàn chị, chị toàn tan làm muộn thế này sao? Khu này buổi tối vắng người, một cô gái như chị đi lại quá không an toàn. 」

Lòng tôi bỗng thấy ấm áp, thầm cảm thán thảo nào hội con gái ai cũng muốn có một cậu em trai, đúng là những thiên thần nhỏ đáng yêu của nhân gian.

Thế nhưng vấn đề mà Mục Bạch nói cũng chính là điều tôi lo lắng nhất.

Cả công ty đều tăng ca, tôi chỉ là một thực tập sinh, hoàn toàn không dám mở lời xin về sớm. Tôi cố tỏ ra bình thản,「 Không sao đâu, chị sẽ đặt mua một lọ bình xịt hơi cay, nếu gặp lại tình huống này có thể tự cứu mình. 」

Mục Bạch liếc nhìn Ông Lạp,「 Anh Lạp, dạo này anh chẳng phải đang rảnh rỗi sao, buổi tối anh tiện đường đi đón chị ấy đi. 」

Nghe lời Mục Bạch nói, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp, chẳng rõ đang mang tâm tư gì mà tôi lén nhìn sang Ông Lạp.

Ông Lạp hờ hững đáp,「 Cậu cũng khéo biết giao việc cho tôi đấy. 」

「 ​Hàng xóm nhà mình vừa là đàn chị của em, vừa là đàn em của anh, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì, lương tâm anh có cắn rứt không hả! 」

Thấy vẻ mặt Ông Lạp đầy vẻ khó chịu, tôi bỗng cảm thấy có chút chua xót, bèn biết ý xua tay liên tục,「 Không cần đâu, tôi tự về được mà. 」

Mục Bạch nháy mắt với tôi,「 Đàn chị đừng từ chối nữa, một mình anh Lạp nhà em có thể chấp ba thằng đấy. 」

Một câu nói đùa, tôi cũng không để tâm.

Tối hôm sau, vừa ra khỏi cổng tàu điện ngầm sau khi tan làm, tôi đã thấy Ông Lạp đang tựa người vào lối ra để chơi điện tử.

Anh ta nói với tôi là mình ra ngoài mua bao thuốc lá, tôi tin là thật.

Nào ngờ mấy ngày liên tiếp, tôi đều bắt gặp người này, lúc này tôi mới thấy lạ.

Đắn đo mãi, tôi vẫn lên tiếng hỏi:「 Không lẽ anh đặc biệt đến đón tôi đi làm về đấy chứ? 」

Tôi cứ ngỡ với tính cách của Ông Lạp, chắc chắn anh ta sẽ chế giễu tôi là kẻ tự luyến.

Kết quả là Ông Lạp liếc xéo tôi một cái,「 Cô phải chậm tiêu đến mức nào mới nhận ra hả? 」

Tôi đâu có ngờ Ông Lạp lại thật sự tử tế đến thế, điều này khiến tôi có chút ngại ngùng, trái tim vừa bị đè nén lại bắt đầu đập loạn nhịp, trong lòng len lỏi mấy phần niềm vui thầm kín.

Tôi không muốn tìm hiểu kỹ xem niềm vui này từ đâu mà có, chỉ khách sáo nói:「 Làm vậy có phiền anh quá không? 」

「 ​Tiện đường. 」

Ông Lạp đút một tay vào túi quần, ánh trăng kéo dài bóng hình của anh ta. Cái vẻ phóng túng bất cần này, giờ đây trong mắt tôi lại chẳng còn thấy chướng mắt nữa, thậm chí còn mang theo vài phần lãng mạn.

Ngay lúc tôi đang ngượng ngùng định nói lời cảm ơn, Ông Lạp lại lười nhác nói tiếp,「 Tiểu Bạch nói đúng đấy, tuy tôi rất yên tâm về nhan sắc của cô, nhưng đêm hôm vắng vẻ, chẳng may gặp phải đứa nào ăn tạp không kén chọn thì sao. Thật sự xảy ra chuyện gì, tôi cũng sợ lương tâm mình bị lên án lắm. 」

Tôi: ?

Được rồi, lãng mạn tan thành mây khói.

... ... ...

[5]

Dự án kết thúc, giờ giấc sinh hoạt của tôi cũng quay trở lại bình thường.

Để cảm ơn Ông Lạp suốt thời gian qua đã "hộ tống", tôi tính bụng sẽ rủ anh ta đi ăn một bữa.

Nào ngờ lời mời còn chưa kịp thốt ra, cuộc đời đầy rẫy gian truân của tôi lại đón thêm một rắc rối lớn.

Hôm đó tan làm, vừa về đến nhà tôi đã thấy năm sáu người đang tụ tập trước cửa, cửa phòng tôi thì đang mở toang hoác.

Tôi nhíu mày, định bụng lên tiếng hỏi cho ra lẽ thì một người phụ nữ trung niên đứng giữa bước tới,「 Cô thuê phòng này đúng không, mau dọn đi ngay. 」

「 ​Dựa vào cái gì mà bà bắt tôi dọn đi? Bà là ai, sao lại dám tự tiện mở cửa phòng tôi khi chưa được cho phép? 」

「 ​Tôi là chủ nhà chứ là ai! Cô ở đây mới đưa có một tháng tiền phòng, tôi đã nới lỏng cho cô nửa tháng rồi mà còn định chai lì không trả à. Giờ tôi đã cho người khác thuê rồi, cô mau dọn đi cho. 」

Tôi ngớ người ra,「 Rõ ràng lúc đó tôi đã ký hợp đồng đúng thủ tục, tiền cọc một tháng và tiền nhà ba tháng tôi đều đã nộp đủ rồi mà. 」

「 ​Cô ký với ai thì tôi không biết. 」

Tôi vội tìm bản hợp đồng ký với bên trung gian, trên đó quả nhiên không có chữ ký của chủ nhà. Tôi cuống cuồng gọi điện cho người môi giới nhưng đầu dây bên kia tuyệt nhiên không có người nhấc máy.

Tôi hoảng loạn, bắt đầu lục tìm lại lịch sử chuyển khoản thì bị bà ta ngắt lời,「 Tôi không xem mấy thứ đó, cô mau đi đi, khách thuê mới của tôi đang chờ dọn vào rồi đây. 」

Vừa dứt lời, ba bốn gã đàn ông lực lưỡng đứng bên cạnh vây quanh lấy tôi, tạo ra một áp lực vô hình.

Tôi nào đã từng thấy cảnh tượng này bao giờ, xấu hổ, giận dữ, sợ hãi, và cả bất lực, vô vàn cảm xúc ùa về khiến nước mắt tôi cứ thế chực trào ra.

「 Có chuyện gì thế? 」

Một giọng nam truyền đến từ phía sau, tôi quay đầu lại thì thấy Ông Lạp đột ngột xuất hiện.

Giống như gặp được người thân, tôi không tài nào kìm nén được nữa, những giọt nước mắt đang kìm lại bỗng chốc "rào rào" tuôn rơi, tôi nức nở mách,「 Ông Lạp, họ bắt tôi dọn đi... 」

Thấy tôi khóc, sắc mặt Ông Lạp lập tức thay đổi.

Đôi lông mày anh ta nhíu chặt lại, giống như nam chính trong phim truyền hình, anh ta nắm lấy cổ tay tôi rồi kéo ra sau lưng mình che chở,「 Chuyện là thế nào? Mấy gã đàn ông sức dài vai rộng lại đi bắt nạt một con nhóc, các người thấy có coi được không hả? 」

Tôi tựa đầu vào lưng Ông Lạp, nước mắt cứ thế chảy dài chẳng thể ngừng lại được, trông yếu đuối đến phát ghét.

Người đời thường bắt nạt kẻ yếu và sợ kẻ mạnh, thấy Ông Lạp không phải hạng vừa, thái độ của bà chủ nhà cũng dịu đi đôi chút,「 Chuyện là thế này, cô gái này trước đó ký hợp đồng với bên trung gian nhưng tôi không hề hay biết. Phía tôi mới chỉ nhận được một tháng tiền nhà, mà giờ đã quá nửa tháng rồi, tôi cũng không thể cứ để cô ấy ở miễn phí mãi được. Hôm nay cô ấy bắt buộc phải dọn đi, khách mới của tôi đang chờ vào ở rồi. 」

Ông Lạp xem qua bản hợp đồng tôi đưa, xác định chắc chắn là tôi đã bị lừa.

Trời đã muộn, chủ nhà thì cứ khăng khăng không chịu nhượng bộ, tiền thuê nhà tôi đã dồn hết vào đấy nên giờ túi tiền cũng chẳng còn được bao nhiêu.

Đêm hôm thế này, bắt tôi đi đâu bây giờ cơ chứ!

Gương mặt tôi lộ rõ vẻ tuyệt vọng như thể cả thế giới vừa sụp đổ, Ông Lạp trực tiếp giơ tay lên, vụng về lau sạch nước mắt trên mặt tôi,「 Khóc cái gì, không phải còn có tôi ở đây sao. Vào thu dọn đồ đạc chuyển sang phòng tôi trước đi, mai tôi đưa cô đi giải quyết. 」

... ... ...

[6]

Ai mà ngờ được, tôi lại dọn vào nhà Ông Lạp nhanh đến thế.

Ông Lạp mang gối và chăn của mình từ phòng ngủ ra, trải lên chiếc ghế sofa chật hẹp, định bụng tối nay sẽ ngủ tạm ở đó.

Vành mắt tôi đỏ hoe, tay nắm chặt tay cầm vali, đứng lúng túng ngay gần cửa,「 Hay là buổi tối để tôi ngủ sofa cho, anh cứ yên tâm, sáng mai tôi sẽ đi tìm phòng ngay, không làm phiền anh thêm nữa đâu. 」

「 ​Đang diễn phim tình cảm sướt mướt đấy à? Cứ yên tâm mà ở lại đi, căn phòng này không thiếu chỗ cho một người như cô đâu. 」

Nghe Ông Lạp nói, mũi tôi lại cay cay, cảm giác muốn khóc lại trào dâng.

Thấy vậy, Ông Lạp vội bước tới kéo vali của tôi vào phòng「 ​Kìa, sao cái vòi hoa sen này nói mở là mở thế? Không được khóc nữa, mắt đã sưng húp rồi, khóc nữa là thành mắt ếch thật đấy. 」

Cảm xúc bị chặn đứng, tôi sụt sịt mũi. Anh chàng này đúng là có bản lĩnh khiến người ta đang cần an ủi cũng phải tức đến nghẹn họng.

Buổi tối nằm trên giường của Ông Lạp, tôi cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được.

「 ​Ông Lạp, anh ngủ chưa? 」

Tôi khẽ gọi một tiếng, cũng chẳng hy vọng có người trả lời.

Nào ngờ Ông Lạp đáp lại ngay,「 Gì thế? 」

「 ​Anh vẫn chưa ngủ à. 」Tôi cảm thấy áy náy,「 Có phải nằm sofa khó ngủ quá không? 」

「 Sao, muốn mời tôi vào ngủ chung với cô chắc? 」

Cái người này đúng là đến từ hành tinh "độc mồm độc miệng" mà.

Tôi trở người lại,「 Anh nói xem có phải tôi ngốc lắm không, đi thuê nhà mà cũng để người ta lừa sạch tiền. 」

「 Ừ, đúng là không thông minh thật. 」

Ông Lạp chẳng nể nang chút nào, khiến tôi nhất thời cạn lời.

Cũng may là lương tâm người này chưa bị mất sạch, sau đó còn bồi thêm một câu,「 Đừng nghĩ nhiều thế, trời có sập xuống thì đã có anh đây cùng gánh, sợ cái gì. 」

Tôi vùi đầu vào gối, lí nhí lẩm bẩm: "Anh là anh của ai cơ chứ..."

Cái tên Ông Lạp kia bật cười, hừ nhẹ một câu "con nhóc", sau đó cả hai chúng tôi không ai nói gì nữa. Nhưng kỳ lạ thay, tất cả sự bất an và u ám trong lòng tôi đều dần dần tan biến.

Mơ màng chẳng biết ngủ từ lúc nào, tôi bị cơn buồn tiểu làm cho thức giấc. Tôi loạng choạng đẩy cửa nhà vệ sinh, tay vừa đặt lên thắt lưng định c** q**n xuống một nửa thì ngẩng đầu lên, chếch lặng khi thấy một người đàn ông đang trần như nhộng đứng trong buồng tắm vách kính trong suốt, tay còn đang vò mái tóc ướt sũng.

Cơn buồn ngủ bay sạch, tôi sợ đến ngây người, lập tức bật dậy,「 Xin xin lỗi, xin lỗi! 」

Tôi vừa túm quần vừa lao thẳng ra ngoài.

Hoàn toàn quên mất chuyện tối qua mình bị chủ nhà đuổi đi và đang ở nhờ nhà Ông Lạp!

​Thậm chí còn chẳng biết mình đã thoát ra bằng cách nào, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào ngay một cái lỗ để chui xuống cho xong.

Một lát sau, Ông Lạp bước ra, quần áo đã chỉnh tề. Thấy tôi, anh ta chẳng có vẻ gì là khác lạ,「 Cô vào được rồi đấy. 」

「 Hả? 」

「 Chẳng phải cô muốn đi vệ sinh sao. 」

「 Ờ... 」

Tôi bước đi một cách máy móc, vẻ mặt nặng nề như thể không phải đi vệ sinh mà là đi ra pháp trường.

Có lẽ vẻ mặt của tôi đã làm Ông Lạp thấy thú vị, anh ta giơ tay túm lấy cổ áo sau của tôi, đột ngột ghé sát mặt lại,「 Người bị nhìn sạch là tôi cơ mà, sao trông cô cứ như thể thế giới sắp tận thế đến nơi vậy. Sao thế, nhìn xong không ưng ý, làm cô thất vọng à? 」

Đây, đây toàn là những lời lẽ bạo dạn gì thế này!

Ông Lạp dồn tôi vào góc tường, tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu trà đậm của anh ta, trái tim không tự chủ được mà đập loạn xạ. Đột nhiên không biết sức mạnh từ đâu ra, tôi đẩy mạnh anh ta ra rồi vội vã chạy biến vào nhà vệ sinh. Lúc chuẩn bị đóng cửa còn nghe thấy tiếng người này cười ở đằng sau:「 Con nhóc này người thì nhỏ mà sức trâu thật. 」

Tôi tựa lưng vào tường, áp tay lên ngực th* d*c. Sức công phá của "sát cá" đúng là không thể coi thường được!

... ... ...