Ơ?
Nghe Sở Tiêu nói, hình như đúng như vậy thật.
Tôi, đúng là đồ ngốc.
Cảm giác áy náy lập tức dâng đầy trong lòng.
"Xin lỗi..."
"Sở Tiêu."
Lần đầu tiên, tôi thấy Sở Tiêu rơi nước mắt.
"Tình yêu đâu phải giao dịch."
"Anh chưa từng cần cái gọi là công bằng tuyệt đối."
"Nếu anh không có tình cảm với em, dù em yêu anh một trăm phần trăm cũng vô ích."
"Nhưng..."
"Anh yêu em."
"Cho dù em chỉ dành cho anh mười phần trăm tình yêu, anh cũng có thể vui vẻ cả đời."
Sở Tiêu cúi xuống, hôn nhẹ má tôi.
"Anh nhìn thấy chiếc ví của mình trong ngăn kéo bàn em rồi."
"Em biết, anh yêu em nhiều đến mức nào, đúng không?"
Anh ấy cẩn thận hôn môi tô, giọng trầm thấp, dịu dàng.
"Thiểm cẩu này, rất rất yêu em."
"Vậy nên, em có thể quay về bên anh được không?"
Mắt tôi đỏ hoe.
Tôi đưa tay lau đi nước mắt trên mặt anh ấy.
Khẽ gọi một tiếng.
"Chồng, chúng mình quay lại nhé."
Lần này, tôi không muốn làm kẻ đào ngũ nữa.
11.
"Mau xuống giường, đến giờ đi làm rồi."
Từ sau khi xác nhận quay lại với nhau tối qua, Sở Tiêu hoàn toàn không còn nhịn nữa.
Chỉ dựa vào mấy giọt nước mắt làm nũng mà quần áo trên người tôi bị anh ấy xé rách hết cả.
"Để anh kiểm hàng."
Sở Tiêu hệt như sói đói vồ mồi.
"Có đủ khỏe không?"
Khi ấy, tôi đỏ bừng mặt, vừa khóc vừa th* d*c.
"Đừng... nói linh tinh."
Nhìn dáng vẻ của tôi, Sở Tiêu bật cười.
"Vợ à... lúc này em đẹp lắm."
Cái giá của sự "đẹp" ấy, là sáng hôm sau tôi chẳng tài nào dậy nổi.
Anh ấy vỗ vỗ tấm đệm.
"Em mua cái mới rồi à?"
Tôi uể oải đáp:
"Không mất tiền."
"Em lừa được từ con bạn em đấy."
"Chính là người đã truyền cảm hứng cho anh vụ xem mắt ấy."
Sở Tiêu lập tức nói:
"Vứt đi."
"Anh mua cái mới cho em."
Tôi đưa tay véo tai anh ấy.
"Sở Tiêu, anh có biết thế nào là tiết kiệm không?"
Sở Tiêu cúi xuống hôn lên môi tôi.
"Đời này chắc khó."
"Để đời sau nhé."
Ting!
Điện thoại báo tài khoản nhận thêm năm triệu tệ.
Sở Tiêu bình thản:
"Tiền tiêu vặt tuần này của vợ."
"..."
Tôi nhanh như chớp bấm nhận.
Hừ.
Ngày mai tôi sẽ thay toàn bộ văn phòng phẩm của công ty bằng loại cao cấp nhất!
Sau khi yêu lại, Sở Tiêu kiêm luôn chức quản gia.
Chuyện sinh hoạt hay công việc, anh ấy đều chăm lo chu đáo.
Cậu thực tập sinh kia được Sở Tiêu giới thiệu sang một công ty khác.
Kể từ đó, bên cạnh tôi không còn thư ký nam nào nữa.
Mỗi khi hoàn thành công việc của mình, việc đầu tiên anh ấy làm luôn là đến tìm tôi.
Chúng tôi cùng nhau đi dạo.
"Em thấy hôn nhau dưới gốc cây nào sẽ lãng mạn hơn?"
Cùng nhau khám phá quán ăn.
"Quán này bị chấm điểm thấp nhất."
"Đi thử xem rốt cuộc dở như nào."
Cùng nhau đi mua đồ chơi cho thú cưng.
"Quai Quai dạo này béo lên rồi."
"Suốt ngày nằm ườn trên cây leo ngủ."
"Mình mua cái này cho nó tập thể dục nhé."
Anh ấy còn mua hẳn một căn hộ gần công ty.
Cuộc sống của tôi được Sở Tiêu chăm sóc đâu ra đấy.
Điều buồn cười hơn là, anh cực kỳ thích khoe người yêu.
"Hôm nay nấu cả bàn thức ăn chờ bạn gái tan làm. Mới xa nhau một buổi chiều mà đã nhớ cô ấy quá."
"Là ai vẫn chưa nhận được quà 20/5 của bạn gái nhỉ?"
"Hôm nay cô ấy nói siêu siêu thích mình."
Bảng tin bạn bè gần như biến thành nhật ký yêu đương của Sở Tiêu.
Nghe nói anh trai quý hóa của tôi còn chặn luôn bài đăng của anh ấy.
Tên ghi chú cũng đổi thành...
"Em rể não yêu đương."
Tôi còn phát hiện, Sở Tiêu có thêm một câu cửa miệng.
Mỗi lần mặc đồ đẹp khiến tôi mê mẩn, mỗi lần được tôi thưởng cho một nụ hôn, hay mỗi lần nấu xong một bữa thật ngon.
Sở Tiêu đều cười rồi hỏi:
"Em... có yêu anh nhiều thêm một chút chưa?"
Chắc lần chia tay trước đã để lại bóng ma quá lớn trong lòng Sở Tiêu.
Bây giờ, mỗi khi nghe câu ấy, tôi không đùa cợt lảng tránh nữa.
Tôi sẽ nghiêm túc nhìn vào mắt anh ấy rồi nói:
"Mỗi ngày em đều yêu anh nhiều hơn một chút."
"Rồi sẽ có ngày em đuổi kịp anh."
Mùa xuân năm sau.
Hai gia đình chính thức gặp mặt.
Chúng tôi đính hôn.
Có lẽ bố mẹ Sở Tiêu bị anh ấy "hố" không nhẹ.
Kết thúc bữa cơm, hai bác vẫn nắm ch ặ t tay tôi không chịu buông.
Trong mắt họ, tôi giống như ân nhân cứu mạng của gia đình vậy.
Tôi bất lực quay đầu nhìn Sở Tiêu.
Anh ấy đang nhe nguyên hàm răng trắng cười ngốc.
"Vợ à."
"Chúng mình đính hôn rồi."
Được thôi.
Ngốc thì ngốc một chút cũng chẳng sao.
Miễn anh ấy vui là được.
Sau đó.
Công việc của cả hai đều phát triển thuận lợi.
Công ty nhỏ ngày nào của tôi cũng dần mở rộng quy mô.
Vượt qua hết thử thách này đến thử thách khác.
Cuối cùng cũng có chỗ đứng trong ngành.
Sau một lần nữa nhận được giải thưởng, Sở Tiêu bảo dẫn tôi đi ăn mừng.
"Sở Tiêu."
"Hôm nay anh đã nhìn điện thoại tám mươi lần rồi đấy."
Trước mặt tôi, anh ấy chẳng giỏi nói dối.
Sở Tiêu đảo mắt chỗ khác.
"Đâu... đâu có."
Tôi nhấp ngụm rượu vang, không vạch trần tâm tư nhỏ của anh ấy.
Đợi ăn xong, cả người Sở Tiêu đều ngập tràn hạnh phúc.
Muốn giấu cũng không giấu nổi.
"Ra biển đi dạo nhé?"
Tôi mỉm cười nắm tay anh ấy.
"Được."
Càng đi.
Khung cảnh trước mắt càng rộng mở.
Và bí mật Sở Tiêu giấu cũng dần hiện ra.
Là...
Một biển hoa.
Bạn bè, người thân đứng thành hai hàng dọc theo lối đi phủ kín hoa.
Tôi vừa quay đầu, Sở Tiêu đã quỳ một gối xuống.
Sau lưng anh ấy, biển hoa khẽ lay theo gió.
Sở Tiêu dịu dàng nhìn tôi, thế nhưng bàn tay cầm nhẫn lại khẽ run.
"Hôm nay, em có yêu anh thêm một chút chưa?"
Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi, cho đến khi, tôi mỉm cười đưa tay mình ra.
Sóng hoa dập dềnh, biển cả mênh mông như cũng đang reo vui.
Sau nụ hôn, tôi ghé sát tai anh ấy, khẽ thì thầm:
"Hôm nay em rất yêu anh."
"Ngày mai, cũng sẽ vẫn yêu anh như thế."
Hoàn toàn văn