Chương 5 - Chỉ Thích Mỗi Em

Chỉ Thích Mỗi Em

9.

Tiếng gõ cửa kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ.

Đã hơn mười ngày kể từ lần nói chuyện hôm đó.

Tôi chẳng còn nhớ mình đã trả lời Sở Tiêu thế nào.

Chỉ biết mấy ngày nay tâm trạng cứ rơi xuống đáy.

"Mời vào."

Bạn tôi khép cửa lại, nụ cười rạng rỡ chẳng khác gì chó lắc đầu đặt trên taplo ô tô.

"Tiệc tối thiếu bạn nữ đi cùng."

Tôi mặt không cảm xúc.

Cậu ấy cười gượng.

"Đừng giận mà."

"Thấy cậu ở nước ngoài mãi chẳng chịu yêu ai, tớ tưởng anh ấy là người trong lòng cậu nên mới tiện tay giúp một chút."

"Hôm đó... hai người chẳng phải đã nói chuyện rất vui sao?"

Tôi cười lạnh.

"Vui lắm."

Cậu ấy ho khan vài tiếng.

"Sao tự nhiên tớ thấy lạnh thế nhỉ?"

Tôi bình tĩnh đáp:

"Nhờ phúc của cậu, anh ấy dọn sạch luôn văn phòng của tớ."

Bạn tôi lập tức chột dạ.

"Hay là... để tớ bồi thường?"

Ngay lập tức, tôi rút ra một list mua sắm.

"Tớ chờ đúng câu này."

Tôi nở nụ cười tiêu chuẩn.

"Ngoài những thứ trong danh sách, nhớ mua cho tớ hai cái đệm siêu mềm loại cao cấp."

Buổi sáng, đồ được chuyển đến văn phòng.

Buổi tối, đến lượt tôi được "chuyển" đến hội trường dự tiệc.

"Tớ qua bên kia ngồi một lát."

Sau khi cùng bạn bè cười xã giao hết cả buổi, tôi cảm thấy giờ đến cái thùng rác cũng cười chân thành hơn tôi.

Lúc nãy uống hơi nhiều, tôi cần tìm một góc yên tĩnh, tẩy lớp trang điểm đi, xách đôi giày cao gót.

Một mình bước ra ban công.

Có câu thế này, trang điểm hai tiếng đồng hồ, ra khỏi cổng chỉ gặp bác bảo vệ.

Để mặt mộc, mặc quần hoa... lại gặp ngay người yêu cũ dắt tình mới.

...

Quả nhiên, là Sở Tiêu.

Đi bên cạnh anh ấy còn có cô gái xem mắt.

Cô gái nhìn thấy bỗng dừng chân, tò mò hỏi:

"Anh Sở, anh quen chị ấy sao?"

Sở Tiêu chỉ lạnh nhạt liếc tôi.

"Không quen."

...

Từ trước đến nay, Sở Tiêu chưa từng lạnh nhạt với tôi như vậy.

Đến lúc thật sự đẩy anh ấy ra xa, trong lòng tôi lại thấy trống rỗng.

Có lẽ anh ấy nói sai rồi.

Kẻ tự chuốc khổ..không phải anh ấy, mà là tôi.

Sau khi hai người kia rời đi, tôi ngả người lên ghế nằm, ợ hơi vì rượu.

Đến khi cơn nóng trên mặt tan đi hơn nửa, bỗng có thứ gì đó chạm nhẹ vào má.

"Tôi nhặt trong thùng rác đấy."

Sở Tiêu cau có đưa viên thuốc giải rượu cho tôi.

Tôi mở mắt, khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy không hiểu sao lại muốn khóc.

Cười trông xấu xí vô cùng.

"Cảm ơn... thuốc độc của anh."

Thấy hai mắt tôi đỏ hoe, Sở Tiêu định kéo tôi vào lòng.

Bàn tay vừa giơ lên, lại lặng lẽ buông xuống.

"Bạn trai đi cùng em đâu?"

"Sao?"

"Nhanh thế đã chia tay rồi à?"

Nếu là ngày thường, chắc chắn tôi sẽ lại ba hoa chọc ghẹo vài câu.

Nhưng hôm nay, tôi chẳng còn tâm trạng.

Có lẽ do men rượu.

"Anh ấy đi tìm bạn trai của mình rồi."

Đầu óc Sở Tiêu lập tức ch ế t máy, mấy giây sau mới hoàn hồn, hừ mạnh một tiếng.

"Thằng khốn đó, lại có tận hai người yêu?!"

"Một bạn gái..."

"Một bạn trai?!"

"Ngô Tình!"

"Em có thể có chút khí phách được không?"

"Cơm trăm nhà em cũng nuốt nổi?!"

Tôi thật sự cạn lời với mạch não Sở Tiêu.

Não Sở Tiêu nên được đăng ký là di sản văn hóa phi vật thể mới phải.

Bao nhiêu cảm xúc nặng nề ban nãy, bỗng tan sạch.

Tôi đứng dậy, đi thang máy xuống sảnh.

Vừa bước ra khỏi cửa lớn, đã thấy bạn mình đang đứng ngoài xe, hôn say đắm bạn trai cậu ấy.

Sở Tiêu đuổi theo phía sau, cũng vừa lúc nhìn thấy cảnh ấy.

Tôi chỉ để lại một câu rồi lên xe.

"Cậu ấy... không thích con gái."

10.

Dạo gần đây, tần suất Sở Tiêu xuất hiện ở công ty ngày càng nhiều.

"Tiện đường ghé thăm Quai Quai ấy mà."

Tiện đường?

"Lúc mua hàng tôi lỡ để địa chỉ nhận là công ty."

Nhầm địa chỉ?

Ồ.

Theo tôi thì “kiện hàng” này nên đi khám xem có thiếu dây thần kinh nào không.

Cho đến lần thứ ba trong ngày hôm ấy, khi Sở Tiêu cầm thanh pate mèo bước vào văn phòng tôi...

Tôi thật sự không nhịn nổi nữa.

"Sở Tiêu."

"Dạo này anh không bận đi xem mắt sao?"

Lúc này, anh ấy đang ngồi chải lông cho Quai Quai ở góc văn phòng.

Nghe tôi hỏi, đôi mắt liền lén liếc sang.

"Anh chẳng có hứng thú với họ."

Tôi bình thản:

"Ồ."

Sở Tiêu ngẩng đầu.

"... Chỉ 'ồ' thôi à?"

"Ồ."

"Ừ."

"Được."

"Hì hì."

"Ha ha."

"Muốn tôi phản ứng kiểu nào thì tự chọn."

Sở Tiêu đeo balô mèo lên vai, hừ lạnh.

"Qua đây."

"Bố đưa con rời khỏi chỗ lạnh lẽo vô tình này."

Sở Tiêu vừa đi chưa bao lâu, tôi chỉ mới tranh thủ xuống căn tin ăn trưa.

Điện thoại đã reo, là bố của Sở Tiêu.

"Tiểu Tình."

"Bác gọi để xin lỗi cháu."

"Nghe nói cháu về nước rồi."

"Nếu cháu vẫn còn thích Sở Tiêu…thì hãy cho cái nghiệt tử ấy thêm một cơ hội."

Tôi nghi ngờ dạo này bác ấy xem phim thần tượng hơi nhiều.

Đến cả từ 'nghiệt tử' cũng nói ra được.

Đầu óc còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Sở Tiêu đã dắt "con gái" đi dạo về.

Tôi kể lại nguyên văn cuộc điện thoại.

Nghe xong, Sở Tiêu còn nháy mắt với tôi.

"Nói đi cũng phải nói lại..."

"Vẫn phải cảm ơn cô bạn của em đã cho anh một ý tưởng."

Tôi ngơ ngác.

"Hả?"

Sở Tiêu cười rất đắc ý.

"Mỗi lần đối tượng xem mắt đến, anh đều bảo họ giới thiệu cho anh mấy anh chàng độc thân chất lượng."

"Tất cả đều bị anh dọa chạy mất."

"Còn bố anh lại sợ ngây người."

Tôi im lặng hai giây.

"... Đúng là nghi ệ t tử."

Sở Tiêu lập tức sáng mắt.

"Em khen anh à?"

"Em thích anh đúng không?"

"Nếu vậy thì bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại."

"Trước mặt họ, trong một giây anh có thể đổi xu hướng tính dục."

Tôi chớp mắt.

"Vừa rồi..."

"Miệng tôi có phát ra tiếng sao?"

...

Một câu đáp trả ấy.

Thành công khiến Sở Tiêu tổn thương suốt ba ngày.

Nghe nói còn ôm mèo đi chạy marathon.

Sáng ngày thứ tư, tôi đến công ty.

"Chào giám đốc Ngô."

"Cà phê đã xay sẵn cho chị rồi."

Ơ?

Sao trong văn phòng lại có thêm một người đàn ông?

Tôi lập tức gọi cho trưởng phòng nhân sự.

"Chị từng bảo công việc quá nhiều, muốn em tuyển thêm thư ký cho chị."

"Chị quên rồi sao?"

À...

Đúng là tôi từng nói vậy.

Nhưng mà...

"Người này..."

"Ngoại hình có phải hơi..."

Đầu dây bên kia cười hì hì.

"À, cái này là em cố ý."

"Em nghĩ chị sẽ thích."

"Về năng lực thì chị yên tâm."

"Tốt nghiệp trường danh tiếng, đầy đủ chứng chỉ, kinh nghiệm phong phú."

Đúng lúc ấy,đường truyền bỗng rè lên một tiếng.

Tôi nghe thấy giọng Sở Tiêu.

"Kinh nghiệm... phong phú cái gì?"

!!!

"Mau ra ngoài!"

Tôi cuống quýt đẩy thực tập sinh ra cửa.

Cậu ta ngơ ngác.

"Giám đốc Ngô..."

"Tôi làm chị giận chuyện gì sao?"

Tôi buột miệng:

"Chị nhận cậu vào làm, mới là sai!"

Thực tập sinh không hiểu.

Trong lúc hai người giằng co.

Tôi lỡ vấp chân.

Cả người đâm sầm vào lòng cậu ấy.

Đúng lúc đó, Sở Tiêu đẩy cửa bước vào.

Cảnh tượng anh ấy nhìn thấy, chính là tôi đang nằm gọn trong vòng tay người đàn ông khác.

Anh ấy cười lạnh.

"Giám đốc Ngô đúng là biết hưởng thụ."

Xong đời.

Tôi có thể cảm nhận rõ, Sở Tiêu đã tới giới hạn.

Sau khi thực tập sinh bị anh ấy "mời" ra ngoài.

Tôi ngoan ngoãn ngồi đối diện, chim cút cúi đầu.

"Thật sự..."

"Đó không phải ý của em."

Sở Tiêu chống hai tay lên ghế.

Cả người phủ lên tôi.

Rồi cầm hai bàn tay tôi đặt lên ng ự c mình, ép tôi vô thức xoa nhẹ như đang vuốt mèo.

"Là anh, chưa đủ mềm sao?"

Bàn tay tôi lại bị Sở Tiêu kéo xuống, đặt lên cơ bụng săn chắc.

"Hay là, chưa đủ cứng?"

Mấy hôm nay nắng đẹp, lại vừa chạy marathon xong.

Da Sở Tiêu rám nắng hơn trước.

Thế là, tôi còn lén sờ xuống thấp hơn một chút.

Sở Tiêu khẽ rên một tiếng.

Ánh mắt càng lúc càng nóng bỏng.

Môi như có như không cọ nhẹ môi tôi.

"Bố anh nói hết với anh rồi."

"Nếu em chia tay chỉ vì những lời bố anh nói, thì bây giờ, có thể cho anh thêm một cơ hội không?"

Bị Sở Tiêu cọ cọ như vậy.

Trái tim tôi mềm nhũn.

"Sở Tiêu."

"Em chia tay, không phải vì chuyện đó."

Sở Tiêu chăm chú nhìn tôi.

"Vậy là vì sao?"

Tôi cắn môi.

Cuối cùng cũng nói ra điều giấu kín bấy lâu.

"Em cảm thấy..."

"... mình không yêu anh nhiều bằng anh yêu em."

"Như vậy không công bằng với anh."

Sở Tiêu đứng sững, như sét đánh ngang tai.

Một lúc lâu sau, anh ấy vừa bất lực lại vừa tức giận.

"Chỉ vì cảm thấy mình yêu anh chưa đủ, nên em quyết định không cho anh chút tình yêu nào sao?"

Nói xong, Sở Tiêu cắn nhẹ lên môi dưới tôi.

"Đồ ngốc."