Chương 7 - Chàng Trai Ốc Biển

Chàng Trai Ốc Biển

27.

Từ sau đêm đó, cả tôi và Thiệu Bạch đều không ai nhắc lại chuyện ấy nữa.

Đối với tình cảm của đối phương, chúng tôi đều ngầm hiểu.

Nhưng cũng đều biết rõ, chút rung động ấy vẫn chưa đủ để vượt qua rào cản giữa hai người.

Chúng tôi ngày đêm đảo ngược.

Chỉ có thể gặp nhau buổi tối, món cà chua xào trứng của Thiệu Bạch ngày càng thành thạo.

Nhưng...vẫn dở như cũ.

Ăn liên tục mấy ngày liền, tôi đã sắp mắc chứng "PTSD cà chua".

Chỉ cần nhìn thấy cà chua, mặt đã xanh lè.

Cuối cùng cũng chờ được đến ngày lĩnh lương, tôi lập tức gọi Trương Phương Phương đi ăn một bữa tử tế.

Không thể tiếp tục sống qua ngày thế này được nữa, ngày nào cũng ăn cơm Thiệu Bạch nấu, tôi gầy mất năm sáu cân rồi.

Từ rất xa, tôi đã nhìn thấy túi Hermès màu hồng chói lóa của Trương Phương Phương.

Lấp lánh đến mức suýt mù mắt tôi, cô nàng từ trên xuống dưới rực rỡ như cây thông Noel.

Vừa thấy tôi đã vẫy tay:

"Bên này! Bên này!"

Những ánh mắt kỳ lạ từ xung quanh lập tức đổ tới.

Tôi che mặt, thật sự không muốn bước tới.

"Trương Phương Phương, cậu bị bệnh à?"

Tôi kéo cô ấy lại, hạ giọng.

"Ai đời đi ăn tối trong nhà hàng mà còn đeo kính râm to đùng thế hả?"

Trương Phương Phương trợn trắng mắt.

Tay hoa lan chỉ đẩy gọng kính lên.

"Gucci."

"Cậu hiểu không?"

...

Giờ chạy còn kịp không nhỉ?

Mất mặt quá.

"Chúng ta đến ăn ếch chứ có phải đi trình diễn thời trang."

"Cậu quá lố vậy làm gì?"

Trương Phương Phương hừ lạnh.

"Cậu biết gì chứ?"

"Khắp nơi đều là chiến trường của phụ nữ."

"Những thứ trên người tớ không phải phụ kiện."

"Mà là v ũ k hí."

Đúng là v ũ k hí thật.

Tháo hết ra chắc cũng đủ đập ch ế t người.

Hai đứa vừa ăn vừa tán dóc, đột nhiên có giọng nam chen vào.

"Chào hai mỹ nữ."

"Cho tôi xin phương thức liên lạc được không?"

Tôi ngẩng đầu, một chàng trai mặc sơ mi đang đứng cạnh bàn, tay áo xắn lên một nửa, miệng còn ngậm nửa điếu thuốc.

Anh ta hạ giọng:

"Chơi game thua."

"Giúp tôi một lần đi."

Tôi quay đầu nhìn về phía sau.

Quả nhiên có một bàn toàn thanh niên đang nhìn sang đây cười đùa, thấy tôi quay đầu lại còn huýt sáo cổ vũ.

Trương Phương Phương lập tức lấy điện thoại đính đầy đá lấp lánh ra.

Ngẩng cằm nói:

"Quét đi."

Chàng trai kia hơi khựng lại, rồi lấy điện thoại quét mã nhưng vẫn đứng đó chần chừ chưa đi.

Tôi ngước lên nhìn, cậu ta cười với tôi một cái rồi mới xoay người trở về bàn.

28.

Tôi không để tâm đến chuyện đó lắm.

Dù sao Trương Phương Phương cũng thật sự rất xinh.

Mười lần chúng tôi đi ăn cùng nhau thì phải đến tám lần có người xin WeChat của cô ấy.

Không có nhan sắc ấy thì sao câu được đại gia?

Kết quả.

Lúc từ nhà vệ sinh đi ra, tôi lại gặp chàng trai kia, anh ta dựa vào tường, điếu thuốc trên môi đã đổi sang điếu khác, khói trắng lượn lờ.

Tôi đang định đi ngang qua.

Cậu ta bỗng gọi:

"Vương Dung Dung?"

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.

Chàng trai kia cười.

"Cậu thật sự không nhớ tôi à?"

"Tôi là Hạ Thành Nam."

"Bạn học cấp ba đây."

Cái tên nghe rất xa lạ, nhưng lại có chút quen quen.

Tôi mờ mịt nhìn cậu ta.

Hạ Thành Nam rất đẹp trai, là kiểu đẹp hoàn toàn khác với Thiệu Bạch.

Nếu Thiệu Bạch là hoa trên núi tuyết, thanh lãnh, cao quý, khiến người ta không dám đến gần.

Hạ Thành Nam lại mang theo khí chất hoang dã, như gió lớn ngoài đồng nội, lại giống ngọn lửa có thể thiêu cháy cả thảo nguyên.

Một người đẹp trai như vậy, lẽ ra tôi không thể không có ấn tượng mới đúng.

Tàn thuốc trong tay Hạ Thành Nam lúc sáng lúc tối.

Cậu ta cười để lộ hàm răng trắng tinh.

"Lớp tám bên cạnh."

"Cậu bạn béo ngày nào hay mang nước cho cậu trong giờ thể dục ấy."

"Nhớ chưa?"

Tôi lập tức trợn mắt, khuôn mặt thì có thể không nhớ, nhưng vừa nghe đến "cậu bạn béo lớp tám" là ký ức ùa về.

Hồi cấp ba, quả thật có một cậu bạn béo luôn quanh quẩn bên tôi, mỗi tiết thể dục đều mang nước đến.

Cứ thế kéo dài mấy tháng, tận đến khi tốt nghiệp.

Sau thi đại học, cậu ấy còn hẹn tôi đi chơi một lần.

Nhưng hôm đó tôi bị sốt nên không đi.

Chỉ là...cậu bạn da ngăm ngăm, tròn vo như củ khoai tây ngày ấy...và anh chàng đẹp trai trước mặt, mặt sáng, mũi cao này...

Ngoài màu da ra.

Thật sự chẳng có điểm nào giống nhau cả.

29.

Hạ Thành Nam dập điếu thuốc, nhe hàm răng trắng bóc.

"Không nhận ra đúng không?"

"Giờ tớ đây đẹp trai lắm phải không?"

Tôi mở to mắt quan sát:

"Thật hay giả vậy?"

"Cậu sang Hàn Quốc phẫu thuật thẩm mỹ hả?"

"Đúng thế."

Hạ Thành Nam bật cười.

"Rút ra mấy chục cân mỡ."

"Mang về nấu dầu."

"Nhà tớ ăn đến giờ vẫn chưa hết."

Tôi bị Hạ Thành Nam chọc cười.

"Bạn học cũ gặp lại."

"Hữu duyên như thế."

"Trao đổi liên lạc đi?"

Cậu ấy lấy điện thoại ra đưa tới.

Tôi không nhịn được nói:

"Vừa xin WeChat của bạn tôi xong lại xin cả của tôi."

"Lưới cậu giăng kiểu này là kiểu muốn bắt sạch một mẻ luôn đúng không?"

Hạ Thành Nam vẫn cười, giọng trầm thấp:

"Thật ra từ đầu tớ đã định tới tìm cậu."

"Nhưng bạn cậu nhanh tay quá."

"Tớ cũng ngại từ chối."

"Hả?"

Hạ Thành Nam đưa điện thoại tới gần hơn, tôi thật sự không nỡ từ chối bạn học cũ.

Đành lấy điện thoại ra quét mã.

Vừa thêm bạn xong, Hạ Thành Nam đã lập tức gửi sticker mặt cười.

Tôi dở khóc dở cười ngẩng đầu.

"Giờ được rồi chứ?"

Đúng lúc ấy, có người đàn ông say rượu loạng choạng bước ra từ nhà vệ sinh va mạnh vào người tôi.

Hạ Thành Nam lập tức kéo tôi ra phía sau, chắn trước người tôi.

"Không sao chứ?"

Ngay lúc đó, bỗng có giọng nói lạnh lẽo vang lên.

"Các người đang làm gì vậy?"

Tôi quay đầu, ở cuối hành lang Thiệu Bạch đang đứng đó, thờ ơ nhìn về phía chúng tôi.

Anh ấy trước giờ lúc nào cũng ôn hòa, cho nên kiểu lạnh lùng hiện rõ như lúc này thật sự rất hiếm thấy.

30.

Không hiểu vì sao.

Tôi lại có cảm giác chột dạ như người vợ ngoại tình bị chồng bắt gian tại trận.

Đang định mở miệng giải thích, Hạ Thành Nam đã nhanh hơn tôi một bước.

Cậu ấy vui vẻ vẫy tay với Thiệu Bạch:

"Anh Thiệu, anh cũng tới ăn cơm à?"

Thiệu Bạch không đáp, chỉ chăm chăm nhìn tôi.

Ánh mắt ấy khiến tôi vô thức thấy căng thẳng.

Hạ Thành Nam vẫn chưa nhận ra bầu không khí khác thường, quay sang giới thiệu:

"Dung Dung, đây là bạn đại học của tớ, anh em chí cốt, Thiệu Bạch."

Rồi lại nhìn Thiệu Bạch:

"Anh Thiệu, đây là bạn học cấp ba của em, Vương…"

"Vương Dung Dung."

Thiệu Bạch lạnh nhạt ngắt lời.

"Tôi biết."

Hạ Thành Nam khựng lại, nụ cười cũng nhạt đi đôi chút.

"Ra là hai người quen nhau."

"Vậy xem như em thừa thãi rồi."

Tôi cảm thấy bầu không khí có chút gượng gạo.

Vội vàng xua tay:

"Trùng hợp thật đấy."

"Tôi còn có bạn đang đợi, về trước nhé."

Nói xong liền chạy như bay trở lại bàn ăn.

Từ xa nhìn lại, Thiệu Bạch và Hạ Thành Nam vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Không ai nhúc nhích.

Tối hôm ấy.

Khi Thiệu Bạch xuất hiện, trên môi anh ấy vẫn là nụ cười quen thuộc.

Nhưng lại còn lạnh hơn cả lúc không cười.

Anh ấy im lặng lau chùi máy hút mùi, xong xuôi mới ngồi xuống ghế.

Rất lâu sau mới hỏi một câu:

"Em và Hạ Thành Nam là bạn học cấp ba?"

Tôi gật đầu, Thiệu Bạch do dự một lúc rồi nói:

"Đừng quá thân thiết với cậu ta."

"Vì sao?"

Tôi cau mày nhìn anh ấy.

"Anh lấy tư cách gì để quản tôi?"